Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 6 - Giao việc nhà - Nguyện Làm Nữ Nhân Như Ngọc

Bởi vì Vĩ Văn đã ra riêng từ lâu nên sau ngày lại , Như Ngọc sẽ dọn về tư gia của chàng ở. Suốt mấy ngày liền nàng bận rộn sắp xếp đồ đạc và làm quen với ở mới nên chưa có thời gian thăm thú ngôi nhà rộng lớn này. Tân hôn đã qua gần một tuần, thế nên hôm nay Như Ngọc kiên quyết phải bắt Vĩ Văn nói rõ mọi chuyện trong phủ cho nàng nghe để nàng dễ bề quán xuyến.

Vì đã nghe nàng nói từ trước nên sau khi dùng xong bữa sáng, chàng liền dẫn vợ đi dạo xung quanh nhà, tự mình nói từng chuyện một.

Toàn bộ phủ đệ của Vĩ Văn được chia thành hai khu, gồm nhà trước và nhà phụ. Nhà trước là nơi đàn ông xử lý công việc cũng như tiếp đón khách khứa. Phía trước là cổng lớn sơn thiếp đỏ, có cửa nhỏ ở hai bên, đi từ cổng là thấy đường lát đá vuông trơn nhẵn nối thẳng đến chính viện. Đằng trước chính viện đặt hai vạc đồng lớn, bên trên viện treo một tấm biển viết ba chữ: Quan Triều viện. Bên trong viện có năm gian phòng rộng lớn và nhiều phòng nhỏ khác, chính giữa là phòng nghị sự, hai bên là thư phòng ra còn có phòng trà, phòng vẽ tranh.. ra, phía sau Quan Triều viện có một chái nhà với hai cửa hông, một cửa thông đến hành lang dẫn ra phòng nghị sự nhỏ để tiếp gia quyến và nữ chủ nhân dùng làm nơi xử lý công việc, cửa còn lại nối đến hành lang thông ra nội viện.

Đi một vòng Quan Triều viện, Như Ngọc thấy quả đúng là danh xứng với thực, từ trong ra chính viện đều rộng lớn khí thái, bài trí tráng lệ. chính là “Thanh khu thiên kỵ tật, Khí quyển vạn sơn lai.” [*]

[*] Hai câu thơ trong bài Tiền Đường quan triều của Thi Nhuận Cương. Dịch nghĩa: Tiếng rầm rầm như nghìn ngựa chạy. Thế cuốn muôn trung núi

Qua một hành lang gấp khúc đi tiếp trong, là nội viện. Nội viện còn được gọi là Di An viện, là nơi nghỉ ngơi của chủ nhân. Di An viện là một tòa nhà lớn thứ nhì trong phủ, bao gồm ba gian phòng lớn và các phòng nhỏ lẻ khác. Ba gian lớn này có một gian chính để nghị sự, hai gian bên cạnh là phòng ngủ riêng. Tiếp đó, đi qua một hành lang lát đá trắng là thư phòng nhỏ của Vĩ Văn. Lấy Di An viện làm trung tâm, tả hữu hai bên đều có ba bốn viện nhỏ khác nhau. Những này để cho thê thiếp và người thân của chủ nhân cùng ở, hiện tại đang để trống.

Đối diện Di An viện là một vườn đầy hương sắc, ở giữa là một nước nhỏ với các chỏm núi giả trong lòng . Vĩ Văn dẫn vợ đi loanh quanh một vòng rồi dừng lại trước nước, sóng nước lăn tăn, trong vắt tĩnh mịch.

“Mấy năm nay tôi thường xuyên bận rộn công vụ nên ít khi về nhà. Người trong phủ từ quản sự đến người hầu đều là chọn từ phủ Quận công, không có tội quan, chỉ là bán thân từ nhỏ. Nàng nên qua một lượt, kẻ chân không sạch sẽ thì bán hết đi. Còn có một ít nữ hầu,” Vĩ Văn dừng một chút, tựa như đang cân nhắc từ ngữ, “Là và mấy thím tới. Trước khi thành thân, thỉnh thoảng tôi có ghé phòng bọn . cưới nàng rồi, nếu nàng thấy khó chịu vậy thì không cần giữ lại. Về phần sổ chi tiêu trong phủ, tôi sẽ bảo anh Lâm tới cho nàng”

Như Ngọc khom người, ngắm khóm cúc trước : “Anh Lâm là quản gia đấy ạ?”

Vĩ Văn ngẩng đầu khắp vườn , nói: “Nếu có không rõ, nàng cứ anh ta không thì thẳng tôi cũng được.”

là lần đầu tiên chàng nghiêm túc quan sát từng ngóc ngách ngôi nhà của mình. Không ngờ có nhiều lạ lẫm như vậy.

Vĩ Văn chỉ nước nhỏ ở đối diện, hơi suy nghĩ rồi nói: “Ta không thích núi giả ở giữa kia lắm. Nàng hãy sai người đến tu sửa lại cho đẹp, thả thêm mấy rùa đấy. Tốt nhất là xây một cái chòi nhỏ bên cạnh để khi rảnh rỗi tôi sẽ ra đấy câu cá. Nếu nàng không thích mấy cây này thì cứ trồng loại nàng thích đấy.”

Như Ngọc dời mắt khỏi những bông bé xinh và theo hướng của chàng: “Vâng. Chàng muốn nuôi cá ạ?”

Vĩ Văn không nghĩ nhiều, nhanh chóng đáp: “Nuôi cá ăn được ấy. Chứ cá cảnh thì câu lên thả xuống nước thì lại mất vui.”

Như Ngọc nghiêng đầu, suy tư giây lát: “Em hiểu rồi ạ.”

Sau đấy, hai người men theo đường đá nhỏ dạo một vòng quanh vườn rồi dừng lại trước cổng nhỏ. Phía sau cổng nhỏ chính là nhà phụ. Thông thường, chủ nhân hiếm khi bước chân ra nhà phụ vì đó là nơi ở của đám tôi tớ trong phủ. Đi từ cổng nhỏ này sẽ thấy mấy dãy phòng nhỏ là ở dành cho người hầu, đi thẳng xuống là phòng bếp, lùi ra sau là phòng chứa xe ngựa và nhà kho. Một số người hầu thấy chủ nhân đột nhiên xuất hiện ở thì ngạc nhiên lắm, vội vàng cúi thấp đầu hành lễ, và nhanh chóng đi khỏi.

Hai người không đứng lại trong chốc lát rồi cất bước đi tiếp, vừa đi vừa nói chuyện: “Nếu tôi nhớ không nhầm, ở chính viện có mấy phòng trống lâu ngày không có người dùng. Khi rảnh rỗi nàng hãy cho người quét dọn cho sạch sẽ, trang trí đẹp một chút. Nhỡ có khách đến chơi còn có mà nghỉ ngơi.”

Như Ngọc ôn nhu nói: “Vâng.”

Vĩ Văn khựng lại một chút, chợt để nãy mình nói hơi nhiều mà Như Ngọc đi bên cạnh chưa nói được bao nhiêu: “Nàng không còn để à?”

Như Ngọc hơi giật mình khi nghe chàng vậy, nàng khẽ liếc mắt ra sau, thấy chị Lan và Kim Xuân đang ở tút đằng sau thì mới nhỏ giọng nói: “À vâng, những chàng vừa nói em đều đã nắm rõ. Chỉ là có một chuyện, quản gia ấy ạ?”

Lông mày của Vĩ Văn hơi nhếch hơn, hứng thú nàng: “Ừ, hắn ta thì ?”

Khuôn Như Ngọc hơi ngượng ngùng, nhỏ nhẹ nói: “Tuy mới quen biết không lâu nhưng em thấy quản sự là một người tốt. Chàng xem, chị Lan cũng đã có tuổi, không ấy..”

Không hiểu từ lần đầu tiên gặp Lâm, nàng đã thấy người này và chị Lan rất hợp tính với nhau. Nàng không thể giải thích được tại mình lại nghĩ như vậy, chỉ đơn giản là nàng thấy thế mà thôi. Đối với nàng, chị Lan không chỉ là một nữ hầu chăm sóc mình từ khi còn đỏ hòn, chị còn là người thân duy nhất còn sót của nàng. Nàng không chắc cuộc sống hôn nhân của mình có hạnh phúc không nhưng từ tận đáy lòng, nàng luôn hy vọng chị Lan sẽ được hạnh phúc bên người mình yêu thương.

Vĩ Văn gật gù, chàng thấy tưởng này không tồi: “Tôi hiểu rồi. Nàng cứ quan sát thêm một khoảng thời gian nữa, nếu hai người thật sự có thì ta sẽ đánh tiếng thử.”

Lâm đã đi theo chàng nhiều năm mà vẫn luôn lẻ bóng, nếu có người đồng nâng khăn sửa túi cho hắn thì cũng tốt. Nhưng trước tiên cần phải điều tra nữ hầu này đã, Vĩ Văn thầm quyết định trong lòng. Chỉ là chàng không biết, chính nhờ quyết định này của mình mà chàng đã khám phá ra một bí mật to lớn.

Hai người nói thêm vài câu, dù Vĩ Văn ít khi ở nhà nên có nhiều chuyện giải thích không được rõ ràng.

Như Ngọc mấy câu đều không có đáp án chính xác, bĩu môi nói: “Rốt cuộc chàng có biết chút không đấy?”

Vĩ Văn bị nói thế thì thấy buồn cười, hai mắt chàng cong cong nàng: “Vậy nàng biết được bao nhiêu ?”

Hai mắt Như Ngọc ánh lên vẻ tinh nghịch, nàng chỉ lên trời nói: “Không nhiều lắm, ví như em biết sắp đến cơm trưa rồi ạ.”

Không để thì thôi mà vừa nhắc tới là cả Vĩ Văn lẫn Như Ngọc đều thấy nóng bức, mồ hôi túa ra sau lưng. Đúng thôi vì này trời đã lên tới đỉnh đầu, ánh nắng dần trở lên gay gắt.

Vĩ Văn cười giòn hai tiếng, vô cùng sảng khoái cô vợ nhỏ của mình, chân mày giãn ra: “Haha. Nàng biết nhiều thật đấy.”

Vĩ Văn dừng lại một chút, để ánh nắng chiếu rọi thân mình, môi mỏng hơi nhếch lên: “Từ ngày mai tôi sẽ lên triều như thường nên mọi chuyện trong nhà đành nhờ nàng quán xuyến. Nàng không cần quá căng thẳng làm , thong thả xử lý từng việc một là được.”

Như Ngọc cúi thấp đầu, nhẹ giọng đáp lời: “Vâng. Tất cả đều nghe chàng.”

Buổi sáng nói chuyện với Vĩ Văn, buổi chiều Như Ngọc liền kêu người cầm sổ đến để nàng kiểm tra.

Trước nàng bây là ba sổ , là toàn bộ ghi chép tài sản từ khi Vĩ Văn phân phủ ở riêng đến nay. Các sổ này đều được phân chia rõ ràng theo từng năm, và mỗi đều có chú thích riêng. Một là về chi tiêu và nhân sự trong nhà, một là doanh thu và tình hình hoạt động của các cửa hàng dưới tên Vĩ Văn, còn lại là số lượng các điền trang ở ngoại thành. Tạm thời Như Ngọc không chú đến các sản nghiệp của chồng, nàng kêu chị Lan mở thứ nhất ra để nàng kiểm tra.

Tôi tớ cả phủ tổng cộng chỉ có bốn mươi mốt người, cộng thêm bốn người nàng từ nhà sang thì tổng là bốn mươi năm. Tính ra số lượng như vậy đúng là hơi ít so với một phủ đệ rộng lớn như này. Như Ngọc tạm thời chia người hậu ra làm hai nhóm: Một nhóm Vĩ Văn tự mình sai người mua từ bên về, một nhóm là chồng, chị chồng của nàng tới. Tất cả những người này đều không phải tội quan.

ra, Vĩ Văn có ba người hầu ngủ, một người mua từ kỹ viện, hai người được chọn từ người hầu trong nhà. đều là chủ của chồng, hiện tại cả ba chưa có , cũng không có tiền sử sảy thai. Như Ngọc rất hài lòng với ghi chép này, dù là ở nhà dân thường nhà quan thì chuyện đích thứ đều rất phiền phức.

Như Ngọc ngồi một mình trong phòng chăm chú đọc từng quyển một. Lát sau, chị Lan cầm theo điểm tâm đi : “Phu nhân, em xem cũng lâu rồi mau nghỉ ngơi ăn chút bánh đi.”

Nàng nhẹ nhàng gập quyển lại, giơ day nhẹ bên thái dương. Chị Lan thấy thế thì : “ vậy em? Sổ có vấn đề à?”

Như Ngọc lắc đầu, cầm miếng bánh bỏ miệng: “Sổ không có vấn đề, nhưng không có vấn đề mới là vấn đề.”

Chị Lan thắc mắc: “Là ? Tại không có vấn đề lại là vấn đề.”

Như Ngọc cắn thêm miếng bánh nữa: “Các số liệu được ghi chép quá đẹp, đẹp đến nỗi không hề tìm thấy một nỗi sai. Trong nhà chưa từng có nữ chủ nhân, chồng cũng không quản vậy mà người làm từ trên xuống dưới đều nghiêm túc làm việc, không khai khống, không cắt xén tiền công? Chị nghĩ xem, là phu quân quản gia quá tốt bọn xử lý quá gọn gàng ?”

Chị Lan chần chừ một lúc rồi nhỏ giọng: “Chắc ông quản gia nghiêm?”

Như Ngọc khẽ cau mày: “Hừ! Em không tin mình không tìm ra điểm đáng nghi .”

Chị Lan nghe thế thì cười cười, biết bản tính hiếu thắng của nàng lại nổi lên: “Nhất định sẽ tìm ra mà. À, ban nãy quản gia nhờ chị em khi em có thể gặp các quản sự trong nhà, và mấy cô hầu của lão gia cũng muốn gặp em đấy.”

Thần sắc Như Ngọc thản nhiên, không nhanh không chậm nói: “Chị nói lại với quản gia, ba ngày sau tập hợp hết người làm trong nhà ở sân để em nói chuyện. Còn về phía mấy hầu ngủ kia thì không gặp, em tính cho bọn chút bạc rồi tiễn ra khỏi nhà.”

Chị Lan hơi ngẩn người, lo lắng nói: “Em muốn đuổi hết bọn đi. Làm như vậy có chọc giận bà lớn không, dù cũng là người bà . Chưa kể, em vừa mới gả sang , đuổi hết đi thì sẽ mang tiếng khắt khe.”

Như Ngọc thấp giọng: “Càng là người đến, em càng phải đuổi đi. Sau này nếu phu quân muốn nạp thiếp, cũng phải từ chính em chọn. Khắt khe thì đã , còn hơn là để bọn trèo lên đầu lên cổ em ngồi.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương