Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tô Lâm đã quá tam tuần, dáng người mảnh khảnh chững chạc đứng trước mặt Như Ngọc: “Tôi, Tô Lâm, xin ra mắt phu nhân.”
Như Ngọc đứng dậy chỉnh lại trang phục, cung kính đáp lễ mời Tô Lâm ngồi xuống ghế hàng đầu tiên phía . Trước khi Như Ngọc vào phủ, y là người quán xuyến mọi trong nhà đồng thời là cánh tay phải đắc lực của Vĩ Văn. Nàng tuyệt đối không xem thường người nam nhân trước mặt .
Chị Lan nhanh chóng bê trà lên rồi nghiêm chỉnh đứng bên cạnh Như Ngọc.
Tô Lâm liếc nhanh chị Lan, nâng chén trà lên nhấp một ngụm, hiền từ: “Hôm nay được chứng kiến tận mắt mới biết phu nhân quả không giống lời đồn.”
Như Ngọc nhìn y trong chốc lát, thổi thổi chén trà tay, chậm rãi nói: “Tôi vậy mà cũng có lời đồn ư?”
Tô Lâm mỉm lắc đầu.
Như Ngọc nhấp một ngụm trà, cảm nhận đắng tràn ngập khoang miệng: “Tô quản gia cũng đừng trách tôi vừa vào cửa đã làm ra động tĩnh như vậy. Chắc hẳn anh biết rõ hơn tôi, xưa, quân lính Đại Ngu thua trận là do không có được dân. Ngược lại, Lê Thái Tổ đánh thắng giặc Minh, một phần là nhờ dân đoàn kết.”
Tô Lâm hứng thú nhìn Như Ngọc, chờ nàng nói tiếp.
Như Ngọc mỉm nhẹ nhàng, lúc nói chuyện không hề mất đi dáng vẻ đoan trang của mình: “Tướng quốc Hồ Nguyên Trừng từng nói:” Đánh không sợ, chỉ sợ dân không theo. “Cuối sự thế nào, dù nhà Hồ có mạnh đến mấy cũng phải bại nhà Minh. Bởi thế mới nói muốn làm được , trước tiên phải hiểu người, đạt được người. Nếu ngay cả người của mình cũng không tin tưởng mình tính toán đến mấy đều như muối bỏ biển. Tôi tự biết bản thân tuổi còn trẻ, không có tài cán gì nhiều, gia thế cũng không nhưng một khi đã gả sang đây, sống làm người của phu quân, chết làm ma của phu quân. Cho nên, chuyện quản gia nhất định phải làm đâu ra đấy.”
Tô Lâm không lường trước được Như Ngọc sẽ nói những lời như vậy, y sững người nhìn thiếu nữ xinh đẹp trước mặt. Bỗng nhiên y cảm thấy lây, cuối nhân của y cũng cưới được một thê tử ưng ý, có hỗ trợ ngài đoạn đường sau .
Từ sau tiệc mừng cưới, cuối Như Ngọc đã hiểu ngồi ở trí cao là phiền phức. Trước giờ nàng luôn nghĩ làm người có địa cao chỉ cần giao cho bên , phần mình phủi mông ngồi chơi xơi nước. Thực tế không phải vậy. Những ngày cửa kho nhà nàng lần bảy lượt mở ra rồi đóng lại, đón đủ loại quà lễ. Có bộ hạ cũ của Vĩ Văn mới nhậm chức ở địa phương nào đó gửi đặc sản từ quê tới, hay một cấp nào đó biếu ít quà chúc mừng, còn có họ hàng xa lắc xa lơ nào đó không biết xưng hô cũng đưa quà tới.
Như Ngọc không cảm thấy lạ lẫm với chuyện người ta gửi quà đến nhà. Ở Trần gia, quà lễ đưa tới đều là của các chú, các bác nên không tính là đút lót nhận hối lộ, chẳng là duy trì tình cảm dòng tộc, thỉnh thoảng nhờ cha Hưng chỉ điểm vài câu. Bởi thế, Dung không cần phải đắn đo chuyện đáp lễ sao cho ổn thỏa. Bây giờ tình hình ngược lại, Như Ngọc thành người thu lễ. Đã nhận lễ của người đương nhiên phải gửi quà đáp lại nhưng đáp thế nào để không mang tiếng kết bè kết phái, lôi kéo quan hệ mới là vấn đề. Trừ mấy người vô danh tiểu ra, phần người gửi quà đến đều là danh môn quý tộc có địa trong kinh, quà đáp lễ mà thấp quá mang tiếng coi khinh, cao quá bị nói bợ đỡ nịnh hót. Như Ngọc đau đầu không thôi.
Lúc , Như Ngọc đang tiếp khách ở , nàng cầm tờ danh mục trong tay, mỉm nói chuyện với quản sự trước mặt: “Tôi thay mặt phu quân đa tạ Lương đại nhân. Lương đại nhân không ngại đường xa, lặn lội đến hàn xá đưa lễ. là có .”
“Phạm học sĩ [*] nhân nhà tôi nhau trải nhiều chuyện, giao tình sâu nặng, phu nhân không cần khách khí như vậy,” quản sự nọ, trang phục nhìn rất có diện, cung kính lên tiếng đáp, “Mấy nay, sức khoẻ nhân không , đi lại khó khăn, vì vậy mà không đến chung Học sĩ phu nhân, trong thấy hổ thẹn vô . nhân từng nói tiền đồ của Học sĩ nhất định sẽ ngày càng đẹp, bây giờ xem ra đúng như vậy. Có thê tử tài mạo như phu nhân, nhân của tôi cũng cao hứng thay cho Học sĩ.”
[*] Phạm học sĩ là chỉ Vĩ Văn. Chàng họ Phạm, hiện đang giữ chức Hàn lâm Thị trung trực học sĩ.
Như Ngọc nói thêm đôi câu rồi để chị Lan tiễn người ra . Nhìn phía rương quà tặng, sắc mặt nàng có chút khó coi. nhân của người kia vốn là đồng liêu với cha Hưng, xui rủi thế nào cũng bị liên luỵ trong trận phong ba ngoái nên từ đó nhà họ Trần cũng ít khi lại. Như Ngọc không biết nhà Lương đại nhân có quen biết với Vĩ Văn cơ đấy. Đúng là nước lên thuyền lên, không có chuyện gì là không .
Tiễn khách đi khỏi, Như Ngọc hết sức hài với biểu hiện vừa rồi của mình, cảm thấy từ khi kết hôn xong học hỏi được không ít điều mới. Tất nhiên cũng tốn nhiều công sức hơn.
Buổi tối, Vĩ Văn đến nhà thấy Như Ngọc đang uể oải nằm ghế mềm xem sổ sách tiến đến hỏi chuyện: “Nàng còn đang bận chuyện sao?”
Như Ngọc ngẩng đầu khỏi xấp giấy, đáp lời Vĩ Văn rồi hướng Kim Xuân ra lệnh: “Chàng rồi à? Xuân, chị hâm nóng canh hạt sen, bưng vào cho phu quân ăn lót dạ đi.”
Vĩ Văn nhìn thoáng nội dung mặt giấy ngồi xuống bên cạnh vợ, tự rót cho mình chén trà, sau đó tiện tay chỉnh lại tấm chăn mỏng cho nàng: “Nàng đang xem danh sách quà tặng đấy à? Không cần quá để tâm, đáp lễ bằng với bọn họ là được.”
Như Ngọc lười biếng buông tờ danh sách tay xuống, xoay xoay cổ tay của mình: “Làm như đơn giản lắm ý.”
Thấy thế, Vĩ Văn liền cầm lấy tay của nàng xoa nhẹ. Đột nhiên Vĩ Văn nhíu mày, dùng ngón tay ấn mạnh lên cổ tay của Như Ngọc, giống với động tác bắt mạch của lang.
Như Ngọc thấy vẻ mặt của chồng không bình thường liền cất tiếng hỏi: “Có chuyện gì vậyạ?”
Vĩ Văn ngẩng đầu nhìn vào mắt nàng rồi nắm lấy tay kia của Như Ngọc, lặp lại động tác ban nãy. Chàng hít một sâu, đặt tay Như Ngọc lên đầu gối của mình, nắm chặt lại: “Hình như nàng có thai rồi.”
Ngay sau đấy, cả chìm vào yên tĩnh kỳ dị.
Như Ngọc nheo mắt, nghệt mặt ra, nhìn chồng từ đầu đến chân, lại từ chân lên đến đầu, thoạt đầu ngơ ngác không biết phải phản ứng như thế nào. Kim Xuân bưng bát canh nóng hổi đi vào, đúng lúc thấy câu nói của Vĩ Văn, chưa kịp đặt canh lên bàn đã la : “Chị Lan ơi, phu nhân có thai rồi, chị Lan ơi!”
Chị Lan đang làm dở công tay, thấy tiếng của Kim Xuân liền vội vội vàng vàng chạy ra xem: “Cô nói gì cơ? Ôi em của tôi ơi, quá!”
Như Ngọc vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra: “Chàng nói sao?”
Vĩ Văn gật đầu chắc nịch với Như Ngọc, chàng đưa tay vén một lọn tóc phủ xuống trước mặt nàng sang bên tai: “Chắc chắn là , trước đây tôi từng học y thuật một thời gian. Chuyện khác có không rõ nhưng hỉ mạch là điều căn bản nhất, tôi không nhầm được.”
Như Ngọc mừng đến phát ngốc, ngồi ngờ nghệch nhìn mọi người xung quanh. Nàng đưa tay sờ lên bụng của mình, không cảm thấy điều gì khác thường ngoài bụng phập bùng lên xuống theo nhịp thở của nàng.
Dường như chị Lan mừng đến độ quên mất thân phận của mình, chị nắm lấy tay Như Ngọc, gấp gáp nói: “A! Em có khó chịu chỗ nào không, có muốn ăn gì không, có cảm thấy khó chịu ở đâu không, có..”
Vĩ Văn chen ngang lời chị Lan, ra lệnh dặn dò: “Được rồi cô Lan, giờ cũng đã muộn, có gì ngày mai tính tiếp. Cô chuẩn bị nước nóng cho phu nhân đi, nàng cần nghỉ ngơi sớm.”
Chị Lan thế mới tạm thời bình tĩnh lại: “Vâng, vâng. Tôi đi làm ngay.”
Vĩ Văn ôn nhu nhìn vợ: “Nàng lên giường đi nghỉ nhé?”
Như Ngọc ngẩng đầu, giương mắt đẹp nhìn thẳng vào chàng nói: “Chàng à, chúng ta có con rồi.”
Lồng ngực của Vĩ Văn đột nhiên nảy lên một nhịp, chàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của vợ, khẽ gật đầu. Nhiều sau , Vĩ Văn mới nhận ra đôi mắt long lanh trong suốt như cẩm thạch ấy đã ăn sâu vào tâm trí chàng từ lâu.
Sáng hôm sau, Hằng dẫn theo lang đến phủ. Như Ngọc cảm thán trong , nàng chưa nói ra người khác đã biết rõ tường tận. lang họ Lý, khuôn mặt gầy, đã hơn mươi nhưng ánh mắt vẫn còn tinh tường. Cách lớp màn che, đắp một tấm khăn mỏng cổ tay, Lý bắt đầu chẩn mạch cho Như Ngọc. Lát sau, ông nhấc tay lên, mặt mày vẻ hướng Hằng Vĩ Văn nói: “Chúc mừng ông, chúc mừng bà, phu nhân đúng là có hỉ mạch. Thai nhi đã được hơn tháng rồi.”
Vĩ Văn nhếch khoé miệng, chắp tay đáp lễ với lang: “Đa tạ tiên sinh.”
Vẻ mừng rỡ ngập tràn khuôn mặt Hằng, bà vừa chắp tay vừa hướng lên trời liên tục tạ ơn thần phật.
Lý cắt ngang người: “Chỉ là.”
Hằng hốt hoảng hỏi lại: “Đứa nhỏ có chuyện gì hả ?”
Lý vuốt râu, gật gù nói: “Cũng không phải chuyện gì . Theo như mạch tượng, phu nhân đây là mang song thai. Lâu lắm rồi, tôi mới khám ra một trường hợp như vậy. Quả là hiếm thấy. Một lần nữa xin chúc mừng ngài phu nhân.”
Như Ngọc từ bên trong vén màn bước ra: “Song thai ạ?”
Vĩ Văn tiến đến đỡ tay nàng, vẻ lên tiếng: “Đúng vậy. Người ta được một, ta được những đấy.”
Duy chỉ có sắc mặt Hằng không được lắm, tròng mắt bà lảng đi như đang suy tính điều gì.
Đêm nay, Vĩ Văn cố ý không đi đến thư xử lý công vụ. Ăn xong cơm tối chàng liền nhanh chóng súc miệng, lên giường nghỉ ngơi. Vĩ Văn vốn không phải người nói nhiều, càng ít khi bày tỏ cảm xúc ra bên ngoài. mặt phu thê người cực kỳ giống nhau. Chàng không có thói quen an ủi, dỗ dành người khác nên không biết nói gì cho phải, đành ôm chặt lấy Như Ngọc, một tay đặt lên bụng của nàng, xoa nhẹ. thở nam tính bao trùm cả cơ Như Ngọc, người không ai lên tiếng.
Trong bầu không khí hài hòa, Như Ngọc dần chìm vào giấc ngủ. Đang lúc nửa tỉnh nửa mê, nàng chợt thấy tiếng thở dài từ người bên cạnh. Như Ngọc trở mình, nhỏ giọng hỏi: “Sao vậy ạ?” Đêm khuya an tĩnh, ánh trăng chiếu cửa sổ, hắt vào bên trong màn trướng. Như Ngọc thoáng thấy lờ mờ khuôn mặt của Vĩ Văn, nhìn chàng vẫn còn nhắm mắt, nghĩ rằng mình nhầm nên kéo chăn, một lần nữa đi vào giấc ngủ. Lát sau, tiếng thở đều đều của Như Ngọc vang lên, Vĩ Văn mở mắt, đưa tay vân vê mái tóc dài của nàng, trong mắt tràn đầy âu lo.