Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 9 - Người ta được một, ta được những hai đấy (2) - Nguyện Làm Nữ Nhân Như Ngọc

Ngày tháng sau , Như Ngọc bắt đầu cuộc sâu gạo của .

Trước kia nàng đã lười động tay động chân, nay ỷ vào mọi người nuông chiều đứa trong bụng mà càng giở thói lười biếng. Từ ngày còn , Như Ngọc đã là một bé thông điểm trừ duy nhất là nàng rất ghét phiền phức. Nàng không thích suy diễn sâu xa, cong cong quẹo quẹo này kia. Phương châm của nàng là giải quyết nhanh nhất, gọn nhất và ít hậu quả nhất. Nghĩ theo tích cực thì đây cũng là điểm mạnh của nàng. Đôi khi con người ta cứ hay phức tạp hóa vấn đề thành ra mọi chuyện càng khó giải quyết. Bởi , nhiều người hay nghĩ Như Ngọc như con mèo ngốc nghếch nhưng từ sâu bên trong, nàng là một người rất có chính kiến, cũng rất cố chấp.

Ban đầu báo tin cho nhà mẹ, Như Ngọc nghĩ cùng lắm là bên gửi quà sang chúc mừng. Không ngờ cả Trần gia qua, cha , mẹ Dung, vợ chồng anh tới, duy chỉ có anh Mẫn đang theo thương đội ra Bắc Hà không thể đến.

người nhà lượt bước xuống xe, người an tĩnh như Như Ngọc cũng vội vội vàng vàng chạy ra đón.

Mẹ Dung thấy Như Ngọc từ xa chạy đến thì cất cao giọng chất vấn nhưng tràn đầy yêu thương: “Từ từ đã nào, chạy, cái con bé này!”

Như Ngọc nắm tay mẹ, chào hỏi mọi người: “Cha mẹ, anh chị. Sao mọi người đến mà không nói với con?”

Anh vừa xách đồ từ xe xuống, vừa lời : “Anh có truyền tin cho rể rồi chứ.”

Như Ngọc hoàn toàn không hề hay biết hôm nay có anh tới nghe thấy anh nói như vậy thì về phía Vĩ Văn, thấy chàng gật đầu với liền liếc chàng một cái.

Vĩ Văn đột nhiên vợ cau mày thì chỉ biết nhún vai khổ với anh vợ: “Cha mẹ, anh chị. Mọi người đã đến. Mau vào nhà nghỉ ngơi.”

Vừa vào đến phòng chính, chị Lan đã cưỡng ép Như Ngọc ngồi yên ghế, phủ lên người nàng một tấm áo choàng mỏng, không cho nàng tự ý di chuyển. Người của Trần gia vừa ngồi vào ghế thì ngay lập tức có người hầu nhanh chóng bưng trà, bánh lên.

“Thật là, cũng không phải lâu ngày chưa gặp. dáng vẻ của con kìa, ba tháng đầu là quan trọng nhất, đi đứng cho đàng hoàng không mẹ đánh con ,” Mẹ Dung ôm con , vừa mắng vừa vỗ lưng nàng. Chất giọng của có hơi chói tay nhưng kỳ thật đời này không ai thương Như Ngọc nhiều hơn , “Sắp làm mẹ rồi mà cứ như trẻ con vậy. Ngồi thẳng dậy cho mẹ xem nào.”

Anh cầm ly trà tay, nhấp một ngụm rồi hướng Vĩ Văn đùa: “Tính tình con bé này, chắc rể mệt nhọc lắm nhỉ?”

Vĩ Văn nhẹ giọng lời: “Không đâu ạ, nàng tốt lắm.”

Cha qua sắc của con , không giống dáng vẻ ai ăn hiếp, lại biểu hiện vừa rồi của Vĩ Văn, trong lòng càng xem trọng người con rể này hơn.

Cả nhà đoàn tụ, nói vui vẻ đến tận bữa trưa. Ăn cơm xong, đám nam nhân đi ra thư phòng bàn chuyện chính sự, để lại nữ nhân các nàng ở phòng trong nói chuyện phiếm. Chị dâu cả của Như Ngọc, chị lên tiếng hỏi trước: “ Ngọc, rể có đối xử tốt với không? Người nhà bên có làm khó dễ gì không? Chị nghe nói Học sĩ cũng có mấy đứa hầu , bọn họ có gây chuyện gì trong nhà không?”

Mẹ Dung thoáng nhíu mày, chị nói: “Con dâu, hỏi từng câu một đã nào.”

Chị vừa nói vừa thở dài mệt mỏi: “Cũng là do con lo quá thôi. Mẹ xem cứ mỗi anh đi vắng là mấy quỷ cái trong nhà lại giở thói, gây ra đủ chuyện. Con quản mà muốn mệt đây này.”

“Mẹ hiểu mà,” Mẹ Dung lên tiếng đồng cảm với dâu cả rồi lại lo lắng hỏi con , “Có ổn không con?”

“Dạ, hết thảy ổn mẹ ạ,” Như Ngọc lời, nắm lấy tay mẹ Dung, tỏ vẻ hãy yên tâm, “Chỉ là sau khi nghe thầy lang nói, phu quân có vẻ không vui cho lắm.”

Trong lòng mẹ Dung có chút bất an, lo lắng hỏi lại: “Thầy lang nói gì vậy con?”

Như Ngọc thành thật trả lời mẹ: “Thầy lang nói tượng ổn định. Với lại hình như con mang song .”

Chị nghe Như Ngọc nói xong, lẩm Thưa hai từ trong miệng: “Song sao?”

Mẹ Dung nghe liền đứng dậy, vẻ có phầm hốt hoảng đi đi lại lại trong phòng.

Thấy thái độ của mọi người có phần không đúng, bất giác Như Ngọc đưa tay xoa bụng, lo lắng hỏi lại: “Song không phải là chuyện tốt sao ạ?”

Chị lời rồi lo lắng mẹ: “Ừ thì là chuyện tốt, nhưng mà..”

“Kỳ thật, song đối với nhà chúng ta là tốt nhưng trong giới quý tộc thường truyền tai nhau rằng nếu sinh đôi thì buộc phải bỏ một đứa để tránh cho sau này, hai đứa tranh giành đấu đá lẫn nhau. Mẹ chỉ sợ, cả nhà Quốc công mê tín, tin theo mấy lời xằng bậy mà làm ra chuyện dại dột gì,” Giọng của mẹ Dung hơi trùng xuống, “Chưa kể, số người sinh đôi còn sót được từ xưa đến nay cũng rất ít..”

Chị đi đến vỗ vai mẹ và cất giọng an ủi Như Ngọc: “ quá lo lắng, chỉ là mấy lời đồn đại lung tung, có mấy ai nghe theo nữa. không cần lo lắng chuyện sinh con, chị quen mấy đỡ tay nghề rất tốt. cần làm dưỡng cho tốt, hết thảy có mọi người bên cạnh .”

Mẹ Dung kiên định nói với Như Ngọc như thể đang tự an ủi : “Đúng vậy, đúng vậy. Mẹ toàn nói linh tinh mà thôi, con để bụng làm gì. Quan trọng nhất là con phải nghỉ ngơi cho tốt, sinh cho mẹ hai đứa cháu khoẻ mạnh. Còn những chuyện khác không cần phải lo.”

Như Ngọc nghe cũng không nói gì thêm, gật đầu với biểu thị đã biết. Bầu không khí dường như có phần lắng xuống, mọi người cố gắng nói chuyện khác hòng quên đi đoạn nhạc đệm vừa rồi. Nhưng chắc chắn một điều, trong lòng ai nấy không được yên ổn như bề ngoài. Đến khoảng đầu giờ Dậu, nhà họ Trần không tiện ở lại qua đêm nhanh chóng đứng dậy ra về. Như Ngọc có ý giữ mọi người ở lại ăn cơm tối nhưng cha kiên quyết từ chối. Thấy vậy, nàng đành lòng tiễn mọi người ra cổng.

Không biết đã dặn đi dặn lại bao nhiêu , mẹ Dung vẫn không thể nào yên tâm được: “Những điều cần chú ý con cũng đã biết rồi. Nhớ những ngày này phải hết sức cẩn thận, đồ ăn, thức uống, hương xông, ngay cả cây cối trong nhà cũng phải cẩn thận. Không có gì gấp thì ra khỏi nhà, nào người hầu làm được thì cứ sai sử bọn họ..”

Trong mắt Như Ngọc xuất hiện ôn nhu: “Con đã ghi nhớ rồi mẹ ạ.”

Mẹ Dung ôm con thêm cuối, sau tha thiết dặn dò với chị Lan: “Cô quên thuốc thang với đồ bổ cho con bé, dặn dò nó cẩn thận bước đi vào. Cô biết tính nó rồi , nhớ nhé.”

Chị Lanh cung kính, khom người hành lễ: “Những lời nói tôi đã ghi nhớ đầy đủ. Tôi dùng tính mạng này cam đoan với mọi người, nhất định sẽ bảo vệ tiểu thư và hai đứa bình an.”

Mẹ Dung gật đầu hài lòng, toan nói gì nhưng cha chặn lại: “Được rồi, đi thôi. làm chậm trễ thời gian con nghỉ ngơi.”

Mẹ Dung tiến một bước, vuốt gọn mái tóc của Như Ngọc, quyến luyến không nỡ bước lên xe: “Vậy cha mẹ đi trước, có chuyện gì phải báo ngay với cha mẹ nhé.”

Bên này, Vĩ Văn chắp tay hành lễ với cha và anh . Khi cha bước lên xe, ông quay lại gật đầu với Vĩ Văn như thể hai người đang âm thầm ra hiệu điều gì . Như Ngọc để ý hành động lén lút này của hai người, trong lòng đầy nghi hoặc nhưng không biểu lộ gì, chuyên tâm chào hỏi mẹ và chị dâu.

là người một nhà, có những chuyện không nhất thiết phải nói rõ ràng trắng đen. Chàng không nói, thiếp không hỏi, xem như cả hai ngầm thỏa thuận chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Ba tháng đầu kỳ không đi lại nhiều, tốt nhất là ở yên trong nhà, thỉnh thoảng đứng lên ngồi xuống cho gân cốt được thư giãn. Vậy , giờ đây Như Ngọc không khác gì heo mẹ, ăn xong thì , dậy thì mơ màng ăn thêm bữa nữa rồi lại . nhiều đến nỗi khuôn nàng đã dày như tấm bánh chưng. nào về nhà, Vĩ Văn cũng hết nhéo lại xoa xoa má nàng như nặn tò he. Như Ngọc muốn chửi người lắm mà hễ mở miệng là cơn buồn ập đến. Chưa kể khẩu vị của nàng thay đổi liên tục. Không thèm cay thì thèm ngọt, không thèm cá thì thèm thịt. Vừa đòi ăn cơm, lát sau lại muốn ăn cháo. Đầu bếp trong nhà vì để ứng yêu cầu của nàng mà xoay như chong chóng. Như qua dăm ba tuần, Như Ngọc sắp lăn nhanh hơn đi rồi.

Đầu tháng năm, Vĩ Văn được cử ra ngoài Nghệ An làm . này đi phải mấy tuần liền mới trở về. Đây là đầu tiên sau nhiều tháng chung , hai người phải xa nhau lâu như vậy. Hành lý đã chuẩn xong từ sớm, nhưng tâm tình Như Ngọc không tốt lắm, có phần hơi suy sụp. Nàng nhét thêm tấm bùa bình an vào túi áo trong của chồng, Vĩ Văn liếc mắt liền cầm tay Như Ngọc dịu dàng nói: “Ở nhà buồn chán thì nàng về nhà mẹ ở mấy ngày đi, không phải lo người bên ngoài bàn tán.”

Như Ngọc xoay lòng bàn tay nắm lấy tay của chàng, xoa xoa những ngón tay mảnh khảnh: “Vâng. Chàng không cần lo cho , lo cho bản thân là được. Phải giữ sức khoẻ, không được uống nước lã, không được ăn linh tinh, nhất là thịt . Trời mưa thì cưỡi ngựa nhỡ nhiễm lạnh ra lại chậm trễ công vụ.”

Vĩ Văn không nói gì, ánh mắt nặng trĩu, lặng lẽ ôm vợ vào lòng. Trái tim trong lồng ngực Vĩ Văn đập lên liên hồi, hơi nóng từ lò than tỏa ra ấm áp, từ từ lan ra khắp nơi.

Hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, Vĩ Văn đã lên đường. Lúc ra đến cửa, chàng vỗ về bụng Như Ngọc, giả bộ nghiêm dạy dỗ: “Hai đứa, cha phải đi rồi, trong nhà giao lại cho các con, không được làm khó mẹ biết chưa.”

Như Ngọc đang ôm một bụng lo lắng, nghe vậy liền thấy buồn . Hai tên nhóc trong bụng như thể nghe hiểu lời cha nói duỗi chân đạp, Vĩ Văn cảm nhận được sự lại của con thì vui vẻ, khom lưng hôn lên bụng vợ, lớn: “Chờ tôi trở về.”

Nàng cong mắt mỉm : “Vâng, chàng đi bình an rồi về với .”

Vĩ Văn đi rồi, đột nhiên thiếu vắng một người nằm bên cạnh, Như Ngọc cảm thấy ngôi nhà vắng vẻ hơn hẳn. Tuy giữa hai người chưa có cái gọi là tình yêu nam nữ, hay tình cảm sâu đậm nhưng ngày qua ngày chung với nhau, tự nhiên sẽ cảm thấy quen thuộc hơi thở của nhau. Cái quen thuộc này chỉ vừa mới xuất hiện, nàng còn chưa kịp thích ứng mà đã chia cắt. Thôi thì có đứa trong bụng cũng vơi đi phần nào nỗi trống trải trong lòng Như Ngọc.

Mấy ngày đầu Như Ngọc ăn không được ngon như trước, cảm giác thiếu thốn luôn đeo bám nàng. Sau , không biết từ đâu thị Lựu đưa về một con mèo , cảm xúc của Như Ngọc mới tốt lên đôi chút.

Bẵng đi một thời gian, cửa nhà Như Ngọc đón tiếp một vị khách không mời mà đến.

Một đứa hầu vô cùng gấp gáp chạy vào thông báo cho Như Ngọc: “Thưa cô, cô Diệp đến thăm. Chị Cam đã dẫn người vào phòng khách rồi ạ.”

Như Ngọc lười biếng ngồi dậy, trong đầu đầy nghi hoặc, chị Lan bước đến chỉnh trang lại y phục cho nàng: “Ai cơ, bác cả hả? Bao lâu nay bác ấy có đến nhà bao giờ đâu? Phu quân đã ra cửa rồi, bác có nói đến đây làm gì không?”

Đứa hầu thành thật lời: “Thưa không, ngài ấy không nói gì hết, bảo là đến tìm cô ôn chuyện thôi ạ.”

Như Ngọc cũng không suy nghĩ gì, nàng chỉnh trang lại quần áo cho ngay ngắn rồi đi cất bước ra ngoài.

Tùy chỉnh
Danh sách chương