Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 11 - Lời đồn - Nguyện Làm Nữ Nhân Như Ngọc

Trên bàn đã sớm bày bộ bát đũa chạm hoa cẩm tú cầu tinh xảo, Như Ngọc cầm quyển nhạc phổ trên tay, dựa vào thành chăm chú đọc, Kim Xuân từ ngoài bước vào nhẹ nhàng : “Phu nhân, cô muốn dùng cơm chưa ạ?”

Như Ngọc không ngẩng đầu lên, vẫy vẫy tay ra không cần. Kim Xuân câu trả của chủ nhân liền phất tay đứa hầu ngoài cửa, còn mình thì đi đóng một cánh cửa sổ rồi bỏ thêm than vào lò. Động tác thuần thục nhẹ nhàng, không gây ảnh hưởng người xung quanh. Xong , Kim Xuân đứng vào vị trí của mình chờ thêm chỉ thị mới. Một lát sau, thị Mận cầm theo vài phong thư đi vào, cung kính hành lễ Như Ngọc.

Lúc này Như Ngọc mới rời mắt khỏi quyển sách, nàng uể oải vươn vai, chỉnh tư thế cho thoải mái và cất tiếng : “ tra thế nào rồi?”

Thị Mận cúi thấp đầu, kính cẩn nói lại những đã tra ra được: “Tiểu thư, tôi đã tra ra đồn là xuất phát từ trong phủ. Tin tức tiểu thư mang song thai là do Hậu, người ở phòng giặt đồ, truyền tin cho . Mỗi lần báo tin, cô Diệp cho ta một khoản tiền lớn.”

Khẩu khí Như Ngọc hơi nặng nề: “Có tìm được lý do tại sao chị Diệp nhất quyết muốn con của tôi không?”

Thị Mận liên tục nói: “Nghe nói lão bá gia đã nằm mê man trên hơn hai tháng qua, thái y chẩn đoán không qua nổi mùa xuân năm sau. Hiện tại, Trung bá có năm người con , hai chính ba thứ, người cô Diệp gả cho là con trưởng của ông ấy, theo thông lệ phu quân cô ta trở thành Trung bá đời kế tiếp. Nhưng.”

Nói tới đây, thị Mận dừng lại giây lát.

Như Ngọc hơi tỏ hứng thú, lại: “Hử?”

“Từ khi gả sang , cô Diệp nhiều lần mang thai nhưng đều để sảy, có sinh ra thì cũng không sống qua một tuổi. Lão bá gia đều cho rằng mệnh của cô Diệp quá cứng nên đã khắc chết con của mình nên năm lần bảy lượt nạp thiếp cho con của mình. Mấy người thiếp này tuy sinh được nhiều con nhưng lại không con dòng chính nên khả năng cao chồng cô Diệp không được kế thừa tước vị. Nếu bây giờ cô Diệp có một đứa con trong tay, hết thảy mọi đều trở lên dễ dàng hơn, phu quân có được chức vị, địa vị trong phủ trở lên vững chắc, không còn bị đám vợ lẽ con thứ đe dọa,”

Thị Mận kể mọi chuyện rõ ràng rành mạch cho Như Ngọc nghe, “Ngoài ra, tôi còn nghe được tin nhiều năm trước cô Diệp khăng khăng đòi cưới con Trung bá nên mới xảy ra xích mích lão gia. Từ trở đi cô Diệp và nhà mẹ đẻ ít khi gặp mặt.”

Như có một cơn gió lạnh chạy dọc sống lưng, Như Ngọc đang dựa vào lưng ghế, hai tay nắm chặt thành quyền: “Ra còn có chuyện như vậy, chị có phu quân cãi nhau chị ta vì không?”

Thị Mận lắc đầu: “Chuyện này là trong lúc say rượu, người hầu cạnh cô Diệp mới sơ hở tiết lộ. Tôi đã cố tình dò nhưng rất kín miệng, hình như là thái phu nhân không cho truyền tin ra ngoài.”

Như Ngọc cảm cả bàn tay đều lạnh ngắt, nàng xoa hai tay vào nhau: “Có là chuyện xấu trong nhà nên mẹ chồng mới cấm nói lung tung. Được rồi, tôi đã . Cảm ơn chị.”

Như Ngọc đáp thị Mận và nhìn ánh nến đang lung lay, trầm tư suy nghĩ.

Thị Mận cân nhắc lại: “Vậy còn gia đình Hậu, nên xử trí thế nào ạ?”

Nàng suy nghĩ một lát rồi mới thở dài, nói: “ phần , chị đừng tránh bứt dây động rừng. Nếu nhớ không nhầm, ta là do chị dâu cả đưa tới nên chưa hẳn chuyện này là công sức của một mình chị Diệp. Vẫn nên quan sát một thời gian nữa rồi tính tiếp. À, Hậu còn có con xa dưới quê đúng chứ? Chị cho người han một ít tin tức đi, truy từ cha mẹ con cái cả nhà ta, đâu lại phát hiện được tin hữu ích.”

Nói xong, Như Ngọc mở phong thư thị Mận vừa cầm vào, cẩn thận đọc từng cái một.

Kim đứng cạnh hồi lâu bây giờ mới dám lên tiếng, giọng điệu tràn đầy lo lắng: “Nhưng mà tin đồn đã lắm xa lắm rồi, thưa phu nhân. Phu nhân xem, bây giờ gần như người trong kinh thành đều nói con của cô có mệnh thiên sát cô tinh, còn cho đám trẻ con đầu đường xó chợ đọc bài vè nữa. Nước lũ ở con sông phía Tây kinh thành đã tràn qua bờ đê, đã có hai người trượt chân chết rồi ạ. Lỡ thật sự đúng như mọi người nói, há chẳng nhà chúng ta gặp họa hay sao.”

“Im miệng, đừng có nói linh tinh!” Kim Xuân vội vàng quát gái rồi quỳ xuống trước mặt Như Ngọc, “Phu nhân, con bé còn nhỏ không hiểu chuyện, xin cô đừng để bụng. Tối tôi dạy dỗ lại.”

Thị Cam trừng mắt, quát lớn Kim : “Cô liệu hồn mà dạy lại cho tốt. Phu nhân không thiên tử, hai cậu chủ không hoàng thân quốc thích, mệnh xấu cỡ nào cũng không ảnh hưởng tới trời đất. Toàn là do thầy bói nói nhăng nói cuội!”

Kim chị mình quỳ xuống thì cũng quỳ theo, vừa nghe thị Cam chửi lại sợ hãi ngậm chặt miệng, cúi đầu xuống không dám nhúc nhích.

Như Ngọc im lặng hồi lâu giờ mới lên tiếng giảng hòa: “Được rồi, đứng lên hết đi. Con bé chỉ thuật lại những thôi, không cần nghiêm trọng hóa lên .”

Chị Lan thở dài, nói ra suy nghĩ trong lòng mình: “ dùng thủ đoạn thâm độc thật chứ! Lại dám bịa đặt mấy sấm truyền vớ vẩn. Nhưng mà chuyện này ảnh hưởng trực tiếp danh tiếng nhà ta lẫn phủ Quốc công, ngộ nhỡ chuyện này truyền tai Thánh Thượng..”

“Thánh Thượng bận trăm công nghìn , hơi sức đâu mà quản chuyện nhà của thần tử. Hai đứa nhỏ còn chưa sinh ra đời thì gây lên sóng gió . Chị đừng quá lo lắng, người đang trời đang nhìn chuyện đâu còn có ,” Như Ngọc nhún vai, chỉnh lại tư thế, nàng gấp gọn mấy phong thư trên tay, đặt vào tủ đầu , hướng phía chị Kim Xuân lên tiếng, “Xuân, , tôi cho cho hai cô đây.”

Kim Xuân nghe Như Ngọc gọi liền bước lên trước, nghiêm chỉnh cúi đầu nghe: “Vâng, phu nhân có sai bảo?”

Như Ngọc vân vê lọn tóc trong tay, ánh mắt ngập tràn tinh ranh: “Một đồn chỉ biến mất khi có một đồn khác lớn hơn. Tôi nhớ không nhầm, vào tết trung thu năm ngoái con thứ nhà Trung bá cưỡng ép một thiếu nữ ngoại thành dẫn cô gái thắt cổ tự vẫn. Chuyện này nhanh chóng được ém xuống nhưng người trong kinh thành vẫn một hai. Hai cô đi tìm vài tên khất cái, cho ít tiền rồi bảo chúng nó lan truyền tin đấy trong thành. Tiện thể dặn , chỉ cần người nhà Trung bá đi trên đường là chặn đầu xe, ăn vạ. Nếu đám người Trung bá dám dùng vũ lực đuổi người thì cứ gọi quan binh tới, náo loạn to tốt.”

Như Ngọc dừng lại một chút để hai người kia kịp ghi nhớ rồi nói tiếp: “Còn nữa, khoảng một tuần sau thì rao tin mệnh số cô Diệp cứng nỗi vừa khắc chết con mình, bây giờ lại còn khắc cha chồng bệnh liệt . Rải sinh thần bát tự của chị ta khắp các con phố, rải cùng tiền giấy nữa. Đi đi, xong sớm sớm. Cẩn thận đừng để lại giấu vết.”

Lần đầu Kim được Như Ngọc sai riêng nên hai mắt sáng trưng, cả người toát ra quyết tâm cho bằng được, Kim Xuân thì ngược lại, chị ta trông bình tĩnh hơn, kính cẩn đáp ứng: “Vâng, chúng tôi đi ngay.”

Nhìn Kim Xuân, Kim đã đi khuất, chị Lan vội gần , nhỏ giọng thầm thì Như Ngọc: “ giao cho có ổn không? Cô Xuân thì miễn cưỡng tin tưởng được, còn con bé kia..”

“Có ổn hay không thử mới được. Nếu thành công vậy chúng nó trung thành ai và xác định chuyện này có liên quan anh Văn hay không,” Như Ngọc nhìn khuôn mặt đang nhăn nhó của chị Lan đành lắc đầu cười khổ, đưa tay véo hai má không có tí thịt nào của chị ta, “Thiệt là, chị còn lo lắng hơn nữa. bảo rồi chuyện đâu còn có , phòng nghỉ đi, để chị Mận ở lại là được.”

Sau đấy, chị Lan có không cam lòng đứng dậy ra , lông mày vẫn nhíu chặt lại thành hình chữ Xuyên, ra tới cửa còn ráng quay đầu lại nhìn Như Ngọc như sợ nàng đột nhiên biến mất. Như Ngọc vậy đành cười cười vẫy tay.

Tùy chỉnh
Danh sách chương