Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 5

5

Bà lại quay sang giải thích tôi:

“Nó ở tạm một đêm, hôm sau sắp xếp xong đồ đạc là dọn thuê trọ luôn.”

Đúng nghĩa là hai , tôi nghĩ cũng không vấn đề .

Chồng tôi lại dứt khoát cắt lời:

“Mẹ rảnh quá lại lôi việc về . Một mệt bở hơi tai rồi, rảnh đâu tiếp khách. Không đâu, khỏi nữa.”

Ảnh cúp máy luôn, tôi há hốc mồm:

có quá không?”

Ảnh cầm điện thoại, bảo tôi:

“Không , để anh mẹ, em khỏi lo.”

【Mẹ anh biết em mềm lòng em, mở cửa một sau gửi cả hàng xóm qua đấy. Nhà này mà không có anh… hừm hừm…】

Tôi phát hiện trên bàn trang điểm có một viên mặt nạ nén bị bóc sẵn.

Tôi chồng:

“Anh bóc đấy?”

Chồng tôi mặt lạnh bảo:

“Không phải anh bóc.”

Tôi vạch trần:

nhà ngoài em có anh .”

Ảnh bĩu môi:

“Thì chắc em bóc rồi quên.” xong lủi mất.

Đọc tâm trí rõ bốn chữ: 【Không phải kẹo sữa…】

Tôi soi kỹ lại, quả nhiên trên mặt nạ nguyên dấu răng.

Tôi kể chồng một chuyện vui:

gái bóng gió khen phim hay lắm.

Cậu trai cũng thích ấy, bèn gửi luôn bản HD lậu đêm.

Tôi cảm thán:

“Chuyện ngây ngô dễ thương kiểu này tuổi trẻ .”

Chồng đang sửa công tắc, buột miệng:

“Phim đó là phim ngây thơ hả?”

Tôi trợn mắt:

“Anh căn bản không em kể cả.”

Ảnh oan ức:

mà!”

【Rõ ràng có .】

Tôi giải thích:

“Cốt lõi là anh ta không nên gửi bản lậu, mà phải mời ấy xem đúng.”

Ảnh bừng tỉnh: “À à.” Nhưng bụng lại lẩm bẩm:

【Cũng có nguyên tắc ghê, không thèm coi lậu luôn.】

Tôi không thích dắt anh ấy bộ.

anh ngắn, tôi cứ phải lơ lửng như bị treo .

Hồi yêu nhau, tôi có buông bao nhiêu anh cũng tự động nắm lại.

Giờ là vợ chồng lâu năm rồi, tôi cuối cùng cũng dám thật.

Anh ngạc nhiên:

“Em không thích à?”

【Đồ vô tâm, dắt em mệt hơn dắt husky, ít nhất husky không tự động tạt đầu giữa đường.】

là husky chứ!?

Tôi hét rõ to:

“Không thích!”

Mặt anh xị xuống:

“Vô ích, anh thích.”

Đọc tin tỷ lệ vô sinh càng tăng.

Tôi chồng:

“Nếu chúng ta cũng không sinh thì ?”

Ảnh hờ hững:

“Thì trời định , không có thì .”

Tôi :

sau này chết rồi đốt tiền mình?”

Ảnh vừa vứt đôi tất bẩn vừa khinh thường tôi:

“Mê tín!”

Nhưng bụng lại âm thầm tính toán:

【Mà không đâu, không thì anh thuê nuôi vợ.】

Tôi gọi video về nhà bảo:

này về nhất định phải ăn to uống lớn.”

Chồng tôi lặng lẽ buông một câu:

“Em kén ăn thế, mẹ cũng phát ngán rồi.”

Tôi:

“Xàm! cũng thích em hết!”

Ảnh nhìn tôi cười cười không đáp.

【Ừ, cũng thích em… chẳng qua cũng chưa biết .】

Tôi nhào tới ăn ngay một trận mưa đấm.

Có dạo tôi áp lực công việc nhiều, tóc rụng không phanh.

nào tôi cũng than anh:

“Em sắp hói mất rồi.”

Đúng lúc gần đến 20/5 ( tỏ tình ở Trung Quốc), đồng nghiệp tôi bạn trai tặng chậu ngâm chân.

Về nhà tôi tám chuyện chồng, :

“Anh biết người ta tặng chậu ngâm chân không?”

Chồng tôi lắc đầu.

Tôi tiếp lời:

“Tại bữa trước ấy than người lạnh chân. Ha ha, đúng là món quà vừa dễ thương vừa bất đắc dĩ.”

Chồng tôi lặng lẽ rút lui…

【Phải hủy đơn nước dưỡng tóc gấp.】

Nụ cười tôi đông cứng lại tại chỗ.

Tôi có thói quen ngủ lăn lộn khắp giường.

Ảnh mà xê dịch một chút, tôi liền dính sát thêm chút nữa, chiếm từng centimet.

nên quanh năm suốt tháng anh ấy có một dải nhỏ để nằm.

xã giao về khuya, tôi vì lo nên cũng không ngủ yên.

Thấy tôi chiếm hết chỗ, anh lặng lẽ chui vào phía , nằm chưa nửa phút lại mò ngoài.

【Ngủ mà lăn lung tung , lỡ ngã xuống đất thì .】

Đêm mưa, trời hơi lạnh.

Tôi dậy vệ sinh thì phát hiện ảnh co ro bên mép giường, gần như chẳng mặc , nhìn tội ghê.

Hôm sau tôi lấy thêm , nhưng nửa đêm lại thấy ảnh vẫn co ro như cũ.

Tôi :

đâu?”

Ảnh ngẩn người mấy giây, rồi nhào lại giật tôi:

“Thì em cuốn hết rồi .”

Tôi đẩy ảnh :

“Không phải, em lấy riêng anh một mà.”

Anh bảo:

“Không , phải đắp chung một .”

Tôi ngạc nhiên:

“Tại ? Lý do ?”

Anh đáp:

“Phải .”

【Anh quy định rồi, trên đời mình anh đắp chung em.】

quy định vớ vẩn thế, trẻ vừa !

Nửa đêm phát hiện không lăn nổi vì bị anh giữ một nửa .

Lúc đó buồn ngủ quá không buồn , vừa giành vừa ư ử rên rỉ.

Ảnh vừa buông , tôi cuốn chạy mất.

【Hừ, không giành lại thì ăn vạ, thế mà cũng đòi anh hùng.】

thèm anh hùng anh chứ…

Tùy chỉnh
Danh sách chương