Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W0XdwDlJZ

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 10

10

Sau này xăng tăng giá, tôi tiếc không muốn để nổ lâu. Anh xuống 2 phút tôi xuống ngay theo.

Anh ngồi phụ bảo:

“Anh chưa sưởi ấm chỗ xong đâu.”

đó tôi mới hóa giờ anh luôn hâm nóng cho tôi.

Rất cảm động, nhưng tôi vẫn không nhịn :

“Thực mình lấy đệm sưởi mang từ nhà cũng mà.”

Anh:

“Ồ, phiền lắm.”

【Người khỏe mạnh bình thường ai nghĩ mấy chuyện đó.】

Ơ liên quan tới khỏe mạnh…

giờ tôi nhận điện thoại chồng đầy hớn hở, báo rằng anh đã nhảy việc thành công, lương tốt hơn .

Tôi thở phào, cuối cùng cũng ổn định .

Đúng gần đây tôi thấy khó chịu người, nhờ anh đưa kiểm tra.

Vẫn bà bác sĩ già ngang tuổi tôi, cau mày lườm chồng tôi, vẫn thoăn thoắt kê đơn:

“Nên nhập , có dấu hiệu dọa sảy.”

Chồng tôi chạy như bay thủ tục.

Bác sĩ bảo:

“Tôi nhớ cô đấy, lần tới đã suy dinh dưỡng . Chồng kiểu này…”

mắt bà, chồng tôi chắc thành ‘tra nam’ cấp độ max.

Nhập giữ thai, ban ngày tôi và chồng thay nhau chăm sóc.

Buổi tối chồng tan vào trông tôi.

Cuộc sống tôi trở về những ngày an ổn, ấm áp.

Tối đó chồng :

“Vợ ơi, xem sao bác sĩ cứ lườm anh hoài nhỉ?”

【Chẳng lẽ anh từng đắc tội với bà ấy à?】

Tội nghiệp, không bản thân mình bị dán nhãn “chồng tệ”.

Giữ thai khiến tôi không khẩu vị .

Đúng hôm thứ bảy, chồng và chồng đều ở .

Tôi ngủ thiếp , tỉnh dậy nghe chồng cằn nhằn anh:

“Ăn bữa cơm thôi mà cũng khó khăn thế hả?”

Anh lí nhí:

“Không ăn.”

【Vợ không ăn, anh cũng nuốt không trôi.】

Cận ngày sinh, chồng tôi ông bố họp bàn, chủ đề chính đặt cho .

Tôi vừa uống nước trái cây vừa ngồi xem diễn.

Ba chồng bảo:

càng tầm thường càng dễ nuôi, Quốc Mậu, Tân Phi, nghe khí thế, ít trùng.”

Chồng tôi thầm nghĩ:

【Ít trùng nổi, nghe như siêu thị với tủ lạnh vậy.】

Bố tôi kéo kính xuống, chậm rãi :

“Bố cũng nghĩ cái: Trọng Tầm, Trung Nguyệt.”

Tôi thầm gật đầu, đặt theo… lịch âm nữa .

Chồng tôi ngồi trên nhỏ sốt ruột:

【Sao không tôi, tôi nghĩ sẵn .】

Thấy ông không đoái hoài đến, tôi cúi đầu anh:

“Anh nghĩ xong chưa?”

Anh hớn hở:

“Anh nghĩ , phải vui vẻ, đơn giản. trai Hoan, gái Hoan Hoan. Thế nào?”

chồng bếp gõ xoong:

“Việc của anh không phải nghĩ đâu, việc khác .”

Từ đau bụng đến sinh mất đúng 11 tiếng. Sinh xong kiệt sức, chẳng buồn , ai vào thăm tôi cũng chỉ thều thào chỉ cửa.

Chồng tôi mắt rưng rưng chen qua bên nội ngoại, nắm tôi:

“Vợ ơi đừng sợ, có anh đây.”

nguy cấp vẫn phải tìm anh.】

Tôi giận, gạt anh , dốc hết sức một câu:

tôi đâu!”

Tôi vuốt ve bàn chân bé xíu của , đột nhiên chồng:

“Nếu đêm ngày cưới, anh bỗng dưng có năng lực đọc suy nghĩ, anh sẽ thế nào?”

Anh cầm chân gỡ khỏi tôi, thô ráp nắm lấy tôi:

“Chỉ đọc suy nghĩ thôi à?”

Tôi:

“Ừ.”

Anh :

“Vậy cũng chẳng cần, không đọc anh cũng nghĩ . Mình vợ chồng mà.”

Giây phút ấy tôi thấy ngọt lịm tim, không ngờ anh cũng lời ngọt ngào .

Giây sau đã nghe lòng anh bổ sung thêm:

【Anh hiểu giống như bọ hung hiểu cục phân vậy.】

Đúng anh… tôi không lời nào!

[Hoàn]

Tùy chỉnh
Danh sách chương