Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
6
Sếp tôi nhà mới, mời cả team (toàn nam, trừ tôi) qua tân gia.
Tôi ngại, có để không.
Anh tỏ ra thoải mái:
“ nhỏ, lại để bụng mấy cái .”
【Mà giá như anh đi theo thì tốt hơn.】
Tôi lập tức tạo cơ hội:
“Nếu rảnh anh đi cùng em đi.”
Anh đáp:
“Để đã.”
【Gật ngay thì lộ tính nhỏ nhen, để ta mời lại mình mới đồng .】
Tôi cố trêu:
“À, khỏi.”
Ảnh: …
【Ơ? Không đi cũng phải đi.】
Có dạo cả hai chúng tôi đều bận rộn.
Hôm nào anh sớm thì tôi tăng ca, tôi sớm thì anh lại tăng ca.
Không khí giữa hai đứa đều u ám, không vui vẻ .
Một sáng hiếm hoi ra cửa cùng nhau,
Tôi cầm cái cây xỏ giày hô to:
“Lại là một ngày tràn đầy năng lượng!”
Anh trợn mắt:
“Em làm vậy?”
Tôi:
“Học từ mấy show truyền hình đấy, cổ vũ bản thân, anh thử đâu hiệu quả.”
Anh cười khẩy:
“Ngốc nghếch.”
Tôi mặc kệ, đang khóa cửa thì nghe lén trong lòng ảnh hô to:
【Lại là một ngày cực ngầu!】
Lướt mạng thấy công thức gà hầm dầu mè, cuối tuần hứng chí đồ trổ tài.
Anh bước vào gỡ tạp dề tôi xuống:
“Để anh làm, em lỡ cắt trúng tay thì .”
Tôi lại:
“Anh nấu không đấy?”
Ảnh: “Ờ.”
【Không , chỉ em làm ra món không nuốt nổi.】
Tôi không vui:
“Anh không tin em à?”
Anh cuống quýt phủ nhận rút khỏi bếp.
Khi tôi long trọng bưng ra bàn, anh nếm thử một miếng bảo:
“Cũng tạm.”
【Tanh.】
Tôi nếm thử một cái… ôi trời, tanh thật!
Tôi đỏ mặt xin lỗi:
“Xin lỗi nhé, phí mất con gà .”
Anh kéo đĩa lại:
“Anh thấy , để anh . Em món khác đi.”
【Ngốc thật, xin lỗi con gà làm .】
Tôi: ????
Lúc cơm, anh qua loa công ty sắp sa thải .
Tôi anh suy nghĩ nhiều, tối cố gắng pha trò dỗ anh vui.
Vậy mà 3 giờ sáng tôi bị tiếng oán thán trong đầu anh đánh thức.
【 lại thế này , bị loại từ sớm, mất mặt.】
Tôi tưởng anh bị sa thải giấu tôi, liền lặng lẽ ôm chặt lấy anh.
Anh theo thói quen vuốt mu bàn tay tôi, lại thở than:
【Cái vừa nãy không đáng lẽ phải vào à.】
Hóa ra nửa đêm dậy đá…
Ở ga tàu ngầm có bán bay.
Tôi bảo tôi muốn .
Anh cười hì hì đánh trống lảng:
“Em có chơi đâu.”
【Chắc chưa đầy 5 phút là bắt anh cầm hộ.】
Tôi bảo:
“Vậy em tự , em cầm suốt tới lúc nhà.”
Anh đáp:
“Đùa , để anh đi .”
【Cái này chắc không nổ ? Nghe .】
Ủa, bay???
Tôi vội kéo anh lại:
“Nghe không qua an ninh, khỏi .”
Tôi đang lau tóc, anh dúi tôi:
“Tiểu Xuy tìm em kìa.”
Tôi trừng mắt lườm anh:
“ ta họ , không phải họ Xuy đâu nhé!”
Bạn tôi gửi liền 16 cái tin nhắn , cái nào cũng khóc lóc thảm thiết.
Tóm lại là cô ấy mất tích mấy ngày nay, cô đang ở xa nhà, không nương tựa, sắp phát điên .
Tôi hoang mang, định kiến , nhưng lại có linh cảm chẳng lành, làm lộ riêng của bạn.
Kết quả bị rò tiếng, anh ấy đã nghe sơ sơ :
【Chắc tám chín phần là bị bắt vào đồn . nhà ta, mình xía vào dễ bị ghét lắm.】
Tôi tưởng anh sẽ bảo tôi đừng lo bao đồng, ngờ anh thở dài :
“Bảo Tiểu ra đồn công an thử đi.”
【Vì em nên anh mới ráng quan tâm.】
Quan tâm cái mà yêu yêu cả đường đi lối ! Chỉ phép yêu mình tôi !
Công việc càng bận, tôi lại càng… béo.
Tôi nhờ anh dắt đi chạy bộ buổi tối.
Anh làm giá:
“Huấn luyện viên ta tính mấy trăm một tiếng đấy.”
Tôi nhập vai diễn liền, bày ra bộ mặt tội nghiệp:
“Giảm giá chút đi, em có tố chất sẵn .”
Anh:
“Tố chất cỡ nào?”
Tôi hùng hồn:
“Bộc phát mạnh mẽ, như hổ xổng chuồng!”
Anh ừ một tiếng đầy ẩn :
【Rõ ràng là heo xổ chuồng thì có.】
Tôi nhảy lên cấu mặt không anh kịp ra.
anh lúc nào cũng để hình nền mặc định.
Có lần tôi tiện miệng bảo:
“Để hình nền đôi với em mới đúng .” xong quên luôn.
Tối anh cứ đi vòng quanh tôi, trong lòng lẩm bẩm:
【 mãi không thèm nhìn mình nhỉ?】
Tôi cầm máy lên tưởng anh đổi thành ảnh tôi, mở ra … ủa? Hình nền là… một con chó.
Tôi :
“Cái đây?”
Anh tỉnh bơ:
“Hình nền đôi , em dùng mèo, anh dùng chó. Hợp chưa.”
Màn hình tôi đúng là có con mèo… nhưng con mèo đang ngồi trên lưng anh.
Bạn tôi sau khi trải qua sóng gió gia đình, quyết định mau chóng sinh con để giữ chân .
Khuyên không , tôi đành giúp cô ấy tìm tài liệu chăm sóc bà bầu.
Tôi cảm thán:
“Phụ nữ như quả dưa hấu ngọt, sinh con là móc đi phần ngọt nhất chính giữa.”
Anh khó hiểu:
“ tự nhiên cái ?”