Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 1

1

Trước ngày cưới một hôm, tôi bỗng nhiên có khả năng đọc được suy nghĩ khác.

Việc đầu tiên tôi là chạy ngay bên sắp cưới, quỳ một chân trên ghế sofa hỏi anh ấy:

“Tiền tiết kiệm của anh thực sự có ba trăm ngàn tám mươi đồng thôi ?”

【Ủa, nhiều vậy cơ ?】

lúc đó, ánh anh ấy từ mặt tôi dời xuống cuốn sách, đáp gọn lỏn một chữ: “Ừ.”

Nộp đủ, tôi rất hài .

Tôi nghĩ một câu hỏi muôn thuở khác: “Nếu em và mẹ anh lúc rơi xuống hố nước, anh cứu ai?”

rơi hố? Đời này gì có cái hố nào to thế chứ.】

Thấy bộ dạng tôi như chuẩn bị ăn thịt , anh ấy lật thêm một trang sách, chữ: “Cứu em.”

【Mẹ mà hỏi thì cứu mẹ. Có gì khó .】

Đúng là đàn ông, mặt.

Ngày cưới, tôi mức tay chân lạnh toát.

tôi vào phòng trang điểm chuyện với tôi về trình tự buổi lễ, thấy anh ấy điềm nhiên như không, tôi hỏi:

“Anh không sao?”

“Có gì , em ? Có anh đây rồi, sợ gì.”

【Chết cha, vừa bị cắt ngang quên mất rồi. Nãy MC dặn bước chân trái chân trước nhỉ?】

Hừ, đàn ông.

Có lần chúng tôi mua nguyên liệu về ăn lẩu.

Tự dưng ở bay một con côn trùng đen đen rơi lên nắp nồi.

Tôi hoảng quá hét toáng lên: “ ơi, có sâu!”

Anh ấy hùng hổ xé giấy lau, bình thản đi bắt sâu:

là con sâu nhỏ thôi, anh dọn đi là được.”

Tôi thầm nghĩ lúc đó anh ấy thật ngầu, nhưng ngay giây sau nghe anh ấy hét toáng lên:

, chân nó cử động kìa, ghê quá! Cố lên Trường ca, chịu đựng đi!】

Tôi suýt phun cả ngụm coca ra ngoài.

Thứ Năm, chúng tôi ăn KFC mua mang về. Anh ấy vừa gặm cánh gà vừa nhìn tôi:

【Gà rán thơm quá.】

Tôi vội vào miếng gà cuối : “Anh ăn đi, em no rồi.”

Anh cứng miệng: “Anh no rồi, em ăn đi.” Nhưng nghĩ 【Bảo sao hôm nay rẻ, hoá ra có vài miếng.】

Tôi cuống lên: “Em thực sự không ăn nổi, anh ăn mau đi, đừng để phí.”

Anh cuống: chạy thẳng vào vệ sinh: “Anh rửa tay rồi, em ăn đi kẻo phí.” 【Ăn thêm miếng no hơn, coi như giảm cân đi.】

Tôi phát điên: “Em no thật, không lừa anh !”

Anh: “Vậy để đấy đã.” 【 bộ tịch, chút này đủ em gặm xong một tập phim Chân Hoàn Truyện.】

Tôi đi công tác gấp một tuần.

hỏi tôi: “Em ngủ một khách sạn không sợ ?”

Tôi đang thu dọn hành lý, không nghĩ nhiều, đáp: “Có gì mà sợ, anh sợ hả?”

Anh đứng dựa cửa phòng ngủ, cười khẩy: “Anh là vương giả nâng tạ ở phòng gym đấy nhé.”

Tôi chưa kịp trợn đã nghe anh thở dài : 【 thì không sợ, sợ… không .】

Hoá ra anh ấy sợ ma, nhưng tôi không thể không để anh ấy ở một .

Tôi : “ anh cứ bật đèn phòng khách ngủ đi?”

Anh bĩu môi: “Nhảm nhí!” 【Đúng là định thế.】

Có lần đứa giận nhau chiến tranh lạnh.

Tôi giả vờ anh ta không tồn tại, anh ta không chủ động chuyện với tôi.

Vì cố ý giữ khoảng cách, tôi không đọc được suy nghĩ anh ấy.

Thế là đứa sống dưới một mái , nhưng mất liên lạc suốt 72 tiếng đồng hồ.

thời gian đó tôi thường len lén lau nước , anh thì ăn uống bình thường.

Tôi nghĩ, thôi rồi, hết nhau rồi. chột dạ: từ đầu anh ta đã ? Không thì sao không chịu lên tiếng trước?

Cơn giận bốc từ chân lên tận óc, tôi nhảy phắt khỏi sofa, mở cửa ban công.

Phát hiện đàn ông này đang vừa móc dép vừa thầm nghĩ: 【Cô ấy… có thật là không nữa không?】

Bởi vì tôi có năng lực đọc tâm trí, tôi rất hỏi anh ấy mấy câu kỳ quặc.

Có ngày tôi hỏi: “Anh linh hồn em nhan sắc của em hơn?”

Anh vừa cầm điều khiển bật điều hoà vừa lấp lửng: “Đều ổn cả.”

【Ủa hỏi gì vậy? Có nên giả vờ đi vệ sinh tra Google không nhỉ?】

Tôi : “Em rất sợ anh nhan sắc em, vì thêm vài năm nữa em sẽ già, anh sẽ thay .”

Anh nghiêm túc: “Không .”

【Nguy hiểm, có bẫy.】

Tôi hỏi: “Vậy nếu em biến thành cục phân, anh muốn em không?”

Anh lườm tôi một cái rồi đi thẳng vào bếp: “Đang yên đang lành ai biến thành phân.”

【Nếu em thành phân thật, lẽ anh thành cái bồn cầu?】

Đơn vị tôi đổi sếp mới, ông ta hình như không ưa tôi cho lắm.

Tôi than với :

“Sao rõ ràng biết gì mà cứ thích ra lệnh hả anh?”

tôi ngồi dậy từ ghế sofa, tỏ vẻ đứng về phía tôi, giọng hùa theo:

“Ồ? Lãnh đạo mới của em ngáo thế cơ ?”

Tôi cảm động long lanh :

“Đúng hông! Anh thấy là lỗi do sếp em đúng không?”

Anh gật đầu mạnh mẽ: “Ừm!”

Tùy chỉnh
Danh sách chương