Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
7
【Chẳng lẽ anh hối sinh ?】
Tôi mới sững ra, hóa ra bấy lâu chồng chưa bao với tôi, chẳng phải vì không hối, mà là bị anh chặn từ rồi.
Anh tặng tôi thỏi son đang hot.
Tôi vui lắm, cố ý trang điểm kỹ càng, đánh son mới rồi qua công ty anh đợi tan làm về chung.
Tôi cười hỏi:
“Hôm nay em có khác không?”
Anh gật gù khoa trương:
“Nhìn tỉnh táo hơn mọi ngày thật.”
【Hình như gội .】
Tôi kìm lửa, chỉ vào môi:
“Cái nè!”
Anh giả vờ bừng tỉnh:
“… đẹp mà.”
【Chảy máu chân răng ?】
Trời ạ, son dính vô răng rồi.
Lãnh đạo tổ chức tiệc rượu, lời bóng gió xa xôi.
Tôi đành phải uống thêm mấy ly giả vờ say, rồi gọi chồng đến đón về.
Về đến nhà tôi lăn ra ngủ mê mệt, nửa đêm bị anh lay tỉnh.
Anh đặt tay lên vai tôi, trong lòng đầy nghi hoặc:
【 không nghe thở ?】
Mùa thu chỗ hanh khô khủng khiếp. Bôi bao nhiêu kem dưỡng chẳng ăn thua, huống hồ anh chẳng bao bôi.
Lúc đó tôi đang ăn bánh ngàn lớp.
Anh ngồi bên cứ gỡ da khô trên mặt, :
“Em xem , tầng tầng lớp lớp chẳng khác cái bánh ngàn lớp em.”
Miếng bánh trong miệng tôi nghẹn cứng, lập tức chạy ra bồn rửa ho khan ói khan.
Anh hốt hoảng chạy theo hỏi:
“ ói luôn rồi?” rồi vặn vòi nước sang nóng:
【Lúc không thể để lạnh được.】
Bỗng dưng tôi sực nhớ mình đã trễ kinh tuần rồi.
Dạo tôi chẳng ăn uống , chỉ cuối tuần nằm nghỉ ngơi.
Đúng lúc em họ anh đi du lịch ghé chơi, phải tiếp đón.
bé sức bền tốt, dắt chồng tôi đi dạo đến nỗi anh toàn hiện ra thực đơn:
【 đi ? Bao mới ăn đây. Gà chiên, dồi chưng cay, tôi có thể ăn ba bát.】
Sợ anh ngại không dám , tôi chủ động đề nghị đi ăn .
Em họ gật :
“Vậy đi ăn món Tứ Xuyên nhé.”
Anh lướt điện thoại :
“Ăn Tứ Xuyên, anh tìm được quán cháo hải sản Quảng Đông .”
【Dạ dày yếu phải ăn cháo.】
Bận bày biện gian hàng khách, đột nhiên tôi choáng váng, tối sầm mặt mày, phải nhập viện. Vì kiệt sức nên nằm truyền nước mà ngủ thiếp đi.
Mơ màng nghe anh cứ lẩm bẩm mãi:
【 chưa tỉnh nhỉ, đừng có chuyện đấy chứ.】
Cảm giác lo lắng , cứ như tôi không phải ngủ mà là chết rồi vậy.
Tôi không anh lo, cố gắng mở mắt ra, liếc phát cái thân trên trắng bóc anh, suýt ngồi bật dậy hét:
“Áo anh đâu rồi?!”
Lúc đó cái áo thun anh từ trên tôi trượt xuống.
Anh :
“Em lạnh nên anh đắp chút. rồi?”
Tôi:
“Em anh nên mặc áo vô đi.”
Anh:
“Không , anh chịu được.”
【Mà không mặc áo thì y tá bắt anh ra đứng ngoài hành lang đấy.】
bằng tuổi tôi.
Rất nghiêm khắc mắng anh:
“Anh thì ăn lắm vào, vợ anh suy dinh dưỡng mà không biết ?”
Tôi lập tức cụp đuôi, co ngồi rút trên , hùa theo ánh mắt căm phẫn nhìn về phía anh để rũ bỏ trách nhiệm.
Anh:
“Tại anh sai, dạo bận quá không để ý.”
【Ngày nào dí theo bắt ăn chẳng chịu, lật mặt bán đứng tôi. Diễn tôi khai em toàn ăn vặt không chịu ăn cơm mà xem.】
Tôi lập tức quay với :
“ không hẳn do anh , gần đây chẳng có khẩu vị.”
:
“Không ăn phải ăn, cô đang mang thai đấy.”
Tôi chết lặng.
Anh hớn hở:
“Thật hả?!”
【Quá đỉnh luôn!】
Nhờ phúc cô em họ, tối hôm đó cả tôi lẫn chồng đều biết tin tôi có bầu.
Sáng hôm sau mở mắt ra, hai bà Thái hậu đã đem hết kinh nghiệm nuôi ra mà “giao tranh” mấy hiệp rồi.
Chồng tôi ngồi đẩu ăn quẩy, coi kịch rất vui.
Tôi vươn tay, anh như bị phỏng liền nhét nốt đoạn quẩy cuối vào mồm.
Tôi thực sự vả anh cái.
Anh phồng má nhìn tôi tội nghiệp.
【Hai bà bảo quẩy anh mua có phèn chua, kêu anh phải ăn hết, không ai ăn.】
Bà bầu phải đi bệnh viện lập hồ sơ thai sản.
Hai bà Thái hậu đều đòi đi theo. Xe chỉ có ba chỗ sau, phụ.
Ba tranh nhau khách sáo, ai nhường khác lên ngồi phụ.
Tôi tài xế có vẻ phiền rồi, bèn mở cửa ngồi luôn :
“Thôi khỏi khách sáo, ngồi đây.”
Xe qua ngã tư, chồng tôi âm thầm lẩm bẩm:
【Tại bắt tôi ngồi đằng , tôi ngồi với vợ tôi cơ mà.】
tháng sau, chồng tôi đưa đi siêu âm.
Mấy cái ảnh đen trắng trừ chuyên môn ra, thường có nhìn chẳng hiểu .
Vậy mà anh ngồi bên múa tay múa chân, hớn hở bình luận:
“Em xem kìa, kia là cái , kia là cái tay nè. to tốt, to thông minh!”
Cô thực tập làm siêu âm không chịu nổi, chen vào: