Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2 TỎ TÌNH PHÒNG BÊN

Tôi không chỉ trút một tràng mắng mỏ Nhiên – bạn cũ, mà còn kể cả hôm nay, còn anh chàng kia cực kỳ đẹp , chỉ là trông không giống người tốt.

Đúng lúc anh ta chấp nhận yêu cầu kết bạn tôi, khung chat bị đẩy lên đầu, tôi chẳng hề nhìn rõ.

Giờ thì tôi chỉ biết khóc không ra nước mắt nhìn chằm chằm màn hình.

người ta “không giống người tốt” mà còn gửi thẳng chính chủ, còn có gì hổ hơn không?

Trong khung hội nằm chình ình mấy tin :

Nhiên là ?”

nhầm à?”

tôi là kẻ , hả?”

Ngón tay tôi run run, gõ rồi lại xóa, cuối mới trả : “Là bạn tôi.”

“Xin lỗi, tôi không nhìn kỹ, nhưng mà tôi còn khen anh đẹp .”

Tôi cố gắng đổi chủ đề: “Cái … đưa tài khoản tôi, tôi giúp anh đánh nhé.”

Tôi chơi không giỏi lắm, nhưng mỗi mùa tự leo được lên Vương Giả Đơn Đấu. Thắng một trận thăng hạng chắc không thành vấn đề.

Nhưng tôi chỉ biết anh ta đánh trận thăng hạng, chứ không biết là thăng hạng “Vinh Quang Vương Giả” – mức cao nhất.

Nhìn hàng loạt huy hiệu cấp tỉnh cấp quốc trên trang chủ anh ta, tôi đơ người.

Cuối , tôi đành thật thà anh ta: “Hạng cao quá, tôi không đánh nổi.”

Đối phương hồi lâu không trả . Tôi bồn chồn soạn một đoạn xin lỗi, xóa sửa mấy lần chưa kịp gửi thì thấy anh ta gửi một tin qua.

Tôi bấm mở, giọng điệu vừa thờ ơ vừa hơi khó chịu:

“Sau đừng tùy tiện add WeChat người lạ nữa, biết chưa, em gái. Những chỗ ít tới thôi, dễ…”

Anh ta khựng một nhịp, khẽ khẩy đầy khinh miệt:

“Dễ gặp kẻ .”

Tôi gửi đoạn xin lỗi dài ngoằng đi, trước tin hiện lên một dấu chấm than đỏ chót.

Anh ta đã xóa tôi.

Hay thật. Mười tám năm nay đời tôi thuận buồm xuôi gió, hôm nay đúng là ngày hổ nhất.

Tôi quăng điện , ôm mặt, hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống.

3

May mà chưa đầy hai ngày sau đã khai giảng.
Trở lại trường, lịch học kỳ hai năm nhất khá dày, tôi bận rộn nên dần dần quên sạch kia.

Hôm , tôi ngồi đọc sách trong ký túc thì nghe đám bạn phòng ríu rít bàn tán , giọng đầy hứng khởi.
Tôi xen vào hỏi, liền ghé lại:

“Mộ Mộ, xem tường đi.”

“Tớ chưa có theo dõi…”

liền đưa điện tôi.
Trên là một bài kèm một anh chàng đẹp . Nội dung viết:

“Muốn với anh trong , anh đẹp quáaaa!!!”

Để nhấn mạnh sự kích động, phía sau còn kéo dài nguyên một dãy dấu chấm than.

Bức chắc là chụp lén nên hơi nhòe, tôi phải cau mày nhìn kỹ mới phân biệt ra được.
Mấy bạn khác trong phòng vẫn bàn tán:

“Không biết gan , dám công khai với Tạ Lan.”

cơ?” tôi buột miệng hỏi.

“Tạ Lan .” trả , “Nam thần khoa Quản trị – Tạ Lan. Mộ Mộ, không biết à?”

trong mắt tôi càng lúc càng rõ, đến mức tôi suýt ném điện đi.

Biết chứ, sao lại không biết.
Đây chẳng phải chính là người tôi từng lỡ nhầm ở KTV sao!

Trong , bối cảnh là trong khuôn viên trường.
Anh ta mặc áo hoodie trắng, không còn đeo khuyên tai, dáng vẻ bớt đi phần ngông nghênh ngang tàng, nhìn qua trông gọn gàng sáng sủa.

Phải công nhận, dáng vẻ đúng là dễ khiến người ta để ý.

“Nhưng nghe tính khí anh ta rất tệ.” tiếp , “Có lần có bạn nữ khóa mình theo đuổi, đưa thư anh ta, kết quả bị mắng khóc tại chỗ.”

Khóe môi tôi giật giật, gượng . phát hiện, nghi hoặc nhìn chằm chằm:

“Mộ Mộ, làm sao , mặt mày gì kỳ vậy?”

Tôi không rõ mình biểu cảm nào, chỉ thấy lòng mình hổ muốn độn thổ.

không moi thêm, lại cợt trêu:
phải, Nhiên rồi, trong mắt chỉ có mỗi ta, lấy đâu để ý đến người khác.”

Nhắc tới cái tên , chua xót trong tim như trào dâng, gần như muốn nhấn chìm tôi.

Ngay từ khi nhập học, tôi đã thật với các bạn phòng về cảm, vì biết sự tồn tại Nhiên.
Tôi từng nghĩ rằng, tôi và anh sẽ luôn là cặp đôi được người ta ngưỡng mộ.

Ký ức lại kéo tôi về ngày thi đại học kết thúc.
Sàn lớp học vương vãi toàn đề cương và vở ôn tập.
Khi tôi dọn dẹp, có bạn bàn gọi to:

“Mộ Mộ, Nhiên đợi dưới lầu kìa!”

Tôi chạy vội ra lan can tầng hai, nhìn xuống, bắt gặp dáng người quen thuộc.
Anh ôm một bó hoa hồng, đứng dưới ánh nắng, ngẩng đầu nhìn tôi.

Rồi thản nhiên cất :
“Lâm Mộ Mộ, làm bạn gái anh nhé.”

Xung quanh vang lên một trận hò hét trêu chọc.
Niềm vui bất ngờ khiến đầu óc tôi trống rỗng, phản ứng lại thì đã chạy xuống, lao vào lòng anh, ngượng ngùng ôm lấy.

Anh kề sát tai tôi, khẽ :
“Chờ em lâu rồi. Từ nay, anh sẽ luôn bên em.”

Khi , trong mắt tôi, Nhiên toàn thân đều tỏa sáng.
Tôi chỉ biết liên tục gật đầu, tủm tỉm đáp lại:
“Vâng.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương