Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 9 TỎ TÌNH PHÒNG BÊN

phòng anh chợt nhớ việc , vội vàng chào:
“Anh Lan, tôi… chiều tiết, đi trước nhé.”

Tôi quay nhìn, bóng cậu đã biến mất ở cuối hành lang.

Tạ Lan vẫn nhìn tôi không chớp mắt.

Bị anh nhìn đỏ , tôi vô thức muốn lùi lại, lại bị anh kéo ngược về.

“Anh làm thế!”

“Sao? Không nhìn?”

Cô y tá gọi tên bệnh nhân từ phòng khám, thấy cảnh không nhịn được, ôm hồ sơ bệnh án, nhắc nhở:
“Hai người bên kia… là người nhà thì xin đừng làm ảnh hưởng người khác.”

14

Tiết thể dục của tôi đúng lúc trùng với của Tạ Lan.

Tôi ngồi trên khán đài nghỉ ngơi, thấy anh đang chạy kiểm tra một nghìn mét.

Anh lười nhác trên vạch xuất phát, còi thổi, chậm rãi chạy đi. Thế hết một vòng, đã vững vàng dẫn .

Chạy xong, anh chống gối, ngẩng mắt lên, liếc một cái, khéo chạm phải ánh mắt tôi.

Vài nam sinh cạnh anh liền hùa theo:
“Anh Lan, nãy chạy nhanh thế, phải cố ý em gái xem đó chứ? Không ngờ nha anh Lan.”

Anh mở nắp chai nước, uống vài ngụm, thuận tay ném về phía bọn họ:
“Cút.”

đó lại thong dong đi về phía . Tôi vội vàng dậy, bước nhỏ chạy tới trước .

Anh nhìn tôi:
“Cuối tuần đi không?”

Đi coi như hẹn hò chứ ?

Nhưng nghĩ lại, hai lần duy nhất gặp anh ngoài trường, một là ở KTV, một là trong quán bar.

Mấy chỗ tôi thích, anh chắc chắn… không mặn .

Tôi thật thà:
“Nhưng … tôi không thích KTV, không thích bar.”

Tôi ngập ngừng ngẩng mắt lên nhìn, giọng nhỏ đi:
“Tôi muốn quán cà phê mèo mở… nhưng , tôi nghĩ, anh chắc chắn không thích.”

Thử tưởng tượng Tạ Lan ngồi ở đó, đúng là… không hợp tí nào.

Anh thoáng khựng lại, mím môi:
“Ai nói tôi không thích?”

Mắt tôi rỡ.

Ý là… anh bằng lòng đi ?

Không ngờ, Tạ Lan không được người hâm mộ, ngay cả mấy “ông chủ nhỏ” cực kỳ thích anh.

Tôi chia hết túi thức mèo, mấy con vốn quấn tôi lại lũ lượt kéo sang chỗ anh.

Hừ, bọn phản chủ mê sắc đẹp!

Anh vẫn dáng vẻ lười nhác, dựa vào ghế sofa, mặc lũ mèo leo trèo lên người, hề nổi giận.

Trái lại, ung dung đưa tay, gãi gãi dưới cằm chúng.

Mèo được anh vuốt lông, liền ngoan ngoãn, cặp mắt tròn long lanh, nhìn ngốc hết biết.

“Lâm Mộ Mộ, em xem con mèo , có giống em không?”

Tôi tròn mắt, chìa tay chọt nhẹ vào nó:
“Nói linh tinh, tôi đâu có ngốc vậy.”

Mèo vốn đang ngoan ngoãn nằm trong lòng anh, bất chợt vung vuốt tát về phía ngón tay tôi.

Láo thật?

“Tôi là gái nó, hiểu chưa? Của anh ấy, liên quan mày vênh váo.” Tôi răn dạy nó.

Dứt lời, bàng hoàng — tôi lỡ gọi ba chữ “ trai”.

Đuôi mắt Tạ Lan cong cong, ánh mắt khẽ cười:
“Lâm Mộ Mộ, em thích mèo lắm à?”

Tôi chần chừ, gật :
“Ừ.”

Anh khẽ rũ mi mắt, thấp giọng:
“Thế thì… , có thể nuôi.”

Tim tôi khẽ động.

Anh nói, .

15

Tạ Lan phải đi tham gia một cuộc thi, mất chừng bốn năm ngày không có ở trường.

tôi tổ chức liên hoan, nhau đi . Trên bàn lại trò .

Không hiểu sao, vận rủi cứ nhằm tôi, liên tiếp thua, một buổi tối uống không ít rượu.

Dù vậy, xung quanh toàn học, Tạ Lan chưa về, nên tôi thấy căng thẳng.

Bắt taxi về trường, tôi choáng váng, xuống xe suýt ngã. May có trưởng đỡ, tôi theo phản xạ bám chặt anh ấy.

Dưới ký túc xá, có một người đang đó. Nhìn kỹ nhận gương Tạ Lan.

Anh hút thuốc, từ xa đã nhìn về phía , trắng nhợt, giọng lạnh:
“Giỏi lắm, Lâm Mộ Mộ.”

Tôi hoảng tỉnh nửa cơn say, vội buông tay, chạy tới nắm anh:
“Em sai .”

Chạy gấp, lại chếnh choáng, trước thì lảo đảo.

Anh đưa tay đỡ , giọng vẫn lạnh:
“Tin nhắn không đọc, điện thoại không nghe. Hóa vui lắm, bám người khác?”

“Phí công tôi vội vàng về tìm em. Đúng là vô tâm.”

Thì … anh đã quay về sớm hơn.

Tôi càng thấy áy náy.

“Em…” định giải thích, anh đã xoay người đưa tôi về.

“Sắp đóng cổng . Có mai nói.”

ký túc, anh vẫn ngoài cửa. Tôi kéo tay Nguyễn Gia, quay cố vớt vát:
“Ngày mai… em mời anh nhé?”

Anh nhàn nhạt “Ừ” một tiếng.

Tôi yên lòng, lảo đảo lên phòng, chạm gối đã ngủ.

hôm tỉnh dậy, mở điện thoại xem giờ đã mười giờ.

Có cảm giác quên điều , mãi không nghĩ .

Nguyễn Gia bước vào, trách:
“Lâm Mộ Mộ! Cậu biết tôi gọi bao nhiêu cuộc không? Nhóm tin nhắn nổ tung . Cậu có biết nay Tạ Lan dưới ký túc chờ bao lâu không? Hai tiếng!”

óc tôi nổ “oành” một tiếng, nhớ lại.

Tối qua, đúng là tôi đã hứa… anh .

Tôi cuống cuồng gọi anh mấy lần, ai bắt máy.

Không cam lòng, tôi lại chạy qua ký túc nam, ngồi chờ dưới sân. Nửa ngày , gặp phòng của anh xuống trưa.

Tùy chỉnh
Danh sách chương