Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Tạ Lan đúng không, anh làm rơi đồ.”
Tôi chụp tấm ảnh thẻ ngân hàng gửi qua: “Cái này của anh à?”
Đợi hồi lâu, bên kia mới trả lời:
“Em đâu?”
Tôi vội vã thu dọn đồ, đi gõ chữ: “Tôi quán cà phê phố X.”
Tôi thật sự không muốn chạm Tạ Lan trong trường. Anh ta giống như cái WiFi di động, đi đến đâu tự mang theo “hotspot” bàn tán.
Tôi không muốn rước thêm phiền phức.
Không ngờ tôi đã ngồi trong quán đến mức sắp ngủ gật, anh ta mới chậm rãi bước .
Người này trông như bò từ giường dậy, tiện tay khoác cái áo rồi ra cửa, tóc còn hơi rối, đuôi vương màu đỏ nhàn nhạt của cơn say chưa tan.
Dù vậy, gương kia đẹp đến mức “trời phạt”.
Tôi móc thẻ ngân hàng từ túi ra, ngoan ngoãn đưa qua: “Của anh này.”
Anh ta tay chống bàn, tay nhận thẻ, cặp đào hoa còn vương vẻ lười nhác mơ màng: “Cô nhặt đâu?”
“ quán bar mới mở Nam Thành, tôi vô tình thấy.”
Anh ta thoáng ngạc , “Cô tên gì?”
“Lâm Mộ Mộ, cùng trường anh, năm nhất khoa Quản trị.”
Anh tôi, giơ tay gõ nhẹ thái dương, mỉa mai: “Lâm Mộ Mộ, cô bệnh à? Tôi cố tình vứt đi không cần, cô còn nhặt về trả, giỏi ghê nhỉ!”
Quả ấn tượng tiên không sai, tôi đã nói người này không người tốt mà.
Đúng là không điều.
Ra vẻ làm gì.
Ra vẻ thế, cuối cùng người ta thôi.
Tôi nổi nóng: “ anh say hay không say, vứt linh tinh. Tôi lòng tốt anh còn không ơn, người ta đáng!”
Anh ta khựng lại, đôi dài hẹp nheo lại.
“Em nói gì, nói lại lần nữa?”
Anh ta hung thật, tôi cố lấy dũng khí, nói lớn: “Tôi nói, anh đáng !”
Người này vốn định quay lưng đi, lại quay lại. Anh cao lớn, trực tiếp chắn hết ánh sáng trước tôi.
“Em nói rõ cho tôi, ?”
Không sao?
Hình ảnh tối qua lại lướt qua tôi.
Tạ Lan, thẻ ngân hàng, mỹ nhân đắt giá…
Tôi chợt linh cảm.
Anh còn là sinh viên, chẳng lẽ… đúng như tôi nghĩ?
6
Đúng lúc bầu không khí căng thẳng, bàn của tôi bỗng reo .
màn hình hiện chữ “ ”.
Tôi vội ấn tắt, lật úp máy xuống bàn.
Ngẩng , định nói gì…
Chuông lại vang, không đạt được mục đích thì không cuộc.
Tôi đành nói: “Anh đợi chút, tôi nghe .”
Tôi áp máy tai, truyền đến.
Không còn là sự dịu dàng thuộc về tôi nữa, quen lạ.
Tôi đè nén cảm xúc, cố gắng bình tĩnh: “ chuyện gì?”
nghe xa xăm, hơi thấp: “Mộ Mộ… em thể game, hủy quan hệ couple không…”
Thì ra là vì chuyện này.
Tôi thấy buồn cười, khẽ cười tiếng: “Giờ tôi bận, chắc đợi chút.”
“Không lâu đâu, phút thôi.”
Tôi anh ta từng cày bao nhiêu điểm couple, giờ hóa ra hủy dễ, chỉ phút là xong.
Trong lòng tôi bỗng bình lặng, lười tranh cãi, dửng dưng: “Được, vậy tôi…”
chữ “ game” còn chưa kịp nói ra, bên cạnh đã vươn tới bàn tay thon dài, trực tiếp giật lấy .
Tạ Lan hạ , vẻ lơ đễnh, mất kiên nhẫn: “Anh là à?”
“Cho anh mũi rồi đấy, gọi thêm lần nữa thử xem?”
dây bên kia nặng hơn, tôi đứng xa nghe loáng thoáng.
“Lâm Mộ Mộ, em đang thế? Chia tay thôi mà, đừng dây mấy kẻ không ra gì, đáng không?”
Mặc dù Tạ Lan này không giống người tốt thật, nhưng câu này anh ta chửi thay tôi nghe rất sướng.
Tôi nheo , nói : “ , chúng ta chia tay rồi. Tôi , liên quan gì đến anh?”
“Lâm Mộ Mộ, em…”
Tiếng anh ta ngưng bặt, là Tạ Lan tùy tiện ấn nút ngắt.
Anh ta đặt xuống bàn, không nặng không nhẹ, lạnh lùng: “Lúc em chửi anh ta WeChat, đâu cái này. Chia tay rồi còn giả vờ, vui không?”
Chuông lại reo, Tạ Lan dứt khoát tắt nguồn. Lúc này mới yên tĩnh hẳn.
Anh ta đứng trước tôi, tay chống bàn, cúi xuống, áp lực không nhỏ.
“Nào, giờ trả lời câu hỏi của tôi.”
Tôi nuốt nước bọt, tỉnh táo hơn vài phần. Anh ta tính khí thật sự tệ, tôi chọc không nổi, lẽ ra không nên cứng .
Tôi giơ tay chỉ mình: “Tôi, là tôi được chưa? Tôi não vấn đề, đáng .”
Làm người, co duỗi.
Sắc trầm của Tạ Lan khựng lại, từ mũi hừ ra tiếng cười lạnh.
“Tôi thể đi chưa, Tạ học trưởng?”
Tôi cầm bàn, nhét lại túi, thấy ánh của anh ta còn sắc, liền bổ sung: “Chuyện của anh tôi sẽ không nói , tôi không quan tâm.”
Anh ta nhướng dài, nguy hiểm, mang theo cảnh cáo: “Em tốt nhất nên vậy.”
7
Tôi vốn nghĩ mình và Tạ Lan sẽ chẳng còn dây dưa gì nữa. ngờ rõ ràng tôi đã cẩn thận chọn chỗ gặp ngoài trường, vậy mà người ta bắt gặp.