Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 8 TỎ TÌNH PHÒNG BÊN

Nhưng ai nói cho tôi , sao Tạ Lan lại làm trọng tài cơ chứ?

Anh ta vừa đứng đó, mắt ngoài sân dồn về phía anh. Ngược lại, người thi đấu trên sân còn được chú ý bằng.

Để khỏi ngồi chịu đựng tra tấn này, tôi xung phong mua nước cho mấy bạn lớp.

Khi quay lại vừa đúng lúc hiệp một. Nghỉ lao, tôi xách túi nước, phát cho mấy bạn nam đang thi đấu.

Vừa ngẩng đầu liền thấy Tạ Lan dựa trụ bóng rổ, có một cô chạy tới đưa anh nước.

Không anh ta nói , kia đứng lúng túng tại chỗ.

Rồi anh ta ngẩng mắt, liếc sang phía tôi, sải chân bước lại.

Tôi vô thức siết chặt lan can bên sân, tim đập thình thịch.

Mãi đến khi anh ta đứng ngay trước , dưới bao nhiêu mắt vây quanh, tôi mới kịp hoàn hồn.

Anh rất thản nhiên, hỏi:
“Còn không?”

Tôi tính đủ số, nước vừa phát , túi trống không. Trên còn một dành cho mình, vừa chạy về vặn nắp uống dở.

“Không… còn. Có người đưa cho anh rồi.” Tôi cúi đầu, lí nhí.

“Không .”

Không nói nước, hay người.

Anh ta tự nhiên với lấy nước của tôi, mở ra uống.

Tôi giật mình muốn giành lại: “Tôi uống rồi !”

Anh lại đặt nước tôi, nhấc tùy tiện lau khóe môi.

Đôi mắt đào hoa khẽ nheo lại, nhìn tôi:
“Tôi không ngại. Hay , em ghét tôi?”

Tôi nào dám.

Nếu dám nói ghét anh ta, chắc bị bao nhiêu người mắng chết mất.

Thấy tôi im lặng, anh ta hiểu sao lại cười lạnh:
“Muốn thắng trận, chăm lo cho cầu thủ, không hối lộ trọng tài à?”

…?

Đó gọi gian lận thì đúng hơn.

“Không tìm tôi, trốn một tuần không nhắn lấy một tin. Lâm Mộ Mộ, giỏi .”

anh ta không to không nhỏ, vừa đủ cho mọi người xung quanh nghe .

Tôi há miệng muốn , lại nghe anh ta hỏi:
“Có tôi vừa nói với cô kia không?”

Tôi , thành đáp:
“Anh bảo không uống nước.”

Sắc anh xám lại, nhìn chỗ , rồi nhẫn nhịn nhìn về tôi.

Anh nhìn thẳng, từng chữ ràng:
—tôi có bạn rồi.”

Lời vừa rơi xuống, xung quanh lập tức xôn xao.

mắt Tạ Lan vẫn găm chặt tôi. tôi nóng ran, hoàn toàn không nghe thấy những lời bàn tán .

Anh ta lại cúi xuống, khẽ vang bên tai:
“Giúp em đến thế, đến cả tôi cũng kéo rồi. Em không thể không chịu trách nhiệm chứ?”

“Lâm Mộ Mộ, em còn cần bao lâu mới thông?”

Bàn tôi bám lan can, nóng bừng. Giờ nghỉ , Tạ Lan nghiêm túc nhìn tôi một cái, rồi quay .

Nói , đối với anh ta, bảo không động lòng tự lừa mình.

Nhưng tôi nào phải không xong, không dám.

Tôi sợ anh ta hứng thú nhất thời.

Hiệp hai, tôi xem trận đấu trong tình trạng hồn vía để đâu đâu.

Đến khi kết thúc, Tạ Lan còn lại sân để đối chiếu điểm số. Tôi kéo Nguyễn Gia, vội vàng ra khỏi nhà thi đấu.

Nguyễn Gia vừa vừa hỏi: “Mộ Mộ, cậu không… lại sao?”

Tôi lắc đầu: “Người theo anh ta nhiều như thế, thêm vài hôm nữa chắc anh ta cũng quên tôi thôi.”

13

Không ngờ Tạ Lan lại xảy ra “tai nạn”.

Tôi đang học trong thư viện, WeChat bỗng hiện lên giao diện gọi thoại. Không hề gửi tin nhắn, anh ta trực tiếp gọi thẳng.

Tôi vội vàng ra khỏi phòng tự học, nhấc máy, hạ :
“Có chuyện ?”

“Lâm Mộ Mộ.” bên kia hơi khàn, thấp, “Tôi… vừa bị tai nạn xe.”

anh ta yếu hơn bình thường nhiều, tim tôi lập tức treo lơ lửng, thoáng đau nhói.

Chính tôi cũng không nhận ra mình lo lắng đến mức nào, nói hối hả:
“Anh đang đâu?”

“Bệnh viện thành phố.”

Thế… nghiêm trọng lắm sao?

Tâm trạng thêm nóng ruột, tôi vừa ra ngoài vừa nói:
“Đợi tôi, tôi đến ngay.”

Bình thường để tiết kiệm, tôi luôn bạn bè, bắt xe bus hay tàu điện. Nhưng lần này hẳn, tôi bắt taxi, lao thẳng đến bệnh viện.

Đến nơi, tôi chạy gần như đoạn hành lang, vừa rẽ thì thấy Tạ Lan đang ngồi tựa ghế chờ.

Đúng lúc cửa phòng khám bật mở, bạn phòng của anh ta xách thuốc bước ra.

mắt bốn người giao nhau.

Tôi vài bước đến trước :
“Tai nạn xe?”
bệnh viện?”

Bạn phòng vội vàng :
“Em đừng hiểu lầm. Tôi bị cảm, anh Lan tốt bụng . Trên đường, taxi không may quệt nhẹ xe thôi.”

Tôi nhìn Tạ Lan bình an vô , lại nhìn người bạn kia còn khỏe re, cơn giận ập đến.

“Tạ Lan, anh lừa tôi hả?”

Anh ta hề có vẻ áy náy, đôi mắt dài cong cong, cười đắc ý:
“Tôi đâu có nói dối.”

Đúng xấu tận xương.

Tôi trừng mắt, anh ta thì cười càng rạng rỡ:
“Lâm Mộ Mộ, ràng trong lòng em có tôi.”

Một ông cụ ngang nhìn chúng tôi, mắt đầy khó hiểu.

Tôi vội vàng kéo anh ta, sợ người hiểu lầm thêm. bất lực.

“Có, có được chứ ?”

Tôi nhăn , thì thầm: “Tạ Lan, anh lớn rồi còn bày trò dối gạt, trẻ con quá.”

Anh ta vẫn ngồi, tôi vì sốt ruột kéo lấy cánh anh, cúi đầu liền đối diện mắt anh.

Anh ngẩng , nhìn chăm chú, trong mắt thoáng chút… ủy khuất.

“Tôi cứ , em quan tâm.”

Một gương , một tính tình ngang ngược như vậy, bỗng dưng lộ ra vẻ yếu lòng này, đủ khiến tôi sững sờ.

Tùy chỉnh
Danh sách chương