Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tan , từ giảng đường bước ra, mấy cô đã chặn tôi lại.
Người đẹp nhất trong số đó từ trên xuống dưới đánh giá tôi một lượt, ánh kiêu ngạo, giọng điệu khinh miệt:
“ , đừng dây dưa với Tạ Lan , anh ấy không thích loại đâu.”
Đây là… gặp “đào hoa” của Tạ Lan rồi à?
Tôi chỉnh lại quai túi, đứng ngay ngắn.
Ngoan ngoãn, điều, miệng lưỡi phải ngọt.
“ tỷ xinh quá, dáng đẹp. Nếu Tạ Lan trưởng sự có người thích, chắc chắn phải là kiểu tỷ chị. Còn tôi thì tính là chứ, chỉ tự ti thôi.”
Câu này khiến cô ta nghẹn lại.
Đang lúc tưởng đã khéo léo hóa giải , một bàn tay thon dài bất vươn tới, kéo tôi ra khỏi đám đông.
“Không phải bảo đi căn-tin giữ chỗ cho tôi à, còn chần chừ ?”
Tôi ngẩng đầu.
Rất tốt, chính là Tạ Lan.
Anh ta sẽ không nghĩ đang giúp tôi thoát nạn chứ? Không thể , không thể …
Anh tùy tiện kéo tôi đi, giữa bao ánh chằm chằm. Tôi chỉ thấy lưng bị đốt ra vài cái lỗ.
Một bên là những người tôi đắc tội không nổi, một bên là Tạ Lan, tôi đành mặc kệ anh lôi đi, tận góc vắng sau dãy nhà.
Anh buông tay, thả tôi xuống, không quay đầu lại, tiếp tục đi về phía .
Tôi tức quá, bật thốt: “Tạ Lan, ý anh là ? Lôi tôi ra làm lá chắn hả? Rõ ràng anh đã có rồi!”
Kiểu quan hệ đó, chẳng phải tính là sao?
Tạ Lan dừng lại, nhướng mày tôi.
“ ?”
Lật chối à?
Tôi nhắc anh ta nhớ: “Đêm hôm đó ở bar, tôi thấy hai người hôn nhau, hơn cô ta còn…”
Còn sờ soạng anh .
Anh hơi bất , rồi bỗng giãn nét :
“Hôn nhau thì là chắc? Loại chuyện đó, chỉ cần , với ai chẳng ?”
Thái độ anh ta tùy tiện trêu ngươi. Tôi còn chưa hoàn hồn, đã thấy tối sầm, anh cúi xuống sát lại, ánh mèo vờn chuột, tràn đầy xâm lược.
Đôi môi mỏng chỉ còn cách tôi một tấc, rồi dừng lại.
Tôi nín thở, toàn thân run rẩy, theo bản năng tránh đi.
“Sợ tôi à?”
Anh ta đứng thẳng dậy, thu tay về, tỏ vẻ chán chường:
“ ra bọn họ đúng. Tôi với ai , kiểu , đúng là không hứng thú.”
“Trông ngoan hiền quá.” Anh ta cười nhạt, cố ý liếc xuống, “Lại còn non.”
rồi, anh ta quay lưng bỏ đi. Dáng cao gầy, chân dài, thoáng chốc đã đi xa.
Mãi sau tôi hiểu hết hàm ý trong lời kia, thẹn giận.
Anh ta… chê tôi sao?
Đẹp trai mà lưu manh!
8
Tôi sự không hiểu nghĩ mà lại lặn lội tìm tôi.
Anh ta đột ngột xuất hiện , khiến chồng sách trên tay tôi suýt rơi xuống đất.
Tôi lập tức quay người bỏ đi, anh ta chắn ngay .
“Lâm Mộ Mộ, đừng giận dỗi .”
Tôi chẳng còn lời để , chỉ lạnh lùng anh ta: “ , chúng ta chia tay rồi.”
Có lẽ anh ta sai, im lặng một lát, rồi mím môi: “… có trai rồi? Lần …”
Từ xa lặn lội đây, chỉ để hỏi về người trong điện thoại hôm nọ?
Đúng là có bệnh.
Tôi nhướng mày: “ , tôi giờ thế liên quan anh? Đúng, tôi có trai rồi, thì sao? Chỉ cho phép anh tìm người , tôi thì không à?”
Dù anh ta không hay giả, tôi chẳng ngại bịa thêm chút.
“Nếu không phải anh đòi chia tay, tôi chẳng nhận ra hóa ra nhiều người thích thế.”
ra chẳng phải dối. Hồi nhập , quả có mấy người xin số tôi, vì anh, tôi đều từ chối. Giờ nghĩ lại, đúng là thiệt thòi.
Sắc sa sầm, vẫn cố chấp: “ bao lâu chứ, tôi không tin.”
Tôi có một điểm tốt: càng bị nghi , càng phải chứng minh.
Tôi nghiêng đầu liếc sang: “Đấy, trai tôi rồi.”
Tôi định đi gần một nam sinh đi ngang, giả vờ quen . Ai cậu ta lại tăng tốc, bỏ đi mất.
Ngược lại, phía sau cậu ta, có một người dừng bước, nhướng mày tôi đầy hứng thú.
Tạ Lan, hai tay đút túi, khóe hất lên, dáng vẻ đang chờ kịch hay.
vẫn đứng sau lưng chằm chằm. Quanh đây chẳng còn ai, tôi buộc phải cười ngọt ngào: “Anh trễ quá.”
Tôi nghĩ, với tính cách của Tạ Lan, chắc chắn chẳng thèm phối hợp. Tôi chỉ cần bám theo anh, tránh né là .
Không , anh thản nhận lấy chồng sách trong tay tôi, kẹp hờ ở đầu sách, đường hoàng tôi.
Tôi sợ anh đột buông ra câu động trời, vội vàng bước lên, níu lấy cánh tay anh.
Tôi thẳng vào anh, giọng điệu nũng nịu: “ rồi, đừng giận , tôi không cố ý. Hôm anh cúp điện thoại của anh ta, khiến anh ta tự mò tới, tôi vốn dĩ đang chờ anh đấy.”
Đem chuyện cũ lôi ra, coi nhắc anh phải có trách nhiệm.
Tạ Lan không phải người điều.
Anh khẽ “chậc” một tiếng, ánh hờ hững, toan gạt tay tôi ra.