Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

Tôi và Mạnh Đình Hi mắt to trừng mắt nhỏ.

Ngay cảnh sát cũng ngây người.

“Ứng Triêu Triêu, cô cũng không cần vì muốn ăn lại cỏ làm loại trò

này chứ?”

Trời xanh ơi! Q/uỷ thần ơi!

Chỉ là vì ngày tiên tôi đi phát tờ rơi nên chưa quen thôi !

Mạnh Đình Hi vẫn bảo lãnh cho tôi, tiện đó giúp tôi trả số tiền thuê nhà .

“Dù sao cô n/ợ ai cũng là , chẳng bằng n/ợ tôi.”

Mây chiều hai bên đường băng băng lui lại phía sau, người Mạnh Đình Hi có mùi hương tuyết tùng vừa quen thuộc vừa dễ chịu, âm thanh

chìm màn đêm, không nghe được bất cứ xúc .

“Tôi sẽ trả.”

“Trả?” Anh ta nghiêng về phía tôi, ánh mắt đ/á/nh giá: “Trả ?”

Tôi vội che n.g.ự.c mình, nghĩ dù mình có nghèo khó túng

nhưng cũng có giới hạn cuối đấy!

Nhưng anh ta gh/ét cười giễu cợt, quay tiếp tục lái xe: “Cô mơ

tiếp đi!”

“Phí sửa xe, tiền thuê nhà, không được một xu !”

Ồ, cũng .

Với tài sản và nhan sắc của anh ta bây giờ thì người con gái chẳng tìm được, quả thật cũng không cần nhai lại cỏ từng nhai

làm .

Trở về nhà trọ, tôi ơn với Mạnh Đình Hi, ơn anh ta đưa

Quảng cáo – nl
tôi về.

Anh ta lại xoè ra: “Tiền đi xe 32 tệ.”

Tôi kinh hãi!

“Cô cho rằng câu ơn của cô đáng giá ?”

Mạnh Đình Hi lạnh tanh, thấy tôi r/un r/ẩy cũng không móc ra được mấy đồng bèn xua : “Thôi được , ghi n/ợ !”

Lại đọc một chuỗi chữ số: “Số ID của tôi, mùng một hàng tháng sẽ thu

tiền, chụp màn hình gửi tôi.”

Tôi gật .

“Nhớ nổi không?”

Tôi lại gật .

Đây là ID anh ta dùng từ lúc lên đại học, tôi đã nhớ kỹ lòng .

Sắc người xe dường đã dịu hơn một chút, kéo cửa sổ xe

lên.

Tôi đưa mắt theo chiếc xe của Mạnh Đình Hi đi xa, quay người định

lên tầng.

Ai ngờ, không biết cái từ cửa sổ phòng tôi thuê bị người ta ném

, nghe “bịch” một tiếng rơi bụi cỏ đất.

Tôi chạy tới xem, vậy lại là hành lý của tôi.

Chú chủ nhà ở tầng quát vọng : “Tiền thuê nhà của cô nộp

hết , nhà tôi sắp dỡ , chúng ta không ai n/ợ ai, đêm nay cô dọn đi ngay đi.”

Lời vừa dứt, đống hành lý lần lượt rơi , tung toé khắp nơi.

Tôi chỗ hành lý đầy đất, không nhịn được lớn tiếng: “Chú ơi, chí ít chú cũng cho cháu đi lên thu dọn đồ chứ!”

“Ai biết được liệu cô có lươn lẹo không chịu đi hay không? Khoá cửa tôi cũng đổi , thức thời thì cô đừng tự tìm phiến toái!”

xong, cửa sổ đóng lại một tiếng “rầm”, sau đó đến rèm cửa cũng được buông, đèn bên đều tắt hết.

Tôi chỉ đành thu dọn mớ bừa bộn đầy đất.

Đồ vật thì cũng không nhiều nhặt . Vài bộ quần áo, một ít đồ dùng

hàng ngày cung một tấm ảnh rất nhiều năm chụp chung với Mạnh Đình Hi…
Áo thun được giặt đến bạc màu, hai khuôn rạng rỡ nụ cười.

Tôi vội vàng nhét bức ảnh chụp chung này phía ảnh chụp một mình, nhặt những mảnh kính vỡ khung hình bằng gỗ.

Sau thu dọn xong, tôi ngồi nghỉ ngơi ở bậc thang nhà

tập thể.

Khu nhà tập thể cũ kỹ, hành lang cũng không lắp cửa, đèn đường xung

quanh mờ tối, tựa có thể thấy vài ngôi sao bầu trời.

Tôi vừa cổ vũ mình thêm lòng dũng vừa tính toán xem sau ngày sống , nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì giác mệt mỏi lại ập tới, người mệt thiếp đi.

Sáng sớm hôm sau.

Tôi mơ màng thấy mắt có một đôi chân dài, đợi sau tỉnh

táo hơn mới kinh ngạc hô lên ba chữ: “Mạnh Đình Hi?”

“Ừ.”

Gi/ật mình, tôi cứng đờ người!

Hoá ra không là mơ hả!

“Sao anh lại tới đây?”

“Cô không có kết bạn wechat với tôi.” Mạnh Đình Hi tôi, đôi con mắt đen nhánh: “Lý do?”

Lúc này tôi mới “” một tiếng, “Điện thoại hết pin, xin lỗi anh, mùng một

tháng sau tôi sẽ trả tiền đúng hạn.”

Anh ta không trả lời, ánh mắt chuyền từ người tôi sang chỗ hành lý bên cạnh tôi: “ chuyện đây?”

!” Tôi cử động cánh đang tê nhức: “Tôi chuẩn bị chuyển nhà.”

Môi người đối diện mím thành một đường thẳng băng, ngay lông mày cũng nhíu ch/ặt lại, một lúc sau mới thốt ra hai chữ.

trốn?”

“Đâu ra chứ?” Tôi lắc : “Tôi thật sự chỉ chuyển nhà thôi.”

Quảng cáo – nl
“Chuyển đến đâu?”

“Tôi chưa nghĩ ra.”

không trốn ? Tiêu Thác đâu? mặc cô vậy ?”

“Bọn tôi chia lâu .”

Ánh Mạnh Đình Hì nặng nề tôi, qua một lúc lâu, đột nhiên cầm

lấy hành lý của tôi đi ra ngoài.

“Mạnh Đình Hi!” Tôi vội vàng lê hai chân tê cứng của mình đuổi theo: “Hành lý của tôi không đáng tiền đâu, không gán được bao nhiêu n/ợ!”

Mạnh Đình Hi không lời .

“Tôi dùng nhân cách của mình bảo đám tôi sẽ trả tiền !”

Nhưng đôi chân ngắn của tôi không sao đuổi kịp cặp chân dài của người ta, chờ đến tôi đuổi theo ra ngoài, hành lý đã bị Mạnh Đình Hi ném lên xe.

“Anh giai , tôi chỉ có chút tài sản này thôi, anh đừng ném!”

Tôi khập khiễng đứng ở anh ta, chắp n.g.ự.c cầu

xin.

Ai ngờ Mạnh Đình Hi mở cửa ghế phụ ra: “Lên xe.”

Ai?

Lại thêm: “Nếu cô muốn hành lý.”

Tôi ngơ ngác ngồi lên xe, đường đi anh ta cũng không chuyện

với tôi, cho đến đi tới một căn nhà thiết kế cực kì xinh đẹp mới dừng xe ở bên ngoài.

“Đây là đâu?”

“Nhà tôi.” Giọng Mạnh Đình Hi vẫn thờ ơ : “Ứng Triêu Triêu, bởi vì nhân phẩm của cô khá đáng lo ngại, tôi không thể tin cô được. Để

tiền của tôi không bị đổ sông đổ biển, từ hôm nay trở đi cô trả n/ợ

sự giám sát của tôi!”

Tùy chỉnh
Danh sách chương