Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi xe .
Ứng từng gào “Thà khóc xế hộp xịn xò chứ không
cười con xe đạp ghẻ”, bởi vì nhét một tờ rơi quảng cáo xe được con xe sang còn sang hơn cả BMW, nhưng chủ xe lại
bạn trai cũ tôi đ/á vô cùng c/ăm h/ận tôi.
Nhục ch*t!
Trong lòng tôi thầm nghĩ lát nữa chế nhạo mình
thế ? ch/ửi tôi hám giàu hay m/ắng tôi đáng ch*t?
Lúc trong đầu tự tưởng tượng ra hình ảnh vênh váo
như thế , dùng chà đạp tự tôn của tôi như thế , mũi của tôi lại thấy ngứa, không nhịn được hắt hơi một .
Một chiếc khăn lông màu trắng được lấy ra, không nghiêng không lệch
phủ đầu tôi.
“Lau sạch đi, đừng làm bẩn xe của tôi.”
Giọng hung dữ lắm!
Tôi lau , phát hiện ra chẳng biết từ lúc xe đã điều hoà, nhiệt độ khá cao, tức xua đi khí lạnh.
Anh dựa vào ghế bên cạnh tôi, không chuyện, mắt
nhắm lại, tôi thậm chí còn nghĩ không biết có phải anh ngủ không.
Tôi nhìn đồng hồ một chốc, nghĩ anh thậm chí còn không biết trân
trọng cơ hội hiếm có này có thể đứng đỉnh cao đạo đức tuyệt
tình s/ỉ nh/ục bạn gái cũ ham , nhẫn tâm của mình. Đúng
chập mạch.
Nếu không tôi xin bái bai trước !
Ai ngờ vừa đứng dậy, đàn ông bên cạnh đột nhiên mắt
ra, giọng còn lạnh lẽo hơn vừa nãy: “Vẫn còn 35 phút nữa.”
Quảng cáo – nl
Chếc! Hoá ra chưa ngủ à!
Tôi lại thẳng , không nhịn được hỏi: “ , rốt cuộc anh gọi tôi tôi làm gì?”
b/áo th/ù rửa h/ận có thể làm dứt khoát được không?
mí mắt anh lười nhấc : “Cô im miệng được.”
Tôi im lặng lại không nhịn được nhìn mặt anh .
Đường nét đã bớt đi nhiều nét ngây thơ, da trắng thêm mấy
tông, lồng n.g.ự.c dưới lớp quần áo rắn chắc, chân dài ra mấy
xăng-ti.
Má!
Tiểu tử này sao lại đẹp vậy ?
“Ứng .” đàn ông đang nhắm mắt đột nhiên miệng, đôi tai lại đỏ bất thường: “Quay bản mặt cô đi ngay!”
Tôi vội dời tầm mắt.
“Sao anh biết tôi đang nhìn anh?”
“ thừa! Hơi từ mắt từ mũi cô đều phả trán tôi đấy!”
Tôi: “…”
“Xin lỗi nhé.”
Lại vài phút trôi qua, cuối cùng xe dừng lại.
Cửa sổ xe hạ xuống, đàn ông vẫn đang nhắm mắt đột nhiên tỉnh
táo tinh thần, dáng thẳng tắp, chỉ vào một khu đô thị sầm uất náo
nhiệt: “Thấy không? Đô thị thương nghiệp của anh .”
xong phẩy tay, xe lại khởi động, đi một khu nhà ở cực kì cao
cấp dừng lại.
“Khu chung cư anh rộng.”
Lại xuống hầm để xe.
“Xe sang anh sưu tập.”
Lại đi một rừng cây.
“Rừng cherry trăm mẫu của anh .”
nhướn mày, thêm: “ ép ép ,
sấy khô sấy khô, thối cây thối cây.”
Tôi: “Anh cho tôi xem mấy này làm gì?”
“Khoe vậy thôi.” trả lời rất ngắn gọn. “Năm ấy cô đ/á tôi để đi theo Tiêu Thác, tôi còn tưởng rằng cô có thể sống tốt, giờ xem ra
tôi đ/á/nh giá cô cao quá . Có lẽ cô không ngờ tới năm ấy cô chê bai gh/ét bỏ vì không có gì cả thành công như ngày hôm
nay nhỉ! Ứng , quả báo của cô!”
Gh/ét quá! Thế lại anh mặt!
Sau khi xuống xe, tôi tức gi/ận hái đủ chỗ cherry nhét vừa hai túi quần mới cảm thấy dễ chịu trong lòng hơn một chút.
Lúc phát xong chỗ tờ rơi còn lại trở về nhà, chợt phát hiện bức
tường bên ngoài có một chữ “DỠ” rất to viết bằng sơn đỏ.
Quảng cáo – nl
Có lẽ …
Thứ ở trong truyền thuyết…
Phá dỡ nhà!
Tôi che lấy miệng, từ trong hốc mắt mắt lăn xuống từng giọt, ngay sau đó bả vai bắt đầu run , âm thanh mắc ở cổ họng không thể thốt
ra ngoài.
Chủ nhà trọ vỗ vỗ bờ vai tôi : “Cô xúc động nỗi gì! Nhà tôi sắp
phải dỡ bỏ , cô mau dọn ra khỏi nhà tôi đi! Với cả, ba tháng nhà
cô còn thiếu bao giờ cô trả?”
Tôi gạt đi mắt, nghẹn ngào : “Chú ơi, cháu đã thuê lâu vậy , lẽ ra phá dỡ có một phần của cháu chứ ạ?”
Chú ấy mỉm cười.
Chú ấy bảo cút.
Tiếng Trung thật tươi đẹp.
30 phút sau, tôi vì không trả được thuê nhà chú chủ nhà kéo đồn cảnh sát.
30 phút sau, vì tấm thẻ rơi vào khe hẹp của cửa sổ xe
không lấy ra được báo cảnh sát bắt tôi