Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Điện thoại cô tắt máy, tôi không tìm được cô.” Anh gạt chân chống xe
lên: “Đi thôi, mèo với chó trong nhà đều đói rồi.”
Tôi im lặng một lúc, khẽ gật đầu.
Thời gian dường như trở lại rất nhiều năm , ở trên sân trường, Mạnh Đình Hi đạp chiếc xe đạp cũ anh m/ua lại với giá 50 tệ tới đón tôi tan học.
Đi nửa đường trời m/ua, anh bèn cởi khoác ra cho tôi che đầu, sau đó đạp thật nhanh tới dưới gối một cây hoè lớn để tránh mưa.
Anh nói, chờ anh tốt nghiệp xong sẽ gắng thật gắng làm , sẽ
ki/ếm thật nhiều thật nhiều tiền.
Anh nói, Triêu Triêu của anh ngoan xinh yêu, anh sẽ làm bức tường che mưa tránh gí cho tôi.
Suy nghĩ hiện thực, tôi đột nhiên không nhịn được đỏ vành mắt.
Người nói: “Ứng Triêu Triêu, chỗ này đường xóc nảy, cô phải ôm ch/ặt eo tôi đấy.”
M/a xui q/uỷ khiến tôi lại duỗi tay nắm ch/ặt lấy một góc của anh, Mạnh Đình Hi lại cầm lấy tay của tôi đặt ở ngang hông mình.
Nhiệt độ cơ thể quen thuộc, trái tim lại lỡ một nhịp.
Giọng anh truyền đến giống như trời ban: “Ứng Triêu Triêu, nếu em gi/ận
có thể m/ắng anh, nhưng đừng tắt điện thoại, này lớn như , anh lại không biết ai có qu/an h/ệ với em, anh không tìm được em.”
Cuống họng tôi đ/au xót, tôi gắng kiềm xúc, ra vẻ ung dung nói: “Làm sao? Anh còn sợ tôi trốn n/ợ hả?”
Mạnh Đình Hi dường như bật cười một tiếng, tôi nghe thấy âm thanh gió
thổi quần anh, thật lâu anh mới nói: “Em tưởng anh thèm chút
tiền này ấy hả? Chẳng qua là tìm một cái cớ để giữ em trong tầm mắt anh mà thôi.”
Tôi ngửa đầu cho nước mắt chạy ngược lại, rồi cười nhạo đầy vô : “Giữ tôi làm gì? Anh ăn đ/au không nhớ à? Anh năm đó tôi đ/á
anh thế à? Sao anh không nhớ đò/n gì hết ?”
Quảng cáo – nl
Tôi sững sờ rất lâu, muốn rút bàn tay đang đặt hông anh thì lại anh nắm ch/ặt lấy.
“Em có thể ngủ đến khi tự tỉnh giấc, có thể đi dạo giống như
những cô gái khác, m/ua quần m/ua túi xách em thích, có thể đi spa dưỡng da, khi không muốn nấu cơm thì gọi đồ ăn ngoài, khi chán thì cày phim, dắt chó đi dạo, nựng mèo,… Ứng Triêu Triêu, anh muốn nuôi em, được không?”
“Tôi tái hợp với Tiêu Thác rồi.”
Tôi im lặng một đường rốt cuộc cũng tìm ra một lý do đủ để khiến anh
hết hi vọng.
Tiếng xe đạp phanh gấp vang lên tai, tôi suýt nữa thì té xuống theo
quán tính.
Hai chân Mạnh Đình Hi chống xuống đất, đột nhiên đầu nhìn tôi, ngay lông mày cũng nhăn lại: “Cái gì?”
“Tôi nói tôi với Tiêu Thác tái hợp rồi.” Tôi ngồi thẳng lên, tỏ vẻ bình tĩnh
sửa sang lại tóc: “Tôi muốn chuyển ra khỏi nhà anh.”
Anh trừng tôi: “Ứng Triêu Triêu, em đừng em còn n/ợ tiền anh!”
“Tôi nhớ chứ, Tiêu Thác sẽ giúp tôi trả.”
“Em sống khổ cực như Tiêu Thác đều không để ý đến em, em còn muốn tái hợp với anh ta?”
“Phải!”
Mạnh Đình Hi đầu lại, lớp sơ mi trắng phập phồng, sau đó anh đ.ấ.m mạnh tay lái xe.
“Được!” Mạnh Đình Hi gật đầu: “Em khí phách, coi như tôi ti tiện! CMN
nếu tôi còn ngăn cản em nữa, tôi chính là thằng đéo ra gì!”
Sau đó anh xuống xe, đi thẳng không đầu lại.
Tôi không dám ngẩng đầu lên, nước mắt rơi lên mũi chân, sợ ngẩng đầu lên sẽ chạy đuổi theo anh.
Haiz!
Người để lại ấn tượng khó phai trong lòng bạn thời niên thiếu, khi gặp lại khiến bạn xao xuyến như thuở đầu.
Nhưng anh ấy vất vả lắm mới đến được đỉnh cao cuộc đời, tôi không thể để anh ấy phải chịu một vết nhơ được.
Sau khi Mạnh Đình Hi đi, tôi nhắn tin cho trưởng nhóm tìm part- time tôi tham gia hỏi người ta có thể giúp tôi cầm chiếc nhẫn mẹ tôi để lại cho tôi không. Bởi vì tôi cần tiền gấp nhưng lại có bản án cũ đeo
trên đầu, sợ là người ta sẽ không nhận.
Trưởng nhóm đồng ý.
Lúc tiền chuyển tới tay tôi thì đã là hai ngày sau.
Trong thời gian này, Mạnh Đình Hi luôn không nhà, tôi nghĩ thế cũng tốt, lúc đầu gặp lại nhau đã là sai lầm, cũng không cần nói tạm
biệt.
Sau đó tôi chuyển tiền sang cho Mạnh Đình Hi, anh ấy luôn
không phản hồi.
khi đi tôi cho mèo và chó ăn, còn cất trong tủ đông món hoành
thánh nhân tôm anh ấy thích nhất.
Sau dố thầm nói một câu “Hẹn gặp lại”.
Quảng cáo – nl
Tôi đến một khu nhà ở cũ ở vùng ngoại , suốt hai ngày nay buổi tối tan làm tôi luôn có giác người theo dõi, vì lý do an toàn, tôi tặng cho anh giai bảo vệ một túi trắng nhờ anh bảo vệ tối đến
tôi đi bắt bi/ến th/ái.
Đến đêm, tôi ý đi rất chậm, đợi đến khi giác đằng sau có người đi theo, tôi lập tức nhắn tin cho anh bảo vệ, anh giai đã sớm trốn kỹ ở
sau một cây to bất ngờ xông tới, trên tay cầm một cái thùng đỏ chót ụp
lên đầu người .
Tôi vớ lấy cắn cây lau nhà cạnh gõ thẳng chiếc thùng màu đỏ. Tức thì người đàn ông kêu ré lên.
Nghe tiếng hét vô quen tai, tôi vội vàng lấy thùng nhựa ra, một mùi rư/ợu đ/ập mặt tôi, người thế mà lại là Mạnh Đình Hi!
“Hình người dạng chó mới làm cái loại chuyện này, nhóc Triêu, mau báo
cảnh sát đi!”
Tôi ng/u người tại chỗ: “Anh giai, hiểu nhầm rồi, đây… đây là bạn trai cũ
của em ạ.”
Nói xong tôi sang Mạnh Đình Hi quát: “Mạnh Đình Hi anh làm cái trò gì thế hả! Đêm hôm khuya khoắt, anh lén la lén lút rất dễ khiến
người ta hiểu lầm đấy biết không?”
Mạnh Đình Hi chắc hẳn đã uống rất nhiều rư/ợu, thêm một gậy vừa
rồi của tôi, anh đứng cũng không vững, trong mắt toàn là tia m.á.u đỏ
gay: “Ứng Triêu Triêu, cmn tôi là thằng đéo ra gì, cmn tôi hèn hạ ti tiện, cmn tôi… nhớ em.”
Nói xong, người anh đổ tôi, mất đi ý thức.
Tôi không thể làm gì khác hơn là đỡ Mạnh Đình Hi đến nhà tôi.
Trong nhà chỉ có một chiếc giường đơn, anh nằm ở trên giường, tôi ngồi ở dưới giường, sau đó tôi nhân cơ hội sờ cơ bụng của anh ấy.
À, tuy là không phải lúc nhưng mà tôi không nhịn nổi thật sự rất muốn
sờ thử.
Phải miêu tả thế đây?
Vừa mềm vừa rắn chắc? Dù sao thì rất mê.
Chờ sờ đủ rồi, tôi lấy điện thoại trong túi Mạnh Đình Hi ra, dùng vân
tay của anh mở khoá thì tìm được số diện thoại của Trình Mạn Thư.
Lúc gọi điện sang, giọng Trình Mạn Thư dường như rất bất ngờ.
Tôi nói: “Tôi là Ứng Triêu Triêu. Cô có thể đến đón Mạnh Đình Hi không?”
Tôi đặt chìa khoá ở dưới cái thảm nhà để tiện cho Trình Mạn Thư tới mở , sau đó cầm theo hành lý đã thu dọn xong xuôi đi tới trạm xe lửa.
Thực ra tôi cũng không biết tôi muốn đi đâu, chỉ nghĩ m/ua đại một tấm
vé xe lửa rời khỏi này nhanh nhất, sau đó cắm rễ ở trạm cuối .
này thật ra rất tốt, có người mà tôi nhớ mãi không .
này lại không tốt, có người tôi không thể không .
Giữa đêm trạm xe lửa sáng trưng ánh đèn, người trong sảnh không
nhiều, tôi m/ua một tờ vé, chờ một lúc là bắt đầu soát vé rồi.
Tôi đang chuẩn đi đến đó, đột nhiên có người gọi tên tôi
sau.
“Ứng Triêu Triêu!”
Tôi kinh ngạc đầu lại, trông thấy Mạnh Đình Hi đang chạy như
đi/ên tôi.
Tôi lui lại hai bước, cũng vội vàng chạy soát vé, ngay khi sắp đến soát vé, Mạnh Đình Hi đã bắt được cánh tay tôi.
Trên trán anh hãy còn vết m.á.u ứ động do ban nãy tôi đ/ập một gậy, trong hốc mắt nổi lên một tầng hơi nước mỏng, tơ m.á.u trong
trông có hơi đ/áng s/ợ.
Quảng cáo – nl
“Anh đã nói rồi mà, này lớn như , nếu như em ý
trốn tránh anh thì anh thật sự sẽ không tìm được em.”
Tôi nhìn màn hình điện tử trên tường ở đối diện, soát vé chỉ còn
5 phút nữa sẽ đóng, trong lòng tôi vội cực kì: “Anh tìm tôi làm gì? Tôi xin anh đấy Mạnh Đình Hi, chúng ta đã chia tay lâu rồi, anh đi thích
người khác đi có được không?”
“Em nghĩ là tôi không muốn sao?” Anh quát to tôi: “Năm năm
đấy, lâu như rồi, đâu phải tôi chưa nghĩ tới thôi đi, nhưng
khi tôi gặp lại em, tôi biết tôi không làm được!”
“Ứng Triêu Triêu, cmn tôi không làm được!”
“Tôi không thể không có em được!”
anh ấy quá như , mắt của tôi cũng đở lên: “Anh muốn làm lốp dự
phòng à? Tôi và Tiêu Thác đã êm đẹp rồi, anh lại chen là chuyện gì nữa?”
“Êm đẹp với Tiêu Thác cái đếch gì! Em chuyển tới đây một tuần rồi, hắn
xuất hiện một lần chưa?”
“Có thể là hắn giả vờ giỏi, năm năm em dùng hắn lừa gạt tôi, năm
năm sau lại dùng hắn lấy làm lệ với tôi!” Mạnh Đình Hi móc trong túi ra tấm ảnh tôi và anh chụp chung : “Trong khung ảnh đầu giường
của em cất hình của tôi, Ứng Triêu Triêu, em là đồ hèn nhát, em dám giữ
nó, tại sao không dám thừa nhận em còn yêu tôi?”
Tôi nhìn bức hình trong tay anh mới gi/ật mình nhớ ra lúc chạy ra ngoài đã quá vội nên mang nó theo.
“Thứ này thì có thể chứng minh cái gì? Một tấm hình mà thôi.” Tôi giả
vờ như kh/inh thường, thực ra trong lòng không ngừng hối h/ận vì không mang nó theo.
“Thế cái này thì sao?” Mạnh Đình Hi lại móc ra một chiếc nhẫn: “Chiếc nhẫn quý giá em coi như mạng sống, tại sao ngày em trả tiền cho
tôi lại xuất hiện ở trong hàng trang sức? Không phải em nói Tiêu Thác sẽ giúp em trả tiền sao?”
Nhất thời tôi nghẹn lời.
Chiếc nhẫn tôi đã đeo khư khư trên cổ, trên đó còn khắc tên
của mẹ tôi, tôi không ngờ tới Mạnh Đình Hi còn nhớ nó.
“Bởi vì đây chỉ là lời nói dối em tự bịa ra mà thôi, cho tới bây giờ em
không hề qua lại với Tiêu Thác!”
“Tôi…”
“Tôi biết lý do.” Mạnh Đình Hi đột nhiên tới gần tôi, một giọt nước mắt
khoé mắt anh lăn xuống, giọng nói vô đ/au khổ: “Điều em luôn
gắng che giấu, điều em luôn sợ hãi, tôi đều biết. Muốn tra được những cái này không khó khăn gì . Thế nhưng Triêu Triêu, em chưa
hỏi anh sao biết được anh sẽ không đồng ý chờ em chứ?”
Lớp giáp của tôi phá vỡ, nước mắt không theo kh/ống ch/ế cứ tuôn
ào ào ra khỏi hốc mắt.
Mạnh Đình Hi ôm lấy tôi: “Nếu như thời gian có thể ngược lại, anh
hi vọng đó có thể gánh vác tất cho em. Triêu Triêu, anh
nói anh muốn nuôi em, có muộn không?”
Tôi nhắm mắt lại: “Không muộn.”
(Hết chính truyện)
Ngoại truyện 1
Chào mọi người.
Tôi chính là bảo tiêu có “bộ quần nhìn rất cao cấp” . (Lên sàn diễn
đoạn đầu tiên đó)
Tính cách lạnh lùng lại vô , là một bảo vệ không có .
Công thường ngày: Suy đoán đường đi an toàn, đề phòng nhân vật khả nghi, bảo vệ boss.
Làm như thế ngày qua ngày, nhưng tôi lại vô nhiệt .
Bởi vì khi còn nhỏ tôi đã rất cao to, trừ đ/á/nh nhau ra hầu như không
còn gì khác.
Quảng cáo – nl
Bảo tiêu là nghề hoàn toàn có thể thể hiện được hết giá trị của tôi.
Tôi vô yêu quý công của mình.
nguyện toả sáng toả nhiệt huyệt cho công của mình.
Cho đến một ngày đó, boss nhà tôi đưa cho tôi một thùng sữa bò.
Tôi: “Sếp muốn em bồi bôi cơ thể sao ạ?”
Boss lắc đầu.
Tôi: “Phát thưởng cho nhân viên?”
Boss lắc đầu.
Tôi: “Đồ uống khả nghi, có người hạ đ/ộc sếp?”
Boss lắc đầu.
“Vợ tôi nhận một công giao sữa nhưng trời mùa đông rất lạnh, tôi muốn để cô ấy ngủ thêm một lát, anh đi giao thay tôi đi.”
Tôi: “…”
Sau đó tôi một người… nhân viên giao sữa không có .
Ngoại truyện 2
Chào mọi người.
Lại là tôi.
Một người giao sữa… à nhầm, một bảo tiêu không có .
Bạn gái của boss dạo này tới chợ đêm gói vỏ hoành thánh, boss không
yên lòng muốn đi theo, tôi không yên lòng boss nên cũng đi theo.
Thế là…
Cô ấy làm nhân, boss cán bột, tôi đứng gác.
Boss làm nhân, boss cán bột, tôi đứng gác.
Tôi làm nhân, tôi cán bột, tôi đứng gác.
Tôi…
Đệch