Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Nói , ra ngoài lâu như vậy mà tôi không hề nhận ra lúc mình đi không cả thay giày.
“Đi thôi!” Thấy tôi không nhúc nhích, Mạnh Đình Hi trực tiếp nâng chân
tôi lên nhét vào trong giày của anh ta.
Đứng lên nói với tôi: “Thiếu n/ợ thì trả tiền, về nhà ăn cơm thôi.”
Tôi nhìn đôi chân của anh ta cố gắng nhét vào đôi dép lê nhỏ cỡ
chân anh ta nhiều, quả thấy hơi buồn , thế nhưng tôi lại không nổi.
“Mạnh Đình Hi, của anh nói không cần tôi trả tiền!”
“ ? Ai? Trình Mạn Thư?” Mạnh Đình Hi cảm thấy buồn , giọng điệu lại kh/inh thường: “Cô ta không phải.”
Dừng một chốc, lại bổ sung thêm: “Tôi vẫn luôn đ/ộc thân.”
What?
Mạnh Đình Hi thế mà vẫn đ/ộc thân?
Gương này, vóc người này, giá trị này mà còn đ/ộc thân/
Mạnh Đình Hi giúp tôi khép lại cái cằm há hốc vì sôcs: “Không đ/ộc thân
thì tôi dám dẫn cô về ở nhà tôi ? Tôi đi/ên hả?”
Anh lại sờ tôi: “Với cả, người ta ném đồ vào cô nhớ phải ném
lại, đừng đứng ng/u ra , có ng/u không chứ?”
Nói xong, anh ta lấy trong túi ra một quả cherry bỏ vào miệng tôi, dỗ
như dỗ trẻ : “Ngọt lắm, ăn xong sẽ không đ/au nữa.”
Tôi nghẹn họng, lúng búng nói đầy tức gi/ận: “Tôi không ném lại đồ lên cô ta nhưng tôi cũng dội nước lên người cô ta mà.”
Tôi còn tưởng rằng anh ta có thể thấy được một chút
thương xót Trình Mạn Thư, qua đó chứng minh được anh ta xạo chó. Nhưng anh ta không hề như thế, trái lại còn tỏ ra vui mừng.
“ lắm, tôi không ở đó, cũng không thể để người khác b/ắt n/ạt được.”
Nói xong thì cầm lấy hành lý của tôi đi lên phía trước.
Quảng cáo – nl
Tôi đành đuổi theo, bởi vì giày rộng quá, đi đường còn loay hoay trái phải, tôi lại nghi ngờ nói: “Nhưng mà cô ta có thể vào nhà anh mà.”
bình thường có thể tuỳ ý ra vào nhà của người khác giới chứ?
“Đó là bởi vì mật khẩu nhà tôi dễ đoán.”
“Hả? Chẳng lẽ là 111111?”
“Không phải.” Mạnh Đình Hi quay đầu nhìn tôi, đôi như hắc thạch
hiếm bớt lạnh lùng: “Sinh nhật heo.”
Cái gì?
Mạnh Đình Hi vẫn thích nuôi heo à?
“Cô ta còn nói cô ta là anh nữa!”
“Nhiều người nói thế lắm, tôi không phải là…” Còn lời chưa nói hết, cuối cùng anh cũng không nói ra, đi tiếp một hồi lâu, anh nói với tôi:
“ Triêu Triêu, có cô là không có nhìn thôi.”
Tôi: “…”
Về đến nhà tôi oanh liệt sốt tới 38.7 độ.
Cuối cùng vẫn là Mạnh Đình Hi làm cháo trứng muối thịt nạc cho tôi ăn, còn m/ua th/uốc hạ sốt cho tôi nữa.
“Mạnh Đình Hi…” Tôi sốt đến mơ màng, trông thấy anh dán miếng dán
hạ sốt lên trán tôi, rốt cuộc có dũng khí hỏi: “ anh vẫn đối xử với em
như vậy?”
Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên gặp nhau, anh ấy ăn cherry ở ngay trước
tôi nhưng không chia cho tôi miếng như kiểu khoe khoang chọc tức
tôi vậy.
Hoàn toàn không giữ chút thể diện hết!
Nói xong tôi nghĩ ra, trả lời trước: “Em biết rồi, th/uốc hạ sốt 35
tệ, miếng dán hạ sốt 28 tệ, cháo trứng muối thịt nạc nấu 16 tệ, ghi n/ợ.”
Mạnh Đình Hi hình như khẽ , giống như băng nứt vỡ, dòng
nước nhỏ róc rá/ch chảy.
Nhưng nhanh lại lạnh tanh: “Tôi không với cô, tôi cô mở mang thêm phẩm chất cao quý đẹp của tôi thôi, để cô thấy
x/ấu hổ với chuyện trước kia. Vạch trần người cô còn là đ/á/nh
g.i.ế.c cô, Triêu Triêu, đây là tôi đang trả th/ù cô.”
Nói xong, anh còn gật gù giống như thấy hài lòng với câu trả lời này.
Ừa, là sự trả th/ù tuyệt mỹ !
Hai ngày sau, tôi đã khỏi hẳn.
bàn ăn, điện thoại của tôi không ngừng reo tiếng thông báo tin
nhắn của nhóm tìm part-time, tôi cắn hai miếng bánh mì Mạnh Đình Hi nướng cho tôi, gửi một đoạn ghi âm vào trong nhóm chat cho
Quảng cáo – nl
nhóm trưởng giữ cho tôi một mạng.
Tờ báo tài chính kinh tế ở đối diện hơi hạ thấp xuống, lộ ra một đôi đẹp đẽ trong trẻo mà lạnh lùng: “Vội tìm thế cơ à?”
“Rõ ràng!” Tôi lắc điện thoại, đầu cũng không ngóc lên: “Tôi phải nhanh
chóng trả tiền cho anh được, cũng không thể ở lại nhà anh mãi được!”
Có tiếng sột soạt tờ báo tài kính kinh tế, tôi ngẩng đầu, Mạnh Đình Hi đã ăn xong đứng dậy, trước đi đến lại quay đầu lại, tôi tưởng
rằng anh ta nói bye bye với tôi, ai ngờ anh ta lại nói: “Th/uốc hạ
sốt 35 tệ, miếng dán hạ sốt 28 tệ, cháo trứng muối thịt nạc 16 tệ tiền
công nấu, bánh mì nướng 9,9 tệ. Triêu Triêu, ghi n/ợ.”
“Hả? Không phải hôm qua anh bảo không cần rồi mà?”
Mạnh Đình Hi mở : “Ông đây thích!”
Tôi: “…” Tôi bới được một công ship đồ ăn ở trong nhóm.
Buổi hôm nay người anh em shipper kia bị tiêu chảy nên không thể đi giao được mà lại ki/ếm được hết điểm chuyên cần nhờ nhóm
trưởng tìm người làm thay một hôm.
“Đây là lương theo ngày cao nhất rồi, nếu không phải thấy xinh
lại chịu khó thì tôi cũng không giữ cho đâu.” nhóm trưởng đưa mũ
bảo hiểm cho tôi: “Nhưng có một yêu cầu là phải giao đồ ăn đến trong
thời gian quy định, nếu như đến muộn sẽ bị ph/ạt tiền, tiền này sẽ phải gánh .”
Tôi gật đầu: “Cảm ơn nhóm trưởng, hôm sẽ mời nhóm trưởng
ăn cơm nhé!”
Thế là tôi phóng xe điện Xlvren, nhanh nhẹn nhận đơn đặt , đi lấy đồ ăn, giao đồ ăn, ban đầu cũng thuận lợi cho đến tôi nhận được một đơn có địa ở tầng 28 nhưng thang máy lại bị hỏng.
Chờ đến tôi bò lên rồi bò lại xuống dưới thì đơn thứ hai của tôi đã sắp quá giờ rồi.
Vừa nghĩ đến năm trăm tệ tiền ph/ạt, tôi giống như cắn m.á.u gà mà phóng xe điện, thế nhưng vừa đi được nửa chừng thì không hiểu kiểu gì bánh xe đằng trước lại nhiên bị khoá bánh luôn
rồi.
Hiểu liền: Trời diệt ta mà!
“ Triêu Triêu.”
Tôi đang khóc không ra nước thì một chiếc xe vừa quen thuộc lại vừa loá dừng ở bên cạnh tôi, sổ xe được hạ xuống, thế mà lại là Mạnh Đình Hi.
“Có chuyện gì?”
Tôi lo lắng nói: “Xe tôi hỏng rồi, nhưng còn một đơn nữa phải giao, sắp quá hạn giao đồ rồi.”
“Lên xe.”
Trong lòng tôi vui sướng, xách theo hộp đồ ăn ngồi vào trong xe thì lại nghe thấy người đàn ông ở vị trí lái xe nói: “Có điều kiện, tiền lương hôm
nay của cô tôi khấu trừ.”
Tim tôi đ/au xót: “Trừ bao nhiêu?”
“Một nửa!”
Quảng cáo – nl
Tư bản tàn đ/ộc!
Nhưng cũng không thể không đồng ý.
May thay kỹ năng lái xe của Mạnh Đình Hi thượng thừa, lại quen đường
quen nẻo, rốt cuộc kịp thời gian giao .
Ngay cả người m/ua cũng có hoang mang, đến bọn tôi đi rồi vẫn
còn lẩm bẩm trong miệng.
“Hay , lái Rolls Royce mà còn đi giao cơm lòng lợn hả?” Mùi lòng lợn tươi rói luẩn quẩn trong xe không tan, dù đã mở sổ
thông gió nhưng vẫn ám mùi.
Lúc này, Mạnh Đình Hi ở bên cạnh tóm lấy tay tôi đưa lên trước mũi ngửi.
Tôi ngơ ngác: “Làm gì thế?”
“Giữ mạng.”
Rồi lại nói: “Là kem dưỡng da tay hương bạc hà à? Được .”
Hoá ra coi tôi là máy làm sạch không khí.
“Kem dưỡng da tay đâu ra? là cao mỡ trăn bình thường thôi.”
Mạnh Đình Hi thoáng gi/ật mình, dùng đầu ngón tay lật mấy ngón tay của tôi ra, phát hiện ra những vết nứt nẻ tay tôi mùa đông năm
ngoái đến giờ vẫn chưa lành.
Nhưng ra có một chút xíu vậy thôi, ẩn ở giữa kẽ tay, bình
thường sẽ không thấy được, nữa mùa xuân sang rồi thì sẽ lên
thôi.
Tôi vội rút tay về, cái mũi hít lấy hít để mùi trong xe: “Hết mùi rồi đó. Mạnh Đình Hi, anh cho tôi xuống ở đây là được, mau đi làm của
anh đi, tôi phải đi sửa xe điện của tôi nữa.”
Xe của Mạnh Đình Hi dừng lại, tôi vừa tháo dây an toàn để xuống
xe, tay của anh lại đột nhiên che lên chốt tháo dây an toàn, ngay sau đó đôi anh nhìn sang tôi, nghiêm túc chưa từng thấy trước đây: “ Triêu Triêu, dù cô cũng là sinh viên đại học danh tiếng, tại
lại làm mấy công như phát tờ rơi, giao thức ăn?”
Tôi nghe xong thấy không vui: “Anh đang kì thị ngành nghề à?”
Mạnh Đình Hi biết tôi đang đ/á/nh trống lảng, lông mày anh càng nhíu
ch/ặt : “Bây giờ cô bàn tay ngón tay còn vết nứt nẻ? Có cô
sẽ vì tiết kiệm tiền tìm chỗ ngủ qua đêm mà ngồi ở trong hành
lang suốt một đêm? Có cô rõ là cơ thể đã phát triển rồi còn mặc đồ lót cũ nhỏ một size?”
What?
“Mạnh Đình Hi, lời anh nói có hơi bị đen tối nhá!”
Quảng cáo – nl
“Đừng lái sang chuyện khác!”
Uây! Âm lượng siêu to!
Lỗ tai suýt nữa thì đi/ếc ngang.
Tôi nghĩ một hồi: “Cái chuyện này nói ra chi là dài.”
“Thế thì nói ngắn gọn thôi.”
Tôi thấy anh ta có khăng khăng phải biết chuyện, tôi bèn ra hiệu cho
anh ta lại gần một chút.
Mạnh Đình Hi thấy tôi ra bí mật, không hề do dự xích lại gần, đâu có
biết tôi bắt được thời cơ thổi một hơi vào trong tai anh ta làm anh ta gi/ật mình đến duỗi thẳng cả người, ngay sau đó thính tai đều đỏ lên.
“ Triêu Triêu!”
Tôi không nhịn được ha ha.
Bao nhiêu năm rồi anh vẫn có điểm này không hề thay đổi. Nhưng chán rồi tôi lại thở phào nhẹ nhõm, cố làm ung dung nói: “Tôi là người phụ nữ x/ấu xa tuyệt tình ham giàu ham lợi mà! Là người x/ấu thì sẽ chịu quả báo thôi! Nghèo khó chính là báo của tôi.”
Nói xong tôi nhân lúc Mạnh Đình Hi không chú ý tháo dây an toàn ra leo
xuống xe, vẫy tay với anh ta: “Rồi sẽ khấu trừ trả anh, cảm ơn nhá!”
Sau đó tôi chạy một mạch xa.
chắc rằng anh ta không đuổi theo tôi mò về chiếc xe điện của mình, sửa bánh xe xong tiếp tục nhận đơn , giao đến tận
khuya về.
Chung cư cao cấp , ngay cả đèn đường cũng sáng hẳn, lúc đi đường nhỏ lát gạch hoàn toàn không hề sợ.
Mượn ánh đèn, xa tôi đã trông thấy nhà Mạnh Đình Hi. Một căn nhà
to màu trắng, thiết kế vô cùng hiện đại, sổ sát đất cực to, kính thuỷ
tinh được nhau kỹ đến độ như phát sáng, hiện giờ còn không buông rèm
cho nên thấy rõ được ánh sáng trắng đó, không hiểu trông
thấy nó lại cảm thấy ấm áp vô cùng.
Nhà Mạnh Đình Hi đẹp nha, tiếc là, không thể ở lại nữa