Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi bắt đầu cố gắng tiết kiệm tiền hơn nữa, thời điểm bận rộn
thậm chí còn phải ba một ngày.
Đi sớm về trễ, hay tránh chạm Mạnh Đình Hi.
Đương nhiên là tôi cố ý.
Bây anh ta là chủ n/ợ, tôi là con n/ợ.
Ngoài trả tiền tôi thật không muốn có những tiếp xúc nào khác
với anh.
Chủ yếu là, mối tình đầu Mạnh Đình Hi này của tôi, dậy thì thành công
quá!
, tay , eo , chân , trai đến nỗi dù năm đó chia tay
trở với nhau quá đến thế rồi mà bây thấy anh ta vẫn sẽ rung động như xưa.
Có một tôi ra phòng bếp rót nước, hay đụng phải Mạnh Đình Hi mới tắm còn chưa mặc áo tử tế. Lúc đó tôi uống miếng nước mà đực ra uống hết năm phút vì bận đếm xem anh ta có mấy múi bụng.
Đêm ngủ còn mơ thấy nữa.
X/ấu hổ dã man ấy!
Tôi thật sợ loại phụ nữ x/ấu xa như tôi sẽ không kh/ống ch/ế được suy nghĩ đen tối trong lòng, trước khi rời đi còn mơ tưởng hão huyền đi gặm
lại ngọn cỏ cũ là anh ta.
nên, cách xa, phải cách thật xa.
Công hôm nay đã rồi nhưng trời còn chưa tối, này chắc là Mạnh Đình Hi mới về đến nhà.
Vì để không đụng nhau, tôi bèn ngồi ở công viên nhỏ cách nhà anh
ta không xa, trong túi vẫn còn nửa bánh bao trưa nay chưa ăn hết, tôi bèn ăn với nước trong bình giữ nhiệt.
Trong lòng thầm tính toán, 5 phút nữa sẽ có một đại gia dắt Golden đi dạo, 10 phút sau đó sẽ có một cô gái trẻ tới đây cho chó mèo hoang ăn, 20 phút sau đó bồ câu trong gác chuông sẽ bay ra ngoài báo , 25 phút sau đó đài phun nước ở trung tâm sẽ phun nước, sau đó tôi lại đi bộ quanh công viên hai vòng là có về nhà Mạnh Đình Hi.
Quảng cáo – nl
Đáng tiếc là sắc trời không tốt, tôi ngồi chưa được bao thì trời lại rải xuống vài hạt thưa thớt.
Tôi vội trốn vào một đình cách đó không xa, dùng tay vỗ lo/ạn xạ
trên người rồi mới ngồi lên băng ghế đ/á. Thầm thở dài trong lòng, trời thì sẽ không thấy Golden của đại gia kia nữa, khi tôi đang tự hỏi nên chờ thời gian dài như thế nào thì có một bóng đen tới ngồi xuống
cạnh tôi.
Tôi quay đầu lại thì thấy Mạnh Đình Hi với cặp lông mi ẩm ướt.
Miếng bánh bao to trong miệng tôi còn chưa kịp nuốt suýt chút nữa
tôi nghẹn về chầu bà vải , may có Mạnh Đình Hi vỗ vỗ lưng
tôi mới tôi thở được.
“Tôi đang ngắm !”
Không đợi Mạnh Đình Hi mở lời tôi đã chột dạ mà lên tiếng trước.
Nói , tôi lại hối h/ận vô cùng, sao tôi phải giải thích với anh ta chứ.
Mạnh Đình Hi ở cạnh lại có vẻ không thèm tiếp lời, anh lấy bánh
bao tay tôi, vô cùng tự nhiên đưa lên miệng ăn, tầm mắt nhìn không
trung cứ như người ra ngắm là anh ta .
“Đây là bánh bao của tôi mà!”
Anh ta không để ý tới tôi.
“Anh đói lắm à? Tôi đã nấu cho anh rồi, ở trên bàn ăn ấy.”
Mấy ngày sống ở nhà Mạnh Đình Hi, tôi chưa từng quên nấu
cho anh ta sẽ được miễn tiền thuê nhà, nên tôi chuẩn bị chỉn chu bữa sáng và bữa tối, chưa từng lười biếng nào.
“Trông thấy rồi.” Anh nhai bánh bao, giọng nói cũng ung dung thong
thả: “Nhưng ăn một mình thì chán lắm.”
Nhất thời tôi không nên nói , chỉ có ngô nghê đáp: “Dạo này
tôi bận quá.”
“Ừm, phải.” Anh gật đầu: “Bận ngắm , có khả năng là sẽ có vàng rơi xuống ha.”
Tôi vội cầm lấy cốc nước giả bộ uống nước không nói .
Anh ăn chỗ bánh bao còn lại, gấp túi nhựa lại thành một hình
vuông rồi ném vào trong thùng rác.
Thật sau, giọng nói tựa như xuyên qua màn mà đến: “Ứng Triêu Triêu, trước kia, nếu như cô không muốn nhắc tới thì tôi sẽ
không hỏi. Sau này đừng tránh tôi nữa.”
Động tác giơ cốc nước lên của tôi khựng lại, thật ra suốt buổi tôi vẫn
chưa thật uống một giọt nước nào: “Tôi có thế đâu?”
Tầm mắt Mạnh Đình Hi đ/á/nh sang tôi, không sai không lệch đặt trên cổ
tay ứ m.á.u của tôi. Đây là do hôm nay lúc tôi giao hàng không cẩn thận
bị đụng vào, nhìn có hơi nặng nhưng thực ra không đ/au .
Tôi còn chưa kịp giấu đã nghe thấy anh nói: “Cô cũng không cần phải khổ sở như thế, tiền cô có trả, tôi không gấp.”
Nói , anh lại hỏi: “Bữa tối của cô bị tôi ăn rồi, bây có về nhà
ăn với tôi chưa?”
Mắt tôi chua xót đến nỗi tôi phải chớp mắt nhiều để ngăn nước mắt
rơi xuống.
Ở ngoài to tầm tã, lại là chạng vạng, nhiệt độ không khí bỗng giảm
mạnh, mỗi một hít thở trái phổi giống như bị con d.a.o lạnh buốt xoẹt qua.
Tôi cúi đầu, hỏi: “Mạnh Đình Hi, đây cũng là trả th/ù của anh à?”
Nếu là phải thì anh gọi là phẩm chất cao quý lại tốt ấy, thật
khiến tôi nhục rồi.
“Tôi không có nhiều lòng tốt đâu, người n/ợ tôi tiền nhiều như , không phải trong nhà cũng chỉ có một mình cô thôi sao?”
Quảng cáo – nl
Tôi ngẩng đầu, đúng lúc đối mắt với anh.
Đôi mắt trà xinh , cảm xúc dâng trào như những đợt sóng, ào ào
quét tới phía tôi.
Tôi nghe được tiếng tim đ/ập thình thịch trong lòng n.g.ự.c mình: “Anh
có ý ?”
“Ý là…” Giọng anh trầm thấp, âm cuối vô cùng quyến rũ: “Ứng Triêu Triêu, tôi muốn quay lại.”
Tôi đã chối Mạnh Đình Hi.
Vẫn tiết kiệm tiền như cũ, vẫn đi sớm về trễ như cũ.
Chỉ là buổi sáng lúc đạp xe giao sữa cho từng nhà, xe của Mạnh Đình Hi sẽ đi phía sau bật đèn soi cho tôi, buổi khuya khi đi gói hoành
thánh cho quán b/án ở chợ đêm, anh sẽ gọi một bát mì hoành thánh
ngồi lúc mở cửa quán đến lúc đóng cửa, sau đó lại cùng tôi về nhà.
Tôi từng nói không cần anh như thế, bởi vì anh soi cho tôi đi thì muốn thu tiền soi của tôi, đưa tôi về thì muốn thu tiền đi của tôi, thành ra tiền của tôi cạn, chuyển ra
khỏi nhà anh cũng càng xa vời vợi.
Nhưng chối sang hôm sau, bánh sau xe đạp của tôi đã bị người ta tháo ra.
Tôi…
Conmeno…
Không nhịn được tới tìm Mạnh Đình Hi nói lý, anh lại cười giễu nói: “Ứng Triêu Triêu, cô kể cười đấy à? Tôi là một CEO ki/ếm
tiền tính theo giây mà lại đi gỡ bánh sau xe của cô?”
Lúc này, lão đi một con xe ba bánh đi thu m/ua ve chai thong dong
tới: “Vành xe 7 xu, không lấy lốp xe, 8 đồng thôi cậu có b/án thì b/án
không b/án thì thôi.”
Mạnh Đình Hi: “…”
Tôi: “…”
Mạnh Đình Hi: “Nếu tôi nói mũi tôi rất phổ thông, ấy chỉ là nhận nhầm người thôi, cô có tin không?”
Tin nội anh ấy!
Tôi tức gi/ận đi ra ngoài ngày không thèm đoái hoài đến Mạnh Đình Hi.
Còn cố tình nhờ trưởng nhóm tìm tôi một công cách rất xa nhà Mạnh Đình Hi, không ngờ lại vô tình gặp một người quen cũ – Tiêu Thác.
Lúc trông thấy hắn, tôi sững người tại chỗ.
Thực ra, năm năm trước tôi rời đi chưa từng nghĩ sẽ có ngày gặp lại những người này.
Mạnh Đình Hi là bất ngờ đầu tiên, Tiêu Thác là bất ngờ thứ hai.
Hắn cũng sững sờ, trên đầy vẻ không tin được: “Triêu Triêu?”
Tôi tỏ vẻ thoải mái chào lại: “Hey, Tiêu Thác, rồi không gặp.”
Hắn bước lên một bước, cẩn thận quan sát kỹ tôi một lượt, sau đó
ngước đầu nặng nè thở dài một hơi, ngay xả cành mắt cũng đỏ lên: “Triêu Triêu, anh vẫn tìm em.”
Tiêu Thác bảo vệ một bí mật của tôi.
Một cô gái bề ngoài xinh rạng ngời, ngày thường lương thiện đỡ người khác nhưng thật ra là một tội phạm g.i.ế.c người.
Năm 21 tuổi ấy, tôi đã lỡ tay g.i.ế.c c.h.ế.t người cha dượng có ý đồ xâm
hại tôi.
Đến tôi vẫn nhớ, khi bình thuỷ tinh c/ắt vào động mạch cổ của
ta, m.á.u phun ra như thác, cũng không đến vài phút, lão cầm thú đó đã hoàn toàn không còn một tiếng động.
Trong nháy mắt đó, cũng không là sợ hãi đến c.h.ế.t lặng hay là nỗi c/ăm h/ận cuối cùng đã được phóng thích mà tôi không rơi lấy một giọt nước mắt.
Trước ngày tự thú một hôm, tôi đã chia tay với Mạnh Đình Hi.
Tôi đã nói anh có Tiêu Thác của khoa Tài chính vẫn theo đuổi tôi không? Anh nhà anh ta giàu thế nào không?
Tôi nói rằng ở cùng với anh không thấy được tương lai, tôi không muốn để được ăn một hộp cherry thôi còn phải đợi mười ngày nửa tháng, tôi không muốn sống một cuộc sống sống nay phải lo ngày mai.
Tôi nói nếu anh thật thích tôi thì để cho tôi được tìm đến cuộc sống
Quảng cáo – nl
tôi muốn.
Tôi nói anh rất tốt nhưng ai bảo tôi lại là loại phụ nữ chê nghèo thích
giàu chứ!
Sau đó, tôi biến mất suốt bốn năm lẻ hai tháng.
Thực ra tôi rất muốn cảm ơn Tiêu Thác, sau khi hắn trông thấy cảnh m.á.u tanh như thế vẫn vì tôi mà dùng đến qu/an h/ệ trong gia đình để trường học giữ kín tin tức, ngoại trừ hiệu trưởng và thầy giáo phụ
trách hồ sơ sinh viên lúc ấy thì không một ai lý do thật mà tôi nghỉ học.
Cũng là Tiêu Thác tôi mời luật sư rất giỏi rất tốt đến biện hộ cho
tôi, cuối cùng chiếu theo án mang tính chất phòng vệ nên chỉ phán năm
năm, về sau bởi vì biểu hiện tốt nên được thả sớm.
Thời điểm đầu tiên Tiêu Thác tới thăm tù đã nói với tôi trong trường
học đều đang đồn tôi chê nghèo yêu giàu đ/á Mạnh Đình Hi, còn nói tôi một chân đạp nhiều thuyền, được già nào bao nuôi đưa ra nước ngoài đó, nhưng hắn đều tìm người tôi dạy dỗ những kẻ tung tin đồn kia rồi.
Hắn nói hắn Ứng Triêu Triêu là bông hoa thuần khiết nhất nghị lực nhất thế gian này, hắn không cho phép có người nói x/ấu tôi.
Nhưng tôi nghĩ danh khốn nạn đỡ hơn danh tội phạm g.i.ế.c người nhiều lắm.
Đôi mắt Tiêu Thác đỏ ngầu, hắn nói, Triêu Triêu à, thực ra năm năm rất nhanh, năm năm sau, chúng ta cũng chưa già, anh chờ em, đến lúc đó
em cho anh một cơ hội nhé.
Rồi sau đó, Tiêu Thác lại đến thăm tù nhưng tôi đều không đồng ý gặp, ngay ngày hết hạn tù được thả ra tôi cũng lách qua xe của hắn lén
bỏ đi.
Người như tôi, người như tôi…
Tiêu Thác ngồi ăn hộp lề với tôi.
Nói cũng thật ngại quá, Tiêu Thác đã tôi nhiều như , mà ngay ăn chung một bữa nghiêm túc tôi cũng không mời nổi, chỉ đành
gắp miếng trứng gà trong món trứng xào cà chua ở hộp của tôi bỏ
vào trong hộp của hắn.
Cũng may Tiêu Thác không chê bai, còn hỏi tôi dạo này sống thế nào.
Tôi nói rõ thật.
Hắn bèn dừng đũa: “Mạnh Đình Hi em…”
Tôi lắc đầu, giả bộ ung dung nói: “Tội phạm g.i.ế.c người đó, rất kinh
t/ởm! Hơn nữa, em sắp gom đủ tiền rồi, sẽ rời khỏi nhà anh ấy sớm thôi, về sau, chắc là sẽ không còn lý do để gặp nhau nữa. Cứ để anh ấy nghĩ em là loại phụ nữ x/ấu xa chê nghèo yêu giàu đi!”
Nói , tôi ăn một miếng cà chua, chua đến mức tôi suýt trào nước mắt.
Người cạnh im lặng rất : “Nếu như không có nơi nào để đi, có
tới tìm anh, ở phía tây ngoại ô anh còn một căn nhà bỏ trống, còn có…” Hắn dừng một chút lại nói: “Anh đã nói chờ em, anh vẫn giữ lời.”
Người đi đi tới đi lui, trời trên đỉnh đầu chói chang nhức mắt, cây xanh ở cạnh giống như tan chảy ra rồi, tôi đưa tay lên che chắn.
“Cảm ơn anh nhé, Tiêu Thác, nhiều năm rồi em n/ợ anh quá nhiều, thế nhưng, anh đừng chờ em. Em ấy à, sẽ không thích người khác.”
Trò với Tiêu Thác rất , đến mức quên buổi tối phải đến quán mỳ hoành thánh , chờ tôi chạy đến nơi, phiên
chợ đã sắp tna.
xa xa, tôi đã trông thấy một người đang dựa vào cạnh cây liễu, chiếc sơ mi trắng và quần tây được c/ắt may người đứng cùng
khung cảnh tàn phiên này thật không hợp tí nào.
Quảng cáo – nl
Thấy tôi đến, người nọ vốn đang sững người nhìn ra xa xăm vội thẳng
người, anh ném mẩu t.h.u.ố.c lá trong tay xuống đất giẫm tắt nó, anh há miệng như muốn nói đó nhưng cuối cùng chỉ vỗ vỗ lên chiếc xe đạp: “Ứng Triêu Triêu, tôi đã lắp bánh xe lại cho cô rồi.”
Tôi đến gần, chiếc xe đạp mỗi đạp đều phát ra tiếng ồn kia không
chỉ được lắp lại bánh mà xích còn được tra dầu, phanh tay cũng được
thay, trên tay lái còn có đèn phụ.
“Sao anh lại ở đây?”