Tĩnh Bắc Hầu Phu Nhân

Tĩnh Bắc Hầu Phu Nhân

Hoàn thành
5 Chương
7

Bảy tuổi, ta đã bắt đầu chạm tay vào bàn tính.

Chỉ cần những hạt tính châu khẽ va vào nhau vang lên một tiếng nhỏ, ta lập tức có thể biết con số kia đúng hay sai.

Mười bốn tuổi, ta tiếp quản cửa hàng của hồi môn do mẫu thân để lại.

Ba năm sau, lợi nhuận đã tăng gấp đôi hai lần.

Cha cầm quyển sổ sách của ta, khẽ vỗ lên bìa, rồi thở dài với các tộc lão:

“Đáng tiếc lại là thân con gái.”

“Quá thông minh thì dễ tổn phúc, tính toán quá giỏi… e là mệnh bạc.”

Ta vẫn nhớ rất rõ lúc ông nói câu ấy.

Ngoài cửa sổ, kế mẫu đang dỗ đệ đệ ăn những quả quýt mật mới được tiến cống.

Hương ngọt lan vào tận trong phòng.

Ta khép sổ sách lại, môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhạt.

Phúc mỏng hay dày, phải tính rồi mới biết.

Cho nên, khi cha quyết định gả ta cho Hoắc Hành — kẻ vừa thua trận ở Tây Bắc, bị tước tước vị, bị đuổi về kinh thành chờ ngày bị người ta giẫm xuống bùn…

Ta ngồi trước bàn tính suốt một đêm.

Đến khi trời sáng.

Ta chỉ trả lời một chữ:

“Gả.”