Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Ông ta nói rất đường hoàng, nhưng tôi nghe ra rõ ràng.
Ông ta đang thăm dò.
“Không có.”
Tôi nói.
“Viện trưởng, không có việc gì thì tôi cúp máy đây.”
“Khoan đã.”
Ông ta gọi tôi lại.
“Ngày kia có một ca, vụ đặc biệt, cô làm nhé.”
“Ca gì?”
“Tai nạn giao thông. Một gia đình ba người. Cô vất vả chút.”
“Được.”
Tôi cúp máy.
thêm một lúc trên sofa.
Tai nạn giao thông, một gia đình ba người.
Loại ca khó xử lý nhất.
Phải ghép lại thi trước, sau đó mới có trang điểm.
Tôi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ.
Đèn đường bên ngoài tỏa ánh sáng vàng mờ, chiếu lên một khoảng nền xi măng.
Có một con mèo hoang cạnh thùng rác, bất động.
Tôi nhìn nó rất lâu.
Đột nhiên nó ngẩng đầu lên, nhìn phía tôi một .
Sau đó người chạy mất.
Hai ngày sau.
Gia đình ba người ấy được đưa tới.
Người cha 34 tuổi.
Người mẹ 32 tuổi.
Cô con gái 6 tuổi.
Trên đường tốc, họ đâm vào đuôi một chiếc tải lớn.
Đầu chui thẳng vào gầm tải, nửa buồng lái bị cắt mất.
Tôi đứng trước bàn xử lý.
Nhìn họ.
Trên mặt người cha có một vết rách rất sâu.
Từ chân mày trái kéo dài xuống tận cằm.
Da thịt lật ra, có nhìn cả xương bên trong.
Đầu người mẹ đã biến dạng.
Một phần hộp sọ lõm hẳn xuống.
Cô bé là người còn nguyên vẹn nhất.
Chỉ có một vệt máu nhỏ nơi khóe miệng.
Nhìn giống đang ngủ.
Sáu tuổi.
Bằng tuổi cháu gái tôi.
Tôi hít sâu một hơi, bắt đầu làm việc.
Trước tiên là người cha.
Làm sạch vết thương, khâu lại, lấp đầy, rồi trang điểm.
Tôi khâu ba mươi bảy mũi.
Mỗi mũi đều phải khớp theo đường vân da, không được để lộ dấu kim.
Tôi dùng gần nửa tuýp kem lấp đầy, bù những chỗ lõm xuống.
Sau đó đánh nền, cố định lớp phấn, vẽ chân mày.
Ba tiếng đồng hồ.
Tiếp theo là người mẹ.
Tình trạng của phức tạp .
Hộp sọ bị vỡ, trước tiên phải khôi phục lại dạng.
Tôi trộn thạch , chút một bồi vào.
Bồi thì mài nhẵn, mài mới bắt đầu trang điểm.
Bốn tiếng đồng hồ.
Cuối cùng là cô bé.
Tôi đứng trước mặt bé, nhìn khuôn mặt nhỏ xíu ấy.
Sáu tuổi.
Vệt máu nơi khóe miệng tôi đã lau sạch.
Làn da rất trắng.
Lông mi rất dài.
Tóc bé được tết hai bím nhỏ, trên bím còn buộc dây chun hồng.
Tôi bắt đầu rửa mặt cho bé.
Đang lau, tay tôi bỗng khựng lại.
Mí mắt bé động một .
Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt ấy.
Không động nữa.
Có lẽ là co giật cơ, tôi nghĩ.
Thi đôi khi vẫn vậy, thần kinh còn phản ứng.
Tôi tiếp tục rửa mặt.
Rửa , tôi đánh cho bé một lớp nền rất mỏng.
Trẻ con không cần trang điểm đậm.
Chỉ cần làm cho da đều một chút là được.
Trong lúc đánh nền, tôi lại nhìn gương mặt bé một lần nữa.
Bé đang nhìn tôi.
Thật sự đang nhìn tôi.
Đôi mắt mở ra, tròng đen xoay lại, nhìn thẳng vào mắt tôi.
Tay tôi cứng đờ giữa không trung.
Căn phòng rất yên tĩnh.
Chỉ có tiếng quạt thông gió ù ù.
Bé cứ nhìn tôi vậy.
Không nhúc nhích.
Tôi lùi lại một bước.
Miệng bé mở ra.
“Dì.”
Tôi nghe nhịp tim mình.
Thình…
Thình…
Thình…
“Dì ơi, con lạnh.”
Tôi siết chặt miếng bông phấn trong tay.
“Con…”
“Mẹ con đâu?”
Bé hỏi.
“Con muốn tìm mẹ.”
Tôi đầu nhìn sang chiếc bàn bên cạnh.
Người mẹ nằm đó.
Lớp trang điểm trên mặt mới làm được một nửa.
Nửa bên trái đã có da thường.
Nửa bên phải vẫn lộ trắng của thạch .
“Mẹ con bên kia.”
Tôi nghe chính mình nói.
Bé nhìn theo ánh mắt tôi.
“Sao mẹ không động?”
“Mẹ đang ngủ.”
“Ồ.”
Bé đầu lại nhìn tôi.
“Vậy còn con? Con cũng đang ngủ sao?”
Tôi không biết trả lời thế nào.
Bé chớp mắt.
“Dì ơi, tay dì đang run.”
Tôi cúi xuống nhìn tay mình.
Quả thật đang run.
Miếng bông phấn rung theo nhịp.
“Không sao.”
Tôi nói.
“Ồ.”
Bé lại chớp mắt.
“Vậy con ngủ thêm một chút nữa.”
Đôi mắt bé từ từ khép lại.
Tôi đứng yên tại chỗ.
Đứng rất lâu.
Sau đó tôi bước tới, tiếp tục trang điểm cho bé.
Trang điểm , tôi thu dọn dụng cụ, đứng trước bồn rửa một lúc.
Gương mặt trong gương trắng thường ba tông .
Đêm hôm đó nhà, tôi mất ngủ.
Nằm trên giường, nhắm mắt lại, trong đầu toàn là đôi mắt ấy.
Tròng đen xoay lại, nhìn thẳng vào tôi.
Giọng trẻ con non nớt:
“Dì ơi, con lạnh.”
Mười ba làm nghề.
Đây là lần đầu tiên tôi gặp vậy.
Không phải chưa nghe.
Những thợ già khi tán thỉnh thoảng cũng kể vài lạ.
Ai đó trực đêm nghe tiếng khóc.
Ai đó đang xỏ giày cho thi thì chiếc giày tự động nhúc nhích.
Nhưng tất cả chỉ là nghe kể.
Không ai tận mắt nhìn .
Còn tôi…
Tôi đã tận mắt .
Ba giờ sáng.
Tôi bật dậy trên giường, bật đèn.
Trong phòng rất yên tĩnh.
Ánh đèn đường bên ngoài hắt vào một vệt sáng nhỏ, vẽ trên sàn nhà một vuông méo mó.
Tôi nhìn vệt sáng ấy rất lâu.
Điện thoại bỗng reo.
Một tin nhắn WeChat.
Lão Chu gửi:
“Xuân Yến, ngủ chưa?”
Tôi trả lời:
“Chưa.”
“Nghe nói hôm nay cô xử lý vụ gia đình ba người đó?”
“Ừ.”
“Thế nào?”
Tôi nghĩ một lúc rồi gõ ba chữ:
“Cũng ổn.”
“Vậy là rồi. À đúng rồi, cô nghe chưa? Ngô Phương sắp nghỉ rồi.”
Tôi sững lại.
“Đi đâu?”
“Nhảy việc. Sang chỗ mới trong phố, lương 8.000 .”
8.000 .
Tôi nhìn con số ấy rất lâu.
Không trả lời.
Lão Chu lại nhắn thêm một tin:
“Cô cũng nên suy nghĩ đi. Với thâm niên của cô, đi đâu người ta cũng tranh nhau nhận. Mười ba kinh nghiệm, trong phố đếm trên đầu ngón tay.”
Tôi đặt điện thoại xuống.
Tựa lưng vào đầu giường.
Bên ngoài cửa sổ có gió thổi qua.
Cành cây cào vào kính.
Kêu két… két…
Ngày hôm sau đi làm, chỗ của Ngô Phương đã trống.
Tôi đi ngang qua nhìn một .
Đồ đạc đều dọn hết rồi.
Trên bàn chỉ còn lại một tấm lót chuột in con mèo hoạt , nằm cô độc.
Buổi chiều, viện trưởng gọi tôi vào phòng.
“Xuân Yến à, đi.”
Ông ta chỉ chiếc ghế đối diện.
Tôi xuống.
Ông pha một tách trà, đẩy phía tôi.
Lá trà xoay vòng trong nước, rồi từ từ chìm xuống đáy.
“Hôm qua vụ gia đình ba người đó, người nhà rất hài lòng.”
Ông nói.
“Hôm nay còn gọi điện cảm ơn, nói cô trang điểm rất , để đứa bé ra đi đàng hoàng.”
Tôi không nói gì.
“Tay nghề của cô thật sự rất , viện đều công nhận.”
Ông dừng một chút.
“Cho nên điều chỉnh lương lần , cô cũng đừng để trong lòng. Viện hiện giờ khó khăn, đợi qua giai đoạn , người đầu tiên được bù lại chắc chắn là cô.”
Tôi nhìn ông ta.
Ông cũng nhìn tôi.
Nụ cười trên mặt rất chuẩn mực.
Khóe mắt có vài nếp chân chim.
Bên thái dương lác đác vài sợi tóc bạc.
Ông làm nhà tang hai mươi ba , từ nhân viên thường lên đến viện trưởng.
gì mà chưa gặp.
“Ngô Phương nghỉ rồi.”
Tôi nói.
Nụ cười của ông khựng lại một chút, rồi nhanh chóng trở lại thường.
“Người trẻ mà, có suy nghĩ riêng cũng thường.”
Ông nói.
“Chỗ chúng ta giữ không được người, tôi hiểu.”
“Cô ấy sang chỗ mới mở trong phố.”
Tôi nói.
“Lương 8.000 .”
Ông không đáp.
Căn phòng im lặng vài giây.
“Xuân Yến à.”
Ông mở lời.
“Cô khác cô ấy.”
“Khác chỗ nào?”
“Cô thâm niên , tay nghề , lại có tình cảm với viện.”
Ông hơi nghiêng người phía trước.
“ nữa cô làm đây mười ba rồi, ai cũng biết cô. Ra ngoài chưa chắc đã đây.”
Tôi nghe.
“Huống hồ nhà tang mới mở kia, tình thế nào ai biết được? Lỡ làm ăn không , lỡ cắt giảm nhân sự thì sao?”
Ông nói giọng chân .
“Chỗ chúng ta tuy lương không , nhưng ổn định. Nắng mưa gì cũng có cơm ăn. Cô suy nghĩ đi.”
Tôi đứng dậy.
“Viện trưởng, tôi nghĩ rồi.”
Ông ngẩn ra.
“Nghĩ rồi?”
“Vâng.”
“Vậy…”
“Tôi trước.”
Tôi người mở cửa.
Sau lưng vang lên giọng ông:
“Xuân Yến, cô suy nghĩ thêm đi!”
Tôi không đầu.
Tối hôm đó, tôi liên lạc với Ngô Phương.
Cô ấy gửi cho tôi địa chỉ nhà tang mới, nói ngày mai sẽ dẫn tôi đi xem.
Nằm trên giường, tôi lăn qua lộn lại vẫn không ngủ được.
Mười ba .
4.700 thi .
Không biết bao nhiêu lần trực đêm, thức trắng, tăng ca.
Cuối cùng…
3.182 .
Tôi chợt nhớ tới sư phụ Lão Trịnh.
Trước khi nghỉ hưu, ông nói với tôi một câu:
“Xuân Yến à, làm nghề phải có một niềm tin. Có người làm tiền, có người làm tích đức. Con phải nghĩ cho rõ, con làm gì.”
Lúc đó tôi không hiểu.
Bây giờ đã hiểu một chút.
Không phải tiền.
Cũng không phải tích đức.
Mà là … để những người ấy, khi ra đi vẫn còn giống một con người.
Nhưng nếu chính tôi sống còn không ra con người…
Thì những việc tôi làm, còn ý nghĩa gì nữa?
Ngày hôm sau, tôi cùng Ngô Phương đến nhà tang mới.
phía đông phố.
Tòa nhà mới xây, tường ngoài ốp gạch vàng nhạt.
Trước cửa trồng hai hàng cây nhựa ruồi.
Sảnh rất rộng.
Ánh đèn sáng trưng.
Cô tân trang điểm nhẹ, nụ cười rất đẹp.
Ngô Phương dẫn tôi gặp trưởng phòng nhân sự.
Một người phụ nữ bốn mươi tuổi, tóc ngắn, đeo kính, nói dứt khoát.
“Tống Xuân Yến?”
mở hồ sơ của tôi.
“Mười ba kinh nghiệm, chuyên chỉnh trang di dung?”
“Đúng.”
ngẩng đầu nhìn tôi một .
Ánh mắt đó có chút gì đó.
Tôi không hiểu được.
“Chúng tôi đang rất cần người cô.”
nói.
“Lương cơ bản 8.000 , thưởng tính riêng, bảo hiểm đầy đủ, thử việc ba tháng.”
8.000 .
Tôi nhận hợp đồng từ tay .
Lật trang.
Chữ rất nhỏ.
Điều khoản rất nhiều.
Nhưng cốt lõi chỉ có một con số.
8.000.
“Ký không?”
hỏi.
Tôi cầm bút, dừng lại một giây.
Rồi ký tên.
Bước ra khỏi tòa nhà, Ngô Phương khoác tay tôi, cười rất vui.
“Chị Xuân Yến, từ giờ chúng ta lại là đồng nghiệp rồi!”
Tôi cười nhẹ.
Không nói gì.
Trên đường , tôi đạp ngang qua cây hoè già trước cổng nhà tang cũ.
Trời gần tối.
Đèn đường vẫn chưa bật.
Bóng cây hoè kéo rất dài, phủ gần hết con đường.
Khi tôi đạp ngang qua, lại có cảm giác có ai đó đang nhìn mình.
Tôi đầu.
Cành cây hoè đung đưa trong gió.