Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Ông ta nhốt hồn tôi ở đây.”
“Không ra ngoài được.”
“ dùng phòng …”
“Tôi phải ở cùng người đó.”
Cô nhìn tôi.
“Cô là người thứ bảy.”
Tim tôi co lại.
“ sáu người thì sao?”
“Đi rồi.”
“Có người không chịu nổi, xin nghỉ việc.”
“Có người…”
Cô dừng lại.
“Người cuối cùng… là người trùng tên với tôi.”
“Tên là Chu Hiểu Lan.”
“Cô ấy làm ở đây ba năm.”
“ nào nói chuyện với tôi.”
“Sau đó một ngày…”
“Cô ấy cầm dao.”
“Cắt cổ tay.”
Chu Hiểu Lan.
Cô ta nói là Chu Hiểu Lan tự sát.
“Vì sao cô ấy tự sát?”
“Bởi vì…”
Giọng cô ta hạ thấp.
“Bởi vì cô ấy không ra ngoài được nữa.”
Đèn huỳnh quang trên trần chớp loạn.
“ đó…”
“Trần vào phòng.”
“Ông ta nói với cô ấy.”
“Cô đã gắn với nơi rồi. Không đi được nữa đâu.”
“Ở ngoài kia người ta sẽ coi cô là kẻ điên. Chi bằng ở lại đây… ở cùng tôi.”
Hơi thở tôi gấp gáp.
“Sau đó cô ấy…”
“Đúng.”
Cô ta nhìn tôi.
“Bây giờ…”
“Cô là người thứ bảy.”
Tôi người chạy cửa.
Đập thẳng vào một tường.
Một tường vô hình.
Mềm.
Giống như thạch.
Nhưng không thể xuyên qua.
Tôi điên cuồng đập vào tường đó.
Tay đập đến đau rát.
Nhưng nó không nhúc nhích.
“Vô ích thôi.”
Giọng cô ta vang lên sau.
“Ông ta đã để cô vào đây…”
“Thì sẽ không để cô ra ngoài.”
Tôi lại nhìn cô ta.
Cô ta ngồi trên mép bàn.
Hai chân đung đưa.
Giống như một cô .
“Ông ta để tôi vào?” tôi hỏi.
“Không phải ông ta để cô vào.”
Cô nói.
“Là ông ta để tôi ở đây chờ cô.”
Tim tôi chìm xuống.
“Ông ta biết cô sẽ đến.”
“Từ ngày đầu tiên cô bước vào tòa .”
“Ông ta đã biết.”
“Cô giống tôi.”
“Có thể nhìn thấy những thứ người khác không thấy.”
“Ông ta chờ kiểu người như vậy…”
“Chờ rất lâu rồi.”
Tôi dựa vào tường.
Chậm rãi trượt xuống.
Ngồi xổm trên sàn.
Cô ta bước tới.
Ngồi xuống mặt tôi.
Đôi đen thẳm.
Trong đó phản chiếu gương mặt tôi.
“Đừng sợ.”
Cô nói.
“ nay ông ta không ở đây.”
Tôi ngẩng đầu.
“Không ở?”
“Ừ.”
“ lăm hàng tháng…”
“Ông ta đều ra ngoài.”
“Đến một nơi.”
“Bốn giờ sáng mới lại.”
Cô nhìn chiếc đồng hồ trên tường.
“Bây giờ 12 giờ 30.”
“Cô còn ba tiếng rưỡi.”
Tôi đứng dậy.
“Ra ngoài bằng cách nào?”
Cô lắc đầu.
“Nếu tôi biết…”
“Thì tôi đã ra từ lâu rồi.”
Tôi nhìn vào cô.
Cô nhìn lại tôi.
“Chu Hiểu Lan.”
Tôi nói.
“Ba ngày cô ở tầng hầm đó…”
“Cô nhìn thấy ?”
Cô ta khựng lại.
“ ?”
“Ba ngày đó.”
“Cô gõ cửa ba ngày.”
“Cô đã nhìn thấy ?”
Sắc mặt cô thay đổi.
Không phải trắng hơn.
Cô vốn đã trắng rồi.
Mà là trở nên trong suốt.
Giống như sắp biến mất.
“Tôi…”
Giọng cô bắt đầu run.
“Tôi nhìn thấy…”
“Tôi nhìn thấy…”
“Nhìn thấy ?”
“Tôi nhìn thấy…”
Cô nhìn vào tôi.
Giọng run rẩy.
“Tôi nhìn thấy tôi.”
Đèn tắt.
Trong bóng tối, chỉ còn giọng của cô ta vang lên từ khắp bốn .
“Tôi nhìn thấy mình nằm đó, trên người phủ tấm vải trắng. Tôi nhìn thấy họ đẩy tôi vào lò hỏa táng. Tôi nhìn thấy khói bay ra từ ống khói. Tôi nhìn thấy tro cốt của mình được đặt vào một hộp. hộp đó nhỏ lắm… nhỏ lắm…”
“Chu Hiểu Lan!”
“Tôi nhìn thấy con gái tôi. Nó khóc. Nó hỏi tôi: mẹ đi đâu rồi? Sao mẹ vẫn chưa ?”
Giọng cô ta biến thành tiếng nức nở.
Nức nở từng hồi.
Giống hệt những đồng nghiệp từng nói — tiếng phụ nữ khóc trong hành lang.
“Tôi nói với nó… mẹ ở đây. Mẹ vẫn luôn ở đây.”
Đèn bật sáng trở lại.
Cô đứng mặt tôi.
Trên mặt còn vương nước .
“Cô có thể đưa tôi ra ngoài không?” cô hỏi.
Tôi nhìn cô.
“Tôi thử xem.”
Ba tiếng rưỡi.
Tôi đứng cửa, nhìn tường vô hình đó.
“Rốt cuộc ông ta làm cách nào?” tôi hỏi.
“Không biết.” Cô đứng cạnh tôi. “Tôi đã thử rất nhiều lần, không ra được.”
Tôi đưa tay chạm vào tường.
Mềm.
Hơi lạnh.
Giống như chạm vào một khối thạch lạnh.
“Cô đã thử đi vào trong chưa?”
“Vào trong?”
“Ừ.” Tôi nói. “Không đi ra ngoài. Đi sâu vào trong tòa .”
Cô sững lại.
“Đi sâu vào rồi tìm cửa khác?”
“Thử xem.”
Tôi người đi vào sâu trong phòng hóa trang.
Cô đi theo sau.
Ở cuối phòng, sát tường có một dãy tủ.
Không biết sau tủ là .
Tôi đẩy tủ ra.
Sau tủ là một tường.
Màu xám trắng.
Có một mảng màu khác, giống như vừa được trám lại.
Tôi gõ thử.
Bộp… bộp…
Rỗng.
“ sau có khoảng trống.” tôi nói.
Cô ghé lại nhìn.
“Đây là…”
“Thông đi đâu?”
Cô nhìn vào chỗ tường vừa trám.
Rất lâu.
“Tầng hầm.”
“ sau là cầu thang đi xuống tầng hầm.”
“Ba ngày đó… tôi là đi xuống từ đây.”
Tôi nhìn tường.
“Qua bằng cách nào?”
Cô lắc đầu.
Tôi lùi lại một bước.
Hít sâu.
Rồi đâm thẳng người vào tường.
tối sầm.
Khi mở ra…
Tôi đứng trên một cầu thang hẹp.
Cầu thang kéo dài xuống dưới.
Rất sâu.
Không nhìn thấy đáy.
Tường hai bên rất cũ.
Nhiều chỗ lớp vữa bong ra, lộ gạch đỏ bên trong.
Cô đứng bên cạnh tôi.
“Ra… ra rồi?” cô nhìn quanh, không dám tin.
“Ra rồi.”
Cô bỗng .
Đó là lần đầu tiên cô .
Nụ rất đẹp.
Khóe hơi có nếp nhăn — đúng dáng vẻ của một người phụ nữ ba mươi bốn tuổi.
“Đi nhanh.” tôi nói.
Chúng tôi chạy xuống cầu thang.
Đến cuối cầu thang là một cánh cửa sắt.
Gỉ sét.
Trên tay nắm treo một ổ lớn.
“ là chỗ .” cô nói. “Ba ngày đó tôi bị nhốt ở đây.”
Tôi nhìn ổ .
Cũ.
Nhưng chắc.
“Có chìa không?”
“Không.”
Tôi nhìn quanh.
Ở góc tường có một thanh sắt.
Rỉ sét nhưng vẫn dùng được.
Tôi nhặt lên.
Cạy .
Cạy khoảng năm phút.
Cạch.
bật ra.
Cánh cửa sắt kêu két rồi mở.
Bên trong là một phòng rất nhỏ.
Khoảng mét vuông.
Sát tường có một chiếc giường.
Trên giường là tấm nệm đã ố vàng.
Góc phòng có một bồn rửa tay.
Vòi nước đã rỉ sét, không thể vặn.
Trên trần treo một bóng đèn đã tắt từ lâu.
“ là chỗ .”
Cô bước vào.
Nhìn khắp phòng.
“Tôi đã nằm ở đây suốt ba ngày.”
Tôi đứng ở cửa.
Nhìn cô.
Cô đi đến bên giường.
Ngồi xuống.
“ đó… tôi tỉnh lại.”
“Tôi không biết mình đã .”
“Tôi chỉ thấy lạnh.”
“Rất lạnh.”
“Tôi muốn gọi người.”
“Nhưng không gọi được.”
“Tôi muốn mở cửa.”
“Nhưng cửa .”
“Tôi gõ tường cả .”
“Không trả lời.”
Cô cúi đầu.
“Ngày thứ hai. Ngày thứ ba.”
“Tôi vẫn gõ.”
“Sau đó tôi nghe thấy bên ngoài có người nói chuyện.”
“Tôi gõ điên cuồng. Gọi điên cuồng.”
“Cửa mở ra.”
“Ông ta đứng ở cửa.”
Trần .
“Ông ta nhìn tôi rồi nói… cô đã .”
Giọng cô rất nhẹ.
“Lúc đó tôi mới biết…”
“Mình đã ba ngày.”
Tôi bước tới.
Đứng bên cạnh cô.
“Sau đó?”
“Sau đó ông ta đóng cửa rồi đi.”
Cô ngẩng đầu.
“Từ đó tôi bị nhốt.”
“Không phải nhốt trong phòng .”
“Mà nhốt trong cả tòa .”
“Không ra được.”
Tôi nhìn cô.
Đúng lúc đó…
Tôi nghe thấy một âm thanh.
Từ trên tầng vọng xuống.
Tiếng bước chân.
Từng bước.
Từng bước một.
đi xuống.
Sắc mặt cô thay đổi.
“Ông ta rồi.”
Tôi nắm lấy cổ tay cô.
“Chạy!”
Chúng tôi lao ra khỏi phòng nhỏ, chạy lên cầu thang.
Chạy được nửa đường, tiếng bước chân càng lúc càng gần.
Tôi nhìn thấy một bóng từ trên từ từ đi xuống.
“Nấp!”
Tôi kéo cô sang một bên, chui vào hốc tường ở góc cầu thang.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần.
Gương mặt Trần xuất hiện trên cầu thang.
Ông ta đi rất chậm.
Từng bước một.
Giống như tản bộ.
Khi đi ngang qua chỗ hốc tường đó, ông ta dừng lại một chút.
Tim tôi như ngừng đập.
Ông ta đầu.
Nhìn vào trong hốc.
Chúng tôi dán chặt vào tường.
Không dám thở mạnh.
Ông ta nhìn một lúc.
Rồi đầu lại.
Tiếp tục đi xuống.
Tiếng bước chân dần dần xa đi.
Tôi chậm rãi thò đầu ra.
Nhìn thấy ông ta đi vào phòng nhỏ dưới tầng hầm.
Cửa đóng lại.
“Đi.”
Chúng tôi lao lên cầu thang.
Chạy qua phòng hóa trang.
Chạy ra hành lang.
Chạy ra đại sảnh.
Đến cửa .
Cửa bị .
Tôi đẩy mạnh.
Không mở.
“Cửa từ!” cô hét. “Phải quẹt thẻ!”
Tôi không có thẻ.
hoảng hốt thì sau vang lên một giọng nói.
“Chạy vậy?”
Tôi lại.
Trần đứng giữa đại sảnh.
Cách chúng tôi chưa đến mét.
Dưới ánh đèn, gương mặt ông ta trắng bệch.
Đôi sau gọng rất bình tĩnh.
Khóe miệng còn mang theo một nụ nhàn nhạt.
“Tống sư phụ,” ông ta nói, “khuya thế định đi đâu?”
Tôi không trả lời.
Ông ta bước lên một bước.
“Cô giống cô ta.”
“Có thể nhìn thấy.”
“Tôi nhìn cô một là biết.”
“Người như cô… rất hiếm.”
“Một trăm người chưa chắc có một.”
Ông ta bước thêm bước nữa.
“Cô biết tôi chờ kiểu người như vậy bao lâu không?”
“Năm năm.”
“Từ khi người rời đi… tôi đợi năm năm.”
Ông ta bước thêm bước thứ ba.
“Ở lại đi.”
“Ở cùng cô ta.”
“Hai người các cô… vừa vặn làm bạn.”
Tôi siết chặt tay cô.
Tay cô lạnh.
Nhưng siết rất chặt.
“Viện trưởng Trần,” tôi nói, “ông biết người ông giam là không?”
Ông ta dừng lại.
“Là ?”
“Là một người mẹ.”
Tôi nói.
“Cô ấy có một đứa con gái.”
“ cô ấy …”
“Con vừa tròn ba tuổi.”
“Nó chờ mẹ .”
“Để mừng sinh nhật cho nó.”
Biểu cảm trên mặt ông ta khẽ thay đổi.
Rất nhẹ.
Nhưng tôi thấy.
“Thì sao?” ông ta nói.
“Cô ta rồi.”
“ rồi thì phải ngoan ngoãn.”
“Không nên gây chuyện.”
“Cô ấy không gây chuyện.”
Tôi nói.
“Cô ấy chỉ tìm đường .”
Ông ta im lặng.
Đại sảnh yên tĩnh.
Chỉ còn tiếng quạt thông gió ù ù.
Đột nhiên.
Tôi nghe thấy một giọng nói khác.
Rất nhẹ.
Rất nhỏ.
Giống như từ rất xa bay tới.
“Mẹ ơi.”
Trần khựng lại.
“Mẹ ơi… mẹ có ở đó không?”
Giọng nói gần hơn.
Cô đột ngột người.
Nhìn cửa lớn.
Ngoài cửa.
Đứng một cô .
Khoảng ba bốn tuổi.
Tóc buộc đuôi ngựa.
Mặc bộ đồng phục học sinh màu xanh nhạt.
Gương mặt cô …
Giống hệt cô.
“Tiểu Nhiễm…”
Giọng cô run lên.
“Mẹ.”
Cô đứng ngoài cửa .
Đặt tay lên mặt .
“Con đến thăm mẹ.”
Sắc mặt Trần tái đi.
“Không thể nào…”
Ông ta lùi lại một bước.
“Con vào bằng cách nào?”
“Cửa từ…”
“Cửa từ hỏng rồi.” cô nói.
“Hỏng mấy năm rồi.”
“Không sửa.”
Cô nhìn mẹ mình.
“Mỗi năm đến ngày …”
“Con đều tới.”
“Con biết mẹ ở bên trong.”
“Nhưng con không vào được.”
“Năm nay cửa hỏng…”
“Con mới vào được.”
Cô .
Nụ rất ngọt.
“Mẹ.”
“Con đến đón mẹ .”
Cô đứng im.
Không nhúc nhích.
Tôi buông tay cô.
“Đi đi.”
Cô nhìn tôi một .
Sau đó bước đến cửa.
Đặt tay lên .
Bàn tay cô áp vào.
Bên kia cửa .
Bàn tay con gái áp lên.
Hai bàn tay chạm nhau qua lớp .
Trần lao tới.
“Không được đi!”