Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Xào xạc… xào xạc…
Tôi tăng tốc đạp xe đi qua.
Ngày hôm sau, tôi quay lại viện làm thủ tục nghỉ .
Nhân sự nói thủ tục phải mất một tuần mới xong, tôi chờ.
Tôi nói được.
Buổi sáng tôi vẫn làm trong phòng hóa trang.
Một ông lão qua đời vì ung thư phổi, gầy đến mức da bọc xương, trên mặt hầu như không còn thịt, gò má nhô cao. Tôi đánh cho ông một chút phấn hồng để sắc mặt trông khá hơn.
Buổi chiều, viện trưởng gọi điện.
“ , cô phòng tôi một chuyến.”
Tôi đi.
Trong phòng không có ông.
Còn có một cô gái trẻ, khoảng mươi bảy mươi tám tuổi, mặc áo blouse trắng. Trên bảng tên ghi: Lý Vy – chuyên viên tư vấn tâm lý.
“ à, ngồi đi.” Viện trưởng chiếc sofa.
Tôi ngồi xuống.
Cô Lý Vy cũng đang nhìn tôi. Ánh mắt kỳ lạ, như đang quan sát một thứ gì đó.
“ à,” viện trưởng mở lời, giọng dịu hơn bình thường, “chuyện hôm qua tôi suy nghĩ lại rồi, thấy vẫn nên nói chuyện với cô.”
Tôi nhìn ông.
“Cô làm ở viện mười ba năm rồi, ai cũng biết, tay nghề không chê vào đâu được. Nhưng…” ông dừng một chút, “cô có thấy gần trạng thái làm của … không ổn không?”
Tôi khựng lại.
“Không ổn?”
“Ừ.” Ông gật đầu. “Tôi nghe nói đôi cô tự nói chuyện một trong phòng hóa trang?”
Tôi không nói gì.
“Còn nữa.” Ông nghiêng người về phía trước. “Hôm vụ gia đình ba người đó, sau làm xong cô trước bồn rửa rất ?”
Lý Vy tiếng, giọng rất nhẹ nhàng.
“ Tống, đừng căng thẳng, tôi hỏi chút thôi. Gần có thấy mệt mỏi quá không? Hoặc ngủ không ngon? Hoặc… nhìn thấy thứ gì mà người khác không nhìn thấy?”
Tôi nhìn vào mắt cô ta.
Đôi mắt ấy đang quan sát tôi, phân tích tôi, như đang nhìn một ca bệnh.
“Không.” Tôi nói.
“Thế chuyện tự nói chuyện một …”
“Tôi đang nói chuyện với thi thể.”
Lý Vy sững lại.
“Nói chuyện với… thi thể?”
“Đúng.” Tôi nói. “Tôi thường nói với họ. Tôi nói ‘đừng sợ, sắp xong rồi’, tôi nói ‘người nhà mua cho ông bộ quần áo đẹp lắm, mặc vào trông rất chỉnh tề’, tôi nói ‘đi thanh thản nhé, kiếp sau đầu thai làm người tốt’.”
Cô ta im lặng.
Viện trưởng ho nhẹ một tiếng.
“ à… chuyện này… chuyện này có thể không được thích hợp lắm. Dù chúng ta cũng là đơn vị chính quy, có vài …”
“Tôi làm mười ba năm rồi.” Tôi ngắt lời ông. “Hơn 4.700 thi thể. Không có một gia đình nào từng khiếu nại tôi. Không có một người nào ra đi mà không yên ổn.”
Căn phòng im lặng vài giây.
Lý Vy cúi đầu ghi gì đó vào sổ.
Viện trưởng lại nói:
“ , hôm qua cô đi xem chỗ làm mới rồi?”
“Rồi.”
“Cô quyết định rồi?”
“Rồi.”
Ông thở dài.
“Thôi được.” Ông nói. “Nếu cô quyết định, viện cũng không giữ nữa. Nhưng…” ông nhìn tôi, “ , có chuyện này tôi phải nhắc cô.”
“Chuyện gì?”
Ông im lặng một lúc.
“Cô biết nhà tang lễ mới đó trước từng ra chuyện gì không?”
Tôi nhìn ông.
“Chuyện gì?”
Ông khoát tay.
“Thôi, cô đi đi. Hợp đồng ký thì cứ làm. là… tự cẩn thận một chút.”
Tôi rời khỏi phòng.
một lúc trong hành lang.
Câu nói của viện trưởng cứ xoay vòng trong đầu tôi.
Nhà tang lễ mới đó… từng ra chuyện gì?
Một tuần sau, tôi hoàn tất thủ tục nghỉ .
Ngày rời đi, trời âm u.
Mây thấp nặng trĩu.
Tôi đặt thẻ nhân viên vệ, chào ông bác gác cổng.
Ông gật đầu, không nói gì.
Tôi xe đạp, quay lại nhìn tòa nhà lần cuối.
Một tòa nhà bốn tầng màu xám trắng.
Cửa sổ cũ, khung nhôm loang lổ vết gỉ.
Bồn trước cửa trồng đầy hồng.
đang nở rực.
Đỏ, hồng, vàng.
Dưới bầu trời âm u, màu sắc càng nổi bật.
Tôi đạp xe đi.
Sau này lão Chu kể với tôi, ngày hôm sau tôi rời đi, trong viện ra chuyện lớn.
Trước tiên là trong phòng hóa trang.
đó, chiếc ở làm mà Ngô Phương từng dùng trước nghỉ bỗng nhiên tự tắt.
Thợ điện đến kiểm tra, kiểm tra rất cũng không tìm ra vấn đề.
Thay bóng mới.
Ngày hôm sau lại tắt.
Liên tiếp ba ngày.
Cuối cùng phải thay đui mới yên.
Sau đó là tủ lạnh quản thi thể.
Ngăn số ba vốn đang để trống.
Nửa bỗng tự mở ra.
Nhân viên trực , Tiểu Lưu, nói cậu nghe thấy một tiếng “cạch”.
Cậu dậy kiểm tra.
Cửa tủ mở toang.
bên trong sáng , chiếu vào khoảng trống lạnh lẽo.
Viện trưởng cũng đến xem.
Ông không nói gì.
Nhưng có người thấy ông trước ngăn số ba rất .
Ngày đầu tiên đi làm ở chỗ mới, tôi gặp viện trưởng.
Không phải viện trưởng cũ.
Là viện trưởng ở .
Một người đàn ông hơn năm mươi tuổi, họ Trần.
Tóc râm, đeo kính gọng vàng.
Trông rất nho nhã.
Ông bắt tay tôi.
“Tống sư , nghe danh .”
Tôi nói:
“Viện trưởng Trần quá lời rồi.”
Ông mỉm cười.
Nhưng nụ cười ấy có chút kỳ lạ.
như… đang che giấu điều gì đó.
Tôi được phân vào phòng hóa trang số ba.
Phòng không lớn.
Một chiếc xử lý, một dãy tủ, một bồn rửa tay.
Cửa sổ quay về hướng bắc, ánh sáng không tốt, ban ngày cũng phải bật .
Ngô Phương sang xem tôi, hỏi quen chưa.
Tôi nói cũng ổn.
Cô gật đầu. Lúc sắp đi bỗng quay lại:
“ … buổi tối … không chứ?”
Tôi khựng lại.
“Không là ?”
“Không có gì.”
Cô xua tay.
“Nếu có chuyện thì gọi cho em.”
Cô đi rồi.
Tôi trong phòng hóa trang, nhìn chiếc trước mặt.
Trên mặt có một vết màu sẫm.
như vết máu ngấm vào rồi rửa không sạch, để lại một đường viền lờ mờ như hình người.
Tôi bước tới, dùng đầu ngón tay chạm thử.
Lạnh.
Chiều hôm đó có ca đầu tiên.
Một người đàn ông trung niên, 53 tuổi, chết vì nhồi máu cơ tim.
Gia đình yêu cầu trang điểm tự nhiên, đừng quá đậm.
Tôi bắt đầu làm .
Rửa mặt, lau người, đánh nền, cố định lớp phấn.
Tất đều rất bình thường.
Trang điểm được một nửa, tôi bỗng dừng lại.
Có người đang nhìn tôi.
Không phải người đàn ông trên .
Là một người khác.
Không… không phải người.
Là một cái bóng.
trong góc phòng hóa trang, mờ mờ ảo ảo, không nhìn rõ mặt.
Tôi nhìn chằm chằm vào góc đó.
Cái bóng không động.
Tôi chớp mắt, nhìn lại.
Không còn nữa.
Tôi hít sâu một , tiếp tục trang điểm.
Tối về nhà, tôi nằm rất mà không ngủ được.
Cái bóng ấy cứ lởn vởn trong đầu.
Ngày hôm sau đi làm, tôi hỏi Ngô Phương:
“Tòa nhà này trước dùng làm gì?”
Cô khựng lại.
“ lại hỏi vậy?”
“Hỏi chơi thôi.”
Cô do dự một chút rồi hạ giọng:
“Nghe nói trước là một bệnh viện tư, sau đó ra chuyện nên đóng cửa.”
“Chuyện gì?”
Cô lắc đầu.
“Không biết. Không ai nói.”
Tuần thứ , trong viện bắt đầu ra chuyện.
Trước tiên là có người mất tích.
Một cậu nhân viên trực .
Mười giờ vẫn còn ở đó.
Sáu giờ sáng thì biến mất.
Điện thoại còn.
Ví tiền còn.
Người thì không.
Camera giám sát không ghi lại được gì.
Cậu ta như bốc khỏi không khí.
Sau đó là tiếng khóc.
Có mấy người nói nửa nghe thấy tiếng nữ khóc ngoài hành lang.
Nức nở.
Nghe rất rợn người.
Nhưng mở cửa ra xem thì không có gì .
Tiếp theo là bức tranh.
Cuối hành lang treo một bức tranh phong cảnh.
Tranh sơn dầu.
Vẽ một rừng bạch dương mùa thu.
Lá vàng rơi đầy đất.
Sáng hôm đó, cô lao công phát hiện khung tranh bị lệch.
Cô đi tới định chỉnh lại.
Đến gần mới thấy…
Ở góc dưới bên phải của bức tranh xuất hiện một dấu tay.
Một dấu tay màu đỏ máu.
Cô ngã quỵ tại chỗ.
Sau đó họ kiểm tra camera.
Hình ảnh trong camera khiến tất mọi người đều sững sờ.
3 giờ 17 phút sáng.
Bức tranh tự lắc nhẹ.
Sau đó…
Một dấu tay từ từ hiện ra.
như có người ở bên trong bức tranh vỗ ra ngoài.
Không có ai.
Không có gì .
là một dấu tay tự xuất hiện.
Hôm đó viện trưởng đến xem.
Ông trước bức tranh rất .
Không nói gì.
Sau đó người ta tháo bức tranh xuống, cất vào kho.
Nhưng từ đó trong viện bắt đầu lan truyền lời đồn.
Nói tòa nhà này không sạch.
Nói bệnh viện trước từng có người chết ở .
Chết không rõ ràng.
Ngô Phương hỏi tôi có sợ không.
Tôi nói không.
Cô nhìn tôi một cái.
Ánh mắt phức tạp.
Tuần thứ ba, tôi gặp viện trưởng Trần Minh Viễn.
Ông đến phòng hóa trang tìm tôi.
ở cửa.
Không bước vào.
“Tống sư .”
Ông nói.
“Có thời gian không? Nói chuyện một chút?”
Tôi đặt miếng bông phấn xuống, lau tay.
“Được.”
Ông dẫn tôi xuống văn phòng tầng một.
Phòng rất rộng.
Cửa sổ sát đất.
Ánh nắng chiếu vào làm căn phòng sáng trưng.
Ông tôi ngồi xuống sofa, rót cho tôi một cốc nước.
“Tống sư .”
Ông ngồi đối diện tôi.
“Cô đến ba tuần rồi, cảm thấy thế nào?”
“Cũng tốt.”
Ông gật đầu.
Không nói gì.
nhìn tôi.
Tôi cũng nhìn ông.
Ánh nắng từ cửa sổ chiếu mặt ông.
Gương mặt được chăm sóc rất tốt.
Tóc tuy râm nhưng chải gọn gàng.
Đôi mắt sau gọng kính rất bình tĩnh.
Không nhìn ra cảm xúc.
“Tống sư .”
Ông mở lời.
“Cô có biết trước tòa nhà này dùng làm gì không?”
“Tôi nghe nói là bệnh viện.”
“Đúng. Bệnh viện tư.”
Ông dừng lại một chút.
“Mười năm trước, ở bệnh viện đó ra một chuyện.”
Tôi không nói gì.
“Có một sản .”
Ông nói rất bình thản, như kể một câu chuyện không liên quan đến .
“Ba ngày sau sinh thì chết.”
“Băng huyết sau sinh. Không cứu kịp.”
“Gia đình gây rối, nói bệnh viện chậm trễ cứu chữa, đòi kiện.”
“Sau đó bên hòa giải riêng.”
“Bệnh viện bồi thường 1,2 triệu tệ.”
Tôi hỏi:
“Sau đó thì ?”
“Sau đó…”
Ông nhìn thẳng vào mắt tôi.