Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Chồng tôi là một , anh hận tôi tận xương tuỷ.

mức sắp ngất đi, anh cũng nhất quyết không tôi chạm .

Mỗi lần cho anh ăn, đều là tôi cưỡng , chẳng khác nào áp đặt.

Ăn xong rồi, anh cố chấp buông một câu lạnh lùng:

khó nuốt, chi bằng tôi ch*t đi hơn.”

Ban đầu, tôi thương tiếc gương tuấn mỹ , có thể dung túng mọi lần anh giãy giụa.

lâu dần, lòng tôi cũng sinh mỏi mệt.

Đêm trước khi quyết định ly hôn, tôi đi cả đêm không .

Sáng hôm sau, tay cầm bản hợp đồng, tìm anh chấm dứt.

khi khẽ đẩy cửa phòng, tôi lại bắt gặp cảnh tượng: Thời Yến ôm lấy váy tôi, co mình góc, suốt một đêm chưa hề chợp .

“Hoá em chịu quay ? Tôi tưởng em mặc kệ tôi chết đi cho rồi.”

Anh ngẩng đầu, lời lẽ lạnh băng, sau lưng cái đuôi tam giác khẽ quấn tới gần.

Tôi cúi im lặng, hợp đồng tay lỡ rơi xuống.

Anh trông thấy.

Chỉ thoáng chốc, đỏ hoe, nghẹn ngào bật :

“Em ly hôn sao?

Rõ ràng là em tôi theo em, giờ lại buông tay… Em tàn , độc ác, không thể như được!”

01

Khi cơn khát da thịt của Thời Yến bùng phát, tôi đã thừa cơ chen .

Tôi lại dưới yết hầu anh một dấu vết — ấn ký đặc hữu của tộc , chứng minh đàn ông trưởng thành nay đã có chủ.

cái giá trả chính là: từ đó, Thời Yến càng hận tôi.

Ngày cùng anh ký kết hôn ước, tôi tiện thể lôi anh đi cục dân chính đăng ký kết hôn.

Anh ngồi nơi ghế phụ, gương lạnh như băng, không buồn động đậy.

“Tôi chưa bao giờ kết hôn với em, chưa bao giờ làm chồng em. Mọi thứ đều là em cưỡng .”

Tôi chỉ khẽ nâng , bình thản nhìn anh:

“Ồ, nói xong chưa? Xuống xe đi.”

Khi anh tháo dây an toàn, tôi thấy cổ áo anh hở một khuy, bèn cúi xuống định cài lại.

Thời Yến bỗng căng thẳng ngửa , đỏ sẫm đầy cảnh giác, như thể tôi là hiểm hoạ.

“Khuy áo không cài, lát chụp hình không đẹp.”

Tôi nắm lấy cổ áo lật , nhẹ nhàng giải thích.

Anh lập tức cau mày, bắt chặt cổ tay tôi:

“Tôi đã nói là không đi. Tôi mặc kệ em nào…”

Tôi chợt lạnh lẽo, đưa tay che lên môi nhiều lời của anh:

“Nếu anh không đi, hậu quả là tôi không công khai thân phận của anh. trên anh đã có dấu ấn thuộc tôi, thì với giới này, tôi là độc thân. anh có chế//t , tôi cũng có thể mặc kệ… hiểu chưa?”

Một , nếu không có sự chăm sóc và yêu thương của bạn đời, dần héo tàn mà ch//ết.

“Thời Yến, cho anh có hậ//n em nào, thì cũng sống tiếp.”

Ngón tay tôi khẽ lướt qua gò má trái, nơi hiện lên đường viền tăm tối vì g//iận d/ữ.

Từ nhỏ tôi vốn chẳng ngại dùng mọi thủ đoạn.

Ai bảo ngày anh mỉm cười với tôi, lại đẹp đẽ mức cơ chứ.

02

Chụp hình, nhân viên bảo chúng tôi đứng gần nhau hơn.

Anh không tình nguyện, là tôi cưỡng siết chặt tay anh, kéo lại gần vài phân.

không khí vương mùi hương mê hoặc từ tộc , hòa cùng nước hoa tôi xịt hôm nay, nồng nặc khó chịu.

Khoảnh khắc ống kính lóe sáng, tôi nghe thấy anh thì thầm:

“Anh không yêu em, cả đời này cũng không yêu.”

tàn , nói những lời khiến vợ mình đau lòng .

ai quan tâm chứ?

Tôi bật cười lớn.

Nhân viên đặt máy xuống, cũng mỉm cười theo, ngỡ rằng trai tài gái sắc này đang hạnh phúc vì hôn nhân mới.

03

Sau khi lấy giấy chứng nhận, tôi không mời bạn bè thân, cũng chẳng tổ chức hôn lễ linh đình.

Chỉ lặng lẽ đeo tay, coi như đã kết hôn.

chiếc của Thời Yến, anh hờ hững ném trên đầu giường, giống hệt một cái khoen lon sắp bị vứt thùng rác.

đã sống chung một tháng, anh chưa từng chủ động nói với tôi một câu.

Tôi chỉ lẳng lặng mở cửa khi anh sắp ngất vì , dùng dây trói anh đầu giường, cưỡng nhét thức ăn.

“Ưu Lam, em đúng là đàn bà ác độc nhất tôi từng gặp. Em không vợ tôi. Tránh xa đi, tôi không cần em.”

anh đỏ bừng, lồng ngực phập phồng, miệng cứng rắn.

Thường ngày, mỗi khi anh bướng bỉnh, tôi kiên dỗ dành.

hôm nay, tôi đã quá mệt mỏi.

Ở công ty bị khách hàng chèn đủ điều, nhà lại nghe anh chán ghét.

Tôi bỗng buông tay, tháo sợi dây :

“Được thôi, vậy anh đi đi. Tôi không vợ anh. Anh đi tìm vợ của mình đi.”

Dấu ấn bên hông anh sáng, hốc đã ầng ậc nước.

Hai tay bỗng dưng được giải thoát, anh chưa kịp phản ứng, đỏ sẫm nhìn tôi ngây dại.

Thú , tôi anh, hoàn toàn chỉ vì gương đẹp đẽ và vóc dáng đặc trưng . Nếu không nhờ thiên phú của tộc , có lẽ tôi chẳng chọn anh.

Một khi khế ước của đã có hiệu lực, chỉ cần chủ nhân không giải trừ, anh không thể thuộc khác.

Anh buộc trung thành.

Nên dẫu tôi có tháo dây, anh cũng chỉ có thể tiếp tục chịu .

“Em rõ ràng biết tôi không thể…”

Thời Yến xấu hổ, siết chặt nắm tay, đứng lặng bên giường.

Anh khoác lại áo khoác, kéo khóa tận lên yết hầu.

“Tôi mặc kệ em, tôi đi ngủ, tắt đèn đi.”

Tôi vén chăn, nằm cùng.

Đây vốn là giường của Thời Yến.

Tùy chỉnh
Danh sách chương