Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
15
anh thu dọn hành lý trong phòng, cái đuôi tam giác đung đưa sau lưng, lộ rõ niềm vui không kìm .
Tôi đeo cặp kính không độ, ngồi trong phòng khách giả vờ làm việc, vẻ chăm chú.
Tài liệu trên màn hình toàn ký tự loạn xạ.
Kéo vali đi ngang qua, tim tôi đập dồn dập không kiềm chế.
“ làm việc thế?” Anh lại hỏi.
“Ừ, tăng ca.”
Tôi lại rướn sát vào màn hình hơn chút:
“Thu dọn xong đi sớm đi, nhớ chú ý an toàn.”
Đôi đang quàng khăn anh khựng lại, quay người, gương mặt kinh ngạc tôi:
“Ý gì vậy? Em không về anh à?”
Ý gì?
Anh tôi anh về ?
“Cha anh… chắc không biết đến tôi đâu nhỉ.” Tôi chột dạ hỏi.
“ lại không, anh với họ từ lâu rồi mà.”
16
Những đêm giao thừa đây, tôi toàn gọi suất đồ ăn ngoài cho xong.
nay khác hẳn.
Gia đình Thời Yến thân thiện hơn tôi tưởng.
Nhà họ rất rộng, trang trí sang trọng, góc tường chậu cây phát tài treo lồng đèn đỏ nhỏ, ánh đèn màu cam ấm áp chiếu xuống bàn tiệc tất niên không xa.
Hương vị Tết đậm đặc.
Cha anh đứng chờ sẵn ngay cửa.
Đặc biệt anh, vừa cửa tôi liền xúc động nắm chặt tôi:
“Con dâu ngoan, cuối cũng gặp con rồi!”
Tôi bà dịu dàng ôm vào lòng, trên người phảng phất mùi hương giống Thời Yến.
Mọi lo lắng suốt dọc đường bỗng chốc tan biến.
Nhưng trong lòng tôi lại dấy lên chút áy náy.
Vì tôi chẳng thể với bà, tôi và con trai bà đã “yêu nhau” bằng cách nào.
đồng hồ đếm ngược mười giây kết thúc, pháo hoa ngoài cửa sổ rực sáng.
Tôi nghiêng đầu gương mặt nghiêng Thời Yến, trong anh toàn ý cười.
Anh bắt gặp ánh tôi, khẽ :
“Ưu Lam, chúc mừng .”
, đây chính cảm giác “gia đình”.
“Thời Yến, chúc mừng .”
Tôi bất giác giơ lên, giữa không trung, rất giữ chặt hạnh phúc , khung cảnh mãi mãi lại.
Nhưng vừa máy ảnh , pháo hoa đã tắt.
Thế giới , chỉ vừa rồi yêu thương tôi khoảnh khắc ngắn ngủi.
17
Trong mơ, tôi lại Triệu Thanh Lãng cầm sợi dây chuyền đó uy hiếp tôi.
Thiếu niên ngỗ nghịch ấy tôi với gương mặt lạnh băng, hắn : “Nếu mày mày ăn trộm, sang học phí sẽ . Nếu không , tự lo thân đi.”
Tôi chưa kịp miệng, cảnh tượng liền thay đổi.
Biến thành ngày tôi ép buộc Thời Yến.
Từ góc Chúa, tôi chính mình ngạo mạn, nghe mình : “Đừng chống cự nữa, nếu không anh sẽ chết đói.”
Đôi Thời Yến đỏ bừng, anh đẩy tôi , tức giận hận tôi.
tôi cười to, chẳng buồn quan tâm, thậm chí không biết mình đang cười ai.
Tỉnh dậy, trán tôi ướt đẫm mồ hôi.
Tôi siết chặt chăn trong , không dám phát bất cứ âm thanh nào.
Thời Yến lờ mờ , cái đuôi khẽ chạm lại gần: “Ác mộng ?”
“Không , anh ngủ đi.”
Tôi điều chỉnh hơi thở, giả vờ bình thản nằm lại trong vòng anh.
Ngẩng đầu, tôi chiếc nhẫn từng bị anh vứt trong góc, giờ đã xỏ vào sợi dây bạc, đeo trên cổ.
Hơi thở tôi nhẹ dần, vừa vui mừng, lại càng sợ hãi.
lâu hơn, càng nó chẳng giống vòng cổ, mà như sợi xích trói buộc.
trời sáng, tôi lại kiểm tra dấu ấn nơi yết hầu anh, lần nữa xác khế ước đã thực sự giải trừ.
18
Ngày trở về, trời đổ cơn mưa lớn.
Tựa như báo hiệu câu chuyện sắp đi đến hồi kết.
Mãi đến lúc tôi biết, công việc và cuộc sống đây Thời Yến vốn không ở thành phố với tôi.
Anh chỉ đi công tác chuyến, rồi vô tình bị tôi giam giữ lại nơi đó.
rời đi, rõ ràng thể cảm sự mất mát trong anh.
“Thời Yến, anh tiếp tục ở lại đây không?”
vào ga, tôi bỗng lại hỏi.
Nhưng dường như anh sợ tôi đến quen, cứ ngỡ tôi lại sẽ mang mấy lời uy hiếp kia dọa: