Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
09
“Ghét tôi đến à?”
lưng bỗng vang một nam lạnh lẽo như ma quỷ.
Quay đầu lại, lại là khuôn mặt Triệu .
“Triệu Ưu Lam, em tôi tốn bao nhiêu công sức mới tìm ra em không?”
Hắn luôn thích tính toán từng bước để dồn tôi bí.
Năm lớp 11, hắn vu oan tôi ăn cắp sợi dây chuyền đôi mà hắn tặng bạn gái.
Hai sợi y hệt nhau, hắn mua cả.
Tối hôm trước, hắn cố tình trước mặt cha mẹ nuôi, đeo sợi đó cổ tôi, chúc mừng sinh nhật.
Sáng hôm , từ trong túi tôi, lại hắn “tìm ra” chứng cứ.
“Quà sinh nhật mười bảy tuổi, kèm thêm một bất ngờ nho nhỏ, thích không, em gái?”
đó, tôi cả lớp cô lập.
Đôi mắt phượng hẹp dài hắn kề tôi, hứng thú biểu cảm vừa sợ hãi vừa cố nhịn khóc tôi thực sự quá thú vị.
Tôi chẳng khác nào món đồ chơi hắn dùng để giải trí nhàm chán.
Vậy nên tôi liều mạng mới thoát khỏi nơi đó.
“Tôi không mang họ Triệu, tôi chấm dứt quan hệ nhận nuôi với cha mẹ anh rồi. Triệu , tôi với anh không chút liên hệ nào.”
Tôi hất phăng bàn hắn đưa tới.
Hắn lại thừa cơ siết lấy chiếc nhẫn kim cương trên ngón tôi, định giật đi.
“Cướp ? Anh nghèo đến phát điên rồi à?”
“Tôi chỉ thấy chiếc nhẫn này thật xấu, vứt đi đi, anh trai sẽ mua cho em cái mới.”
hắn nở nụ cười giả dối, khóe miệng nhăn lại một nếp. Trước kia mỗi lần nhìn thấy, tôi đều vô thức chạy.
Nhưng lúc này, tôi chỉ tát thẳng mặt hắn.
Và tôi vậy.
“Anh mua cho tôi? Anh tính là cái thá gì?”
Rõ ràng tôi lệch mặt, hắn vẫn cười đến nghẹt thở, từ xa nhìn tưởng hắn đang gặp lại tri kỷ nhiều năm, ra chuyện gì đáng vui.
Tôi lườm hắn một cái, quay định đi.
Triệu cười đủ rồi, bất ngờ túm lấy cánh tôi: “Đơn hàng mấy hôm trước, em thật sự không cần ?”
Vốn dĩ đuổi việc đủ phiền.
“Cút!”
Tôi không nhịn nổi nữa, lấy túi xách ném thẳng hắn, điên cuồng hét :
“Lại dám uy hiếp tôi? cho anh , bà đây nghỉ việc rồi! Anh không là Triệu tổng gì nữa, giờ trong mắt tôi anh chỉ là rác rưởi!
Trước kia anh luôn bắt nạt tôi, giờ tôi khó khăn lắm mới trốn thoát, anh lại tìm đến tận cửa, rốt cuộc gì, cùng chết với tôi à? thôi, cứ chờ đấy!”
xong, tôi vớ lấy viên gạch lớn dưới đất, đuổi theo hắn mà nện.
Hắn cuối cùng cũng sợ mà né.
Nhưng muộn rồi.
Kết cục là đi đường hoảng sợ trốn gốc cây gọi .
10
“Danh tính, tuổi tác.”
“Ưu Lam, hai mươi lăm tuổi.”
Trong đồn , viên yêu cầu tôi ký biên bản hòa giải.
thương lượng, tôi bồi thường cho Triệu chi phí thuốc men cùng tổn thất tinh thần, tổng cộng hai ngàn tệ. Thực ra hắn chỉ trầy một chút da đầu thôi.
Nhưng điện thoại tôi thì đập hỏng, không mở .
“Số điện thoại nhà đâu.” nghiêm hỏi.
“Số chồng cô là bao nhiêu, tôi gọi cho anh ta, bảo mang tiền tới.”
“Tôi thể về trước, mai đưa tiền không?”
Tôi lúng túng cắn ngón , không ra.
“Không , đưa một lần cho xong. Lỡ mai gặp lại nhau tiếp thì ?”
11
Ra khỏi đồn.
Tôi lững thững đi theo Thời Yến, bước chân chậm chạp.
Anh im lặng suốt dọc đường.
Đi rồi lại dừng, cuối cùng tôi lỡ va lưng anh.
“Em vừa nhận điện thoại , tâm trạng tôi nào không?”
Anh quay dưới ánh đèn đường, ngược sáng nên tôi không nhìn rõ nét mặt.
Bệnh anh khỏi, cũng vang hơn.
Tôi tránh ánh mắt, đáp: “Về rồi trả tiền cho anh là .”
“Không chuyện đó, tôi hỏi tại em nhau.”
Mu bàn tôi vẫn đau, nghe anh chất vấn, lòng phản kháng lập tức bùng :
“Tôi hắn là vì hắn đáng , đáng lẽ từ lâu rồi. Đừng bộ tịch trước mặt tôi.”
Anh quá khứ tôi không? rằng vết sẹo bỏng từ mười mấy tuổi do Triệu gây ra đến giờ vẫn ngứa rát không?
Tôi nhẫn nhịn quá lâu.
Nếu ngày đó tôi sớm phang hắn một viên gạch, lẽ không chịu bao nhiêu đau khổ về .
“Hắn bắt nạt tôi, tôi phản kháng, như là tôi sai ? Tôi sai ở chỗ nào chứ?”
Tôi vốn định khí hùng hồn mà tranh biện cho mình, nhưng vừa mở miệng, nghẹn lại.
Khóe mắt cay xè, uất ức.
Tôi quay mặt đi, vòng qua anh, chẳng thèm ngoái lại.
Tôi không khóc trước mặt đàn ông này.
Trong lòng anh, chắc chắn tôi là kẻ ác độc nhất trên đời.