Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tất cả tủi nhục, bất , sự cô lập phẫn nộ tôi chịu suốt nửa qua, dường như cuối cũng có câu trả lời.
Hạ tổng nhìn tôi chằm chằm.
Ánh mắt ông ta rất phức tạp.
Có tức giận.
Có nghi ngờ.
có một cảm xúc mà tôi không đọc được.
Cuối ông ta miệng, giọng không cơn giận ban đầu nữa, chỉ lại sự mệt mỏi nặng nề.
“Phương Ngôn, cô tiếp đi.”
“Những gì cô biết, hết tôi.”
“Rốt cuộc chuyện này là thế nào?”
Tôi hít sâu một hơi, rồi từ từ thở .
Sau đó bắt đầu .
Bắt đầu từ nửa trước, khi tôi chuyển sang marketing.
Giọng tôi bình tĩnh, kiềm chế.
Không thêm thắt, không cảm xúc hóa, chỉ đơn thuần lại từng sự thật.
Tôi của tôi Văn biến tích của cô ta thế nào.
Tôi tôi theo suốt ba tháng Tuấn Hào cướp vào phút cuối sao.
Tôi những đề xuất tôi đưa trong cuộc họp, sau đó lại xuất hiện trong biên bản với tư cách “ý tưởng của Văn”.
Từng chuyện một.
Từng một.
Biểu cảm của Hạ tổng càng nghe càng nặng nề.
Tôi lấy điện thoại , album ảnh, thư mục mã hóa là “Bằng chứng ”.
Bên trong là toàn bộ ảnh chụp màn hình tôi âm thầm lưu suốt nửa qua.
Email gốc chứng minh quả chiếm đoạt.
So sánh giữa bản ban đầu của tôi bản báo cáo cuối .
có cả những đoạn chat riêng của đồng nghiệp ở khác an ủi tôi khi thấy tôi cô lập.
“Phương Ngôn, đừng để trong lòng.”
“Họ chỉ ghen tị vì cô giỏi hơn thôi.”
Những câu đó, lúc này nhìn lại, vừa chua chát, vừa quý giá.
Hạ tổng nhìn từng bằng chứng một.
Mày ông ta nhíu chặt hình chữ Xuyên, thái dương giật giật.
Có những chuyện.
Chỉ cần một cơ hội thích hợp, tất cả sẽ nổi lên mặt nước.
tối nay…
Chính là cơ hội tốt nhất.
04
Ánh mắt Hạ tổng dán chặt vào ảnh chụp màn hình trên điện thoại tôi.
Đó là email tổng kết dự án “ Mới Mùa Xuân” ba tháng trước.
Bản dài mươi trang ấy, từng chữ từng dấu chấm câu đều là kết quả của vô số ly cà phê những đêm không ngủ của tôi.
Nhưng trong email tổng kết gửi toàn ty, ở phần ký chỉ ghi rõ:
Trưởng marketing: Văn
tôi hoàn toàn không tồn tại.
Tôi không dừng lại.
Ngón tay tiếp tục lướt, trình quản tệp trong điện thoại, thư mục bản thảo.
Bên trong nằm một file có .
Đó là bản gốc tôi gửi Văn.
Thuộc tính của hiển thị rõ ràng:
thời gian tạo,
thời gian chỉnh sửa cuối ,
toàn bộ lịch sử chỉnh sửa.
bản mà Văn gửi Hạ tổng, timestamp muộn hơn đúng ngày.
Trong ngày đó, cô ta không gì cả.
Chỉ đơn giản đổi tác giả từ tôi cô ta.
Tôi lại thêm một file khác.
Là về quan trọng tháng trước: ty Hoành Viễn.
Từ khảo sát bối cảnh , phân tích nhu cầu, đến từng lần theo dõi biên bản họp, tôi đều sắp xếp gọn gàng.
Một chồng dày cộp.
Cuối đó lại Hạ tổng chuyển Tuấn Hào.
Tuấn Hào cầm tôi dốc bao tâm huyết chuẩn , nhẹ nhàng ký hợp đồng với .
Khoản hoa hồng của hợp đồng đó…
Sau này tôi nghe người chính ,
Tuấn Hào nhận trọn ba vạn tệ.
Sắc mặt Hạ tổng càng lúc càng khó coi.
Ông ta gần như giật điện thoại từ tay tôi, đưa sát mắt xem kỹ từng email, từng timestamp, từng thuộc tính .
Ông ta là một ông chủ quyết đoán.
Nhưng ông ta không phải kẻ ngốc.
Chỉ là ông ta quá tin tưởng những cấp dưới do chính mình đề bạt, nên chưa từng nghĩ đến kiểm tra những chi tiết bẩn thỉu giấu trong góc tối này.
Giọng tôi vẫn đều đều tiếp tục.
“ dự án đấu thầu Trung tâm thương mại Tây nửa tháng trước.”
“Chỉ một mình tôi khóa mình trong họp, thức liền ba đêm mới xong.”
“Thứ Sáu sáng tôi nộp lên, Trưởng rất tốt, nhưng cần cô ấy chỉnh sửa lại chi tiết để đảm bảo hình ảnh của .”
“Kết quả đến thứ Hai khi cô ấy báo cáo trước mặt ông đại diện bên đối tác, từ đầu đến cuối không nhắc đến tôi một lần nào.”
Vừa , tôi vừa đăng nhập từ xa vào hệ thống nội bộ của ty bằng điện thoại.