Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

Không chạm vào tôi, rất ngoan.

Chuyện trò bàn thường vô cùng nhàm chán, nên cô ấy hay thất thần, ngồi ngẩn người ly trước .

Thỉnh thoảng ai trêu chọc, cô ấy sẽ mỉm cười ngại ngùng, vẻ đầy thẹn thùng.

Không đến mức vô vị.

Vì vậy, mỗi lần có tiệc , người tôi nghĩ đến đầu tiên là cô ấy.

Về sau, cô ấy theo tôi càng lúc càng lâu.

Chỉ tôi hơi nhíu mày một , cô ấy liền đoán được tôi đang nghĩ .

Thường khi tôi trò chuyện đến mức mệt mỏi, kiên nhẫn cạn kiệt, lại không tiện rời đi giữa chừng,

Cô ấy sẽ vòng ôm cổ tôi, diễn một màn ăn ý, nũng nịu đòi về.

Cô ấy rất hợp ý tôi.

Nên tôi cũng sẵn lòng giúp cô ấy giải quyết một số rắc rối.

Bao gồm bọn xã hội đen đòi nợ, khách hàng phiền phức trong hộp đêm, căn hầm chật chội ẩm thấp cô đang ở.

Về sau, cô ấy mượn thổ lộ với tôi rằng —

Tôi là ánh sáng sự cứu rỗi của cô ấy.

Tôi thấy buồn cười.

Cứu rỗi ra phải là điều tự nguyện, không cầu báo đáp.

Chứ không phải như tôi — một thương nhân chỉ tính toán lợi ích.

3

Bên tôi xưa nay có rất nhiều phụ nữ.

Có người là vì quan hệ hợp tác, có người do gia đình sắp đặt làm quen.

Nhưng phần lớn đều không kéo dài quá tháng.

Ngay cả tôi cũng thấy kỳ lạ — sao tôi lại có để cô ấy ở bên mình lâu đến vậy.

Đương , kéo theo đó còn có rất nhiều ánh mắt khó chịu không ưa cô ấy.

Sau khi rời khỏi hộp đêm, cô ấy thỉnh thoảng nhận vài vai nhỏ trong webdrama để kiếm ít tiền tiêu vặt.

Lúc đó tôi công tác châu Âu trở về, cô ấy lại xuất hiện với vết bầm tím khắp người.

Nghe nói là đến lượt quay của cô thì hệ thống dây treo gặp trục trặc.

Tôi khẽ cười khẩy, một tháng mà tính kế công khai lẫn âm thầm đến chừng đó lần.

Vậy mà cô ấy vẫn nhẫn nhịn, thậm chí bất chấp vết thương người, chủ động đến phục vụ tôi.

Cô ấy cắn chặt môi, không để bản thân rên rỉ.

Mới chỉ làm một lúc, tôi đã mất hứng.

Dứt khoát châm một điếu thuốc, bảo cô ngày mai đi dự tiệc tối với tôi.

Cô ấy từ trước đến nay chỉ đi dự tiệc cùng tôi.

Thế nên đám người đó hiển coi cô ấy là món đồ chơi muốn gọi thì đến.

Cho đến khi cô ấy khoác tôi bước vào buổi tiệc cấp cao với tư cách bạn gái, ý đồ mờ ám trong lòng bọn họ mới dần dập tắt.

Sau khi xử lý xong kẻ gây khó dễ cho cô ấy,

Tôi thản nói với cô: “Mang danh nghĩa của tôi, em cứ việc tùy tiện một , nếu không, mất cũng là tôi đấy.”

Cô ấy ôm lấy tôi nói “Được”, rồi đỏ ghé qua hôn tôi một cái.

Tôi vốn không bài xích chuyện hôn môi.

Thỉnh thoảng khi cô ấy ốm mệt, tôi cũng sẵn sàng ôm cô vào lòng, hôn cô một cái.

Ban đầu chỉ là nụ hôn phớt nhẹ, sau tôi lại thích hôn sâu hơn.

Cướp lấy hơi thở cuối cùng của cô ấy, đôi mắt hạnh long lanh ngấn lệ, gò má ửng đỏ run rẩy.

Chỉ bám chặt lấy cổ tôi, bằng ánh mắt dịu dàng nhất mà nghẹn ngào cầu xin.

4

Tôi đương coi cô ấy là người của mình, là thuộc về tôi.

Vì vậy khi lần đầu thấy trong bộ phim web giá rẻ kia, cô ấy hôn môi nam ,

trong lòng tôi bỗng dâng lên một xúc khó tả.

Tôi không muốn thừa nhận đó là ghen.

Tôi chỉ thấy chán ghét — chán ghét việc món đồ của mình lại vương mùi của kẻ khác.

Trong mắt tôi,

Ham muốn chiếm hữu là bản năng khắc sâu trong xương tủy của giống đực, chứ không phải biểu hiện của tình .

cô ấy tôi không vui.

Nên sau đó không còn nhận cảnh thân mật nữa.

Điều cô ấy vẫn làm rất tốt.

Từ đầu đến cuối đều rất ngoan, rất nghe lời.

Duy chỉ một lần duy nhất chống tôi —

là chuyện đứa trẻ cô ấy bất ngờ mang thai có ý định giữ lại.

Tôi thật sự chưa nghĩ cô ấy lại to gan đến thế.

Nên tôi ném cô ra ngoài tuyết để cô ấy tự suy nghĩ lại, bảo khi nào nghĩ thông thì mới được vào nhà.

Đêm đó cửa biệt thự tôi không khóa kỹ, vậy mà cô ấy vẫn kiên trì chịu rét cả một đêm.

Tôi cứ tưởng cô sẽ cố chấp đầu với tôi.

Nhưng sáng hôm sau, cô ấy với đôi mắt đỏ hoe, lại bất ngờ nhượng bộ.

Lúc đó bạn bè tôi đều khuyên: chỉ là một đứa trẻ thôi, đâu làm quá lên như vậy?

Trong cái giới , chuyện bẩn thỉu chẳng thiếu, mấy vị đại lão nổi danh cũng có vài đứa con riêng giấu ở nước ngoài.

Nhưng tôi chỉ thấy phiền phức, hoàn toàn không thiết.

Năm đó, để được đường hoàng thừa kế tài sản, tôi đã đấu đá với đám con riêng dưới trướng cha mình suốt nhiều năm.

Tôi khinh ghét thân phận của bọn họ, nên cũng tuyệt không cho phép bản thân có một đứa con như thế.

Có người trêu đùa hỏi: “Vậy anh không tính cưới Trần Yên à? Như vậy thì đứa bé cũng không còn là con riêng nữa. Người ta đã ở bên anh sáu năm rồi, đây là người phụ nữ đầu tiên ở bên anh lâu như vậy, Lâm Xuyên, anh dám nói là không có động lòng nào sao?”

Tôi không đáp, nhưng trong lòng lại thấy buồn cười.

Chỉ là thấy thuận mắt nên nuôi thêm hai năm.

Vậy mà thời gian lại họ xem như thước đo để phán xét tôi có động lòng hay không.

Vì vậy vào năm bảy, tôi quyết định chia với cô ấy.

5

Gia đình chọn cho tôi một tượng liên hôn phù hợp.

Nếu không có bất ngờ, tôi sẽ kết hôn với một người môn đăng hộ , có mang lại lợi ích cho tôi.

Nhưng vào đêm trước hôn lễ, vị tiểu thư nhà giàu ấy lại bỏ trốn.

Cô ấy muốn theo đuổi tình yêu của mình.

Tôi thấy chuyện nực cười, lại thấy nhẹ nhõm.

Tôi chưa cho một người phụ nữ cơ hội dán mác tôi đến lần hai.

Nhưng tôi đã cho Trần Yên đến hai lần.

Lần đầu là khi cô phá thai, nằm giường bệnh với gương tái nhợt, nhưng vẫn cố gượng cười với tôi.

Khi đó tôi nghĩ, cô ấy đã nhận được bài học xứng đáng, tôi có miễn cưỡng tha .

Thế là tôi cho phép cô ấy ở lại bên thêm một năm.

Lần hai là bây giờ.

Nửa năm cắt đứt liên lạc, tháng đầu tôi bận chuẩn hôn lễ, tháng sau lại không hiểu sao cứ nhớ đến cô.

Nhưng tôi tuyệt sẽ không chủ động đi tìm cô ấy.

Sau đó tình cờ gặp lại cô trong một nhà hàng.

Cô ấy đang xem mắt với một người đàn ông, nở nụ cười rạng rỡ khi kể về kỳ vọng cho tương lai.

Tôi lặng thêm vài lần, nhưng không bước tới.

Vài đêm sau đó, khi nằm giường, tôi cứ không ngừng nhớ đến nụ cười chói lóa ấy, giác bực bội nghẹn ở ngực suốt mấy ngày liền.

Tôi vốn không phải là người quá khắt khe với bản thân.

diện với ham muốn là bài học đầu tiên tôi học được khi bước chân vào thương trường.

Thế là tôi bảo trợ lý gọi điện cho cô ấy, kêu cô qua một chuyến.

Cô hiếm khi đến chỗ tôi.

Sau một cuộc mây mưa thỏa mãn, tôi tắm xong bước ra thì thấy cô đang bôi kem dưỡng da của mình.

Hương hoa hồng nồng nàn lan tỏa khắp căn phòng ngủ tĩnh lặng của tôi.

Tôi châm một điếu thuốc, lười biếng dựa vào lan can ban công cô.

Tóc dài suôn mượt, làn da trắng, eo thon, quyến rũ mê người.

cổ còn đeo chiếc vòng mà tôi chọn cho cô, mặc bộ áo choàng tắm đồng bộ với tôi.

Đây là đóa hồng do tôi trồng.

Ham muốn chiếm hữu âm thầm nảy nở trong lồng ngực.

Tôi cuối cùng cũng chịu thừa nhận — tôi đang ghen.

Cô ấy chỉ có thuộc về tôi.

Lúc cô định cất mấy món đồ vào túi,

Tôi dập điếu thuốc, bước đến ôm lấy cô rồi hôn, tiện miệng nói: “Cứ để đấy.”

chai lọ thuộc về cô lần đầu tiên thật sự đặt chiếc bàn gỗ đen trầm của tôi.

Bảy năm qua, lần đầu tiên tôi ngầm cho phép cô bước vào cuộc sống của mình.

6

Từ đó, chúng tôi ngầm hiểu với nhau cùng bắt đầu năm tám.

Bên tôi không còn ai khác, chỉ còn lại mỗi cô ấy.

Ngay cả đám bạn vốn hay ăn chơi cũng không kìm được trêu chọc: “Bao giờ mới được uống mừng của cậu đây?”

Tôi cười nhạt, không đáp.

Tôi có tiếp tục nuôi cô ấy, nhưng tôi sẽ không cưới cô.

Tôi đã nói rồi.

Tôi là một thương nhân đặt lợi ích lên hàng đầu.

Nếu có khoảnh khắc nào đó khiến tôi thực sự suy nghĩ lại chuyện ,

Thì có là vào một đêm Trung thu nào đó.

Đúng mười hai giờ, tôi sờ bên giường thì thấy trống không.

Ngồi dậy tìm khắp nơi, mới phát hiện cô ấy đang ở phòng khách tầng một gặm bánh mì.

tôi bắt gặp, cô còn hơi ngại ngùng, hỏi tôi có muốn ăn cùng không.

Tôi rất khó để diễn tả tâm trạng khi đó của mình, có thấy buồn cười lại bất lực, chiếc nạ lạnh lùng thờ ơ thường ngày cũng tan đi đôi .

Tôi đi vào bếp, nấu cho cô ấy một phần mì ống.

Lần cuối tôi nấu ăn là khi còn du học ở nước ngoài.

Dù đã cách khá lâu, nghề cũng hơi gượng gạo, nhưng thành phẩm thì khiến tôi hài lòng.

Phòng khách rộng rãi yên tĩnh, bên ngoài thì xe cộ tấp nập.

Ánh đèn tường mờ ảo dịu dàng rơi mái tóc cô, kéo dài chiếc cổ trắng ngần, để lộ dấu hôn mờ ám nơi ngực.

Bất chợt bên ngoài pháo hoa nổ tung.

Cô ngẩng đầu mỉm cười, nói với tôi: “Chúc mừng Trung thu, anh Giang.”

vào khoảnh khắc đó.

Tôi bất chợt nghĩ rằng, sống như thế cũng không tệ.

7

Nhưng mối quan hệ của chúng tôi vẫn dừng lại ở năm mười.

Một cô gái mà tôi gần như đã quên mất trong ký ức, đã quay trở về.

Mọi người đều nói cô ấy là “ánh trăng trắng” trong lòng tôi.

Tôi không phủ nhận.

Hai năm cấp cô lập nhất của tôi, đúng là có cô ấy bên , cho tôi niềm tin để tiếp tục.

Đêm tôi tiễn Trần Yên đi, cũng là lúc máy bay của Trì Nguyệt hạ cánh.

Khi đó tôi đã nghĩ.

Cô ấy đã bên tôi mười năm.

Dù cô ấy muốn , tôi nghĩ mình cũng sẽ đồng ý.

Nhưng cô ấy chỉ mím môi cười, nước mắt rơi mãi không ngừng, buồn đến tột cùng, lại nói với tôi: “Em không cả.”

“Em chỉ hy vọng anh Giang có thật sự hạnh phúc.”

Nếu là nghe được chuyện ngốc nghếch như vậy ở bàn ,

Tôi nhất định sẽ cười nhạt chế giễu vài câu.

Làm một tình nhân được bao nuôi, đến lúc có chấm dứt để kiếm một khoản lớn lại đột buông , không , thì chỉ có hai khả năng: hoặc là giả vờ thanh cao, hoặc là đang câu cá lớn hơn.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó,

Tôi lại rõ ràng nhận được xúc không tên trào dâng trong lồng ngực.

Tiễn Trần Yên đi, vị trí bên tôi đương được Trì Nguyệt thế vào.

Cô ấy thường nhắc lại chuyện thời cấp .

Thật ra tính ra, thời gian quen cũng chỉ có hai năm.

Nhưng cô ấy kể ra rất nhiều chuyện vụn vặt.

Thực ra ký ức về khoảng thời gian ấy, tôi cũng đã khá mơ hồ rồi, chỉ nhớ là mình thích cô ấy.

Sau khi cô ấy rời đi, có tôi đau lòng, nhưng hiện tại, khi cô ấy, tôi lại chẳng có giác .

hứa hồi còn trẻ là sẽ nấu mì mừng sinh nhật cho cô ấy.

Thế là tôi vào bếp nấu mì cho cô.

Cô ấy quấn lấy tôi, dùng giọng nũng nịu hỏi: “Em là người đầu tiên được ăn mì anh nấu đúng không?”

Tôi không hiểu tại sao phụ nữ ám ảnh với chuyện “lần đầu tiên”.

Cũng giống như tôi không người hỏi câu đó đang mong nghe câu trả lời giả vờ chối bỏ như thế nào.

“Em là người đầu tiên cạo râu cho anh phải không?”

“Em là người đầu tiên bước vào phòng ngủ của anh đúng không?”

“Em là người đầu tiên ngồi ghế phụ xe của anh đúng không?”

Tùy chỉnh
Danh sách chương