Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

6.

Tôi đã suy nghĩ rất lâu để đoán xem anh rốt cuộc có nhận ra mình không. Năm năm trời không liên lạc, sáu tháng ngắn ngủi. Hồi đó để đoạn tuyệt hoàn toàn với bản thân cũ, ngay đầu tiên đi tôi đã dùng tên giả. Khi thuê xe caravan, anh nhân viên bảo có ưu đãi nên tôi đưa tiền cho anh ta thuê dưới tên anh ta luôn cho tiện. Hai năm trước tôi ngã cầu thang bị gãy mũi nên có làm tiểu phẫu thẩm mỹ, bạn cũ còn chẳng nhận ra tôi nữa là.

Tóm lại, dù là diện mạo, khí chất, thân phận hay tên tuổi, tôi và “người ” năm năm trước hoàn toàn là hai người biệt. Anh chắc là không nhận ra tôi đâu. Còn câu nói mập mờ kia, nghĩ kỹ thì đặt trong ngữ cảnh công việc cũng bình thường. Là tôi nhạy cảm quá thôi.

Phán đoán của tôi quả nhiên không sai. Khoảng gian sau đó mọi việc bình thường. Tôi định kỳ báo cáo tài chính cho Tạ Liễm, anh cũng thỉnh thoảng gọi điện bảo tôi lên văn phòng bàn công việc hoặc hỏi chi tiết ngân sách. Sự tiếp xúc giữa tôi và anh hoàn toàn nằm trong phạm vi hợp lý của quan hệ dưới. Công việc ra công việc, khách sáo và có lễ tiết.

Tôi dần quen với tình trạng này. Lúc họp có thể chẳng ngại ngần gì mà tranh luận gay gắt với anh một con số, cũng có thể thoải mái cười theo khi người đùa giỡn. Tôi nghĩ, chuyến hành rực rỡ và ngắn ngủi đó chỉ là một ngoại lệ của cuộc sống bình thường. như một cơn lốc, lúc đến thì cát bụi mịt mù, nồng nhiệt khôn cùng; lúc đi cũng có thể nhanh chóng bình lặng, nhạt đến mức như chưa từng tồn tại.

Hôm nay, tôi vừa đến văn phòng thì một cô gái trẻ đang đó. Tóc đen dài thẳng, váy trắng, thanh thuần và xinh đẹp. Cô bé lịch sự tự giới thiệu:

“Chào , em tên là Dư Duyệt, gian tới em sẽ thực tập ở công ty, em qua chào một tiếng ạ.”

Tôi khách sáo gật đầu. Cô bé thẹn thùng cười rồi rời đi. Hai cô dưới tranh nhau kể bát quái cho tôi:

, sau này tuyệt đối đừng đắc tội cô ấy nhé. Tụi em vừa hỏi giới thiệu cô ấy đến, cô ấy bảo là anh trai Chủ ! Hóa ra cô ấy là trẻ mồ côi được nhà Chủ nhận nuôi, lớn lên bên cạnh anh ấy từ nhỏ đấy.”

“Giờ thì em đã hiểu sao Chủ rõ ràng có bao nhiêu công ty ở Hải Thành mà lại cứ thích đến Châu này rồi, hóa ra là để lót đường trước cho cô em gái nuôi này đây mà!”

“Xong rồi, dạo này em đang ghiền thể loại anh em nuôi yêu nhau quá đi, quan trọng là ngoại hình hai người họ hợp nhau dã man!”

“Đúng rồi đúng rồi, tôi cũng chèo thuyền này nhiệt tình luôn…”

Hai đứa càng nói càng nhỏ dần. Tôi nhíu mày nhìn chiếc áo khoác mới mua, khuỷu tay không biết dính một vết bùn đỏ từ lúc nào. Suy nghĩ một lát, tôi lấy đôi ống tay áo bảo hộ sờn lông kia ra đeo vào.

Buổi sáng, Tạ Liễm gọi điện bảo tôi lên văn phòng. Tôi lại gặp Dư Duyệt. Cô bé sofa nước trái cây, đang nhỏ nhẹ nói chuyện với Tạ Liễm. Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu lên người cô bé, toát ra vẻ thanh xuân kiều diễm.

Tạ Liễm vẫy tay bảo tôi lại gần. Sau khi giới thiệu qua tình hình của Dư Duyệt, anh nói: “Em ấy hiện có hai nguyện vọng, một là phận thị trường, hai là phòng tài chính. Xét phận thị trường hay phải đi tiếp khách nhiều, tôi muốn để em ấy sang .”

Tôi chăm chú nghe, cân nhắc xem ý anh là muốn tôi nghiêm túc dạy dỗ hay chỉ là thực tập cho có lệ thôi.

nào?” Anh khựng lại một chút, bỗng ngẩng đầu nhìn tôi: “ đó của … còn vào thêm được một người nữa không?”

Tôi sững người. Cảm giác rùng mình quen thuộc đó lại trỗi dậy. Gương mặt anh vẫn bình thản như đang trao đổi công việc bình thường. Tôi nén nhịp tim đang đập thình thịch, đáp:

“… Được.”

“Ừm, vậy cứ thử xem.” Ánh mắt anh không gợn sóng dời đi .

7.

Dư Duyệt bắt đầu làm việc ở phòng tài chính. Cô bé xinh đẹp, hào phóng, cộng thêm thân phận em gái Chủ nên nhanh chóng được mọi người trong công ty yêu quý, đi đến đâu cũng có người chào hỏi.

dưới hỏi cô bé có phải Chủ cô bé mà đến Châu không, cô bé lộ vẻ thẹn thùng thiếu nữ:

“Em không biết, anh trai em ấy mà, dù có làm gì cũng chẳng bao giờ nói ra đâu. Trước đây em đúng là có nhắc với anh ấy là muốn thực tập ở Châu, không ngờ anh ấy lại đến đây trước luôn.”

Hai đứa dưới nghe xong cứ “A a a” lên xúc động, làm tôi cũng giật mình.

Hôm nay tôi lên tìm Tạ Liễm báo cáo công việc, vừa vào cửa đã hình. Anh nhuộm một mái tóc trắng xóa. Trong lúc làm việc, anh vẫn thản nhiên nói chuyện như không có chuyện gì xảy ra. Làm tôi cứ phải liếc nhìn lên đầu anh suốt, nghi ngờ không biết mắt mình có vấn đề gì không.

Lúc quay về văn phòng, ba cô gái đang tụm lại ríu rít. Dư Duyệt có vẻ cực kỳ hưng phấn, mặt đỏ bừng bừng:

“Hôm nọ em đi ăn với anh trai, có bảo là dạo này đang chơi một trò chơi, thích cái anh nam chính tóc trắng trong đó lắm…”

Hai đứa dưới của tôi ngửa mặt than trời:

“Mọi chuyện diễn ra đúng như dự đoán rồi!”

“Mà phải công nhận, Chủ nhuộm màu đó chẳng lạc quẻ tí nào, đẹp xỉu luôn!”

Tôi chẳng hiểu tụi nó xúc động cái gì. Cơ bản là chỉ cần không ảnh hưởng đến công việc thì tôi cũng chẳng hạn chế tụi nó quá mức. Đi làm lúc nào cũng dài đằng đẵng và tẻ nhạt. Nhìn tụi nó cười nói phóng khoáng như vậy, đối với tôi mà nói, dường như đã là chuyện từ rất xa xưa rồi.

một dự án mới của công ty, gian tới tôi phải đối soát với phận thị trường nhiều hơn. Chu Huân và Âm trước đây đã chẳng kiêng nể gì, nay lại càng ngang nhiên hơn, hoặc là cố ý làm động tác thân mật, hoặc là ghé sát tai nhau thì thầm, ánh mắt đầy vẻ mập mờ.

Tôi phản ứng rất nhạt nhẽo. mà Chu Huân lại có vẻ rất tức giận. Tôi chẳng hiểu anh ta bị làm sao nữa. Lúc còn kết hôn tôi còn chẳng thèm quan tâm, ly hôn rồi đương nhiên lại càng không.

Tôi và anh ta vốn là xem mắt mà quen, sau đó mới phát hiện hóa ra làm cùng tập đoàn. Anh ta chủ động thú nhận mình từng yêu bốn , nói là người trưởng thành cả rồi, chẳng có quá khứ, rồi hỏi tôi yêu . Tôi bảo một . Anh ta lúc đó rất ngạc nhiên: “Em 30 rồi, lại xinh đẹp này mà mới yêu một thôi á?”

Thật ra hai năm đầu kết hôn, anh ta đối xử với tôi rất tốt. Khiến tôi từng nghĩ rằng nghe lời bố mẹ đi xem mắt cũng không phải chuyện gì quá tệ. Anh ta hùng hồn hứa hẹn sẽ nỗ lực thăng tiến lên Giám đốc thị trường để làm dựa cho tôi, lúc đó trong công ty sẽ chẳng dám bắt nạt tôi nữa.

mà ngờ được, đến hôm nay, anh ta lại đi làm dựa cho người . Còn người đối đầu gay gắt nhất lại chính là tôi.

Để công việc diễn ra thuận lợi, tôi dần học cách giữ vẻ mặt nghiêm nghị lạnh lùng, mặc những đồ già dặn, nói chuyện thì hạ thấp tông giọng, không mang theo cảm xúc. Những đồng nghiệp trẻ dần dần kính nhi viễn chi. Tôi trở thành một “bà cô tài chính cổ hủ nghiêm khắc” trong miệng tụi nó.

Trong phòng lại vang lên tiếng cười rộn rã của cô gái trẻ. Tôi chạm vào mặt mình. May mà Tạ Liễm không nhận ra tôi.

8.

Một tháng sau, dự án mới đi vào giai đoạn chốt hạ, chúng tôi phải sang công ty đối tác để ký kết hợp đồng. Địa điểm ở thành phố lân cận. Phía chúng tôi có bốn người tham gia: Tạ Liễm, tôi, cùng với Chu Huân và Âm.

bàn tiệc linh đình, Tạ Liễm bộc lộ một khía cạnh hoàn toàn so với vẻ ngoài thường . Anh ăn nói phong lưu, ứng biến linh hoạt, cụng ly rất đúng mực, mỗi cử chỉ toát ra vẻ điềm đạm và sức hút của một người đàn ông trưởng thành. Tôi nhìn mà có chút ngẩn ngơ.

Chu Huân thì đang ở kỳ phong độ nhất, hết ly này đến ly , đến mức mặt đỏ bừng. Mỗi khi , mắt anh ta cứ thỉnh thoảng lại liếc về phía tôi. Nếu là trước đây, gặp tình cảnh này tôi sẽ khuyên anh ta ít thôi, nhưng giờ tôi chỉ cụp mắt thản nhiên nhấp ngụm nước trái cây của mình.

Âm nở nụ cười giễu cợt, cầm ly rượu tiến về phía tôi định mời, Chu Huân bỗng gắt gỏng: “Cô ấy không biết rượu!”

Âm sững sờ, mặt đỏ gay phịch xuống ghế, cắn môi dưới hồi lâu không nói nên lời.

Đúng lúc này, người cạnh tôi dậy ra ngoài nghe điện thoại. Tạ Liễm đang ở vị trí chủ tọa bỗng lên, đi tới vào trống bên cạnh tôi, quay sang trò chuyện với người phía bên kia.

Vị sếp tổng phía đối tác cười đùa:

“Tạ tổng vừa đẹp trai vừa nhiều tiền này, chắc hẳn tình sử phong phú lắm, mau kể ra cho chúng tôi ngưỡng mộ một chút nào.”

Tạ Liễm mỉm cười quay đầu lại:

năm qua bận rộn quá, thực sự tôi không dành gian cho chuyện đó.”

Đuôi mắt anh hơi ửng hồng, hình như đã hơi say. Lúc nói chuyện, anh tự nhiên đặt tay lên lưng ghế của tôi, tạo thành một như đang ôm nửa vòng. Gần quá. Tim tôi lỡ nhịp mất cái.

Anh cứ tự nhiên nói chuyện, một tay hững hờ nghịch chiếc bật lửa bàn, tay kia vẫn cứ gác như . Tôi gần như có thể ngửi mùi hương vừa quen thuộc vừa xa xăm người anh, như ký ức từ rất lâu về trước, cái mùi pha trộn giữa mồ hôi, bụi đường và sức sống mãnh liệt.

Tạ tổng đã yêu rồi?” Có người lại hỏi.

Tạ Liễm hơi nghiêng đầu, nhất không lên tiếng. Chợt, một cảm giác lạ lùng truyền đến từ cánh tay tôi.

Hai ngón tay.

Dọc theo phần sau cánh tay đang để lộ của tôi, ngay đường dây thần kinh nhạy cảm nhất, chúng không nhanh không chậm, cứ như đang đi tiêu khiển vậy, từng bước, từng bước một di chuyển lên .

Tôi chết lặng. Không dám cử động dù chỉ một chút.

“Một .”

Anh cất tiếng ngay sát phía sau tai trái của tôi.

“Cô ấy nhát gan, chạy mất rồi.”

Mọi người tưởng anh đang đùa nên bật cười.

Anh cũng không giải thích thêm.

Chỉ cười theo.

9.

Sau khi bữa tiệc kết thúc, phía công ty đối tác sắp xếp khách sạn cho chúng tôi, các phòng ở cùng một tầng.

Bốn người cùng bước vào thang máy.

Chu Huân đi loạng choạng, được Âm dìu, nhưng ánh mắt lại thỉnh thoảng liếc về phía tôi.

Trong mắt anh ta có một thứ cảm xúc khó hiểu.

như không cam lòng, lại như một nỗi bối rối đến muộn.

Tạ Liễm cũng khá nhiều.

Hai má ửng đỏ, anh nhắm mắt, ngửa đầu tựa vào vách thang máy, yết hầu theo nhịp lồng ngực lên xuống.

Tôi vẫn còn chìm trong cú chấn động ban nãy, đầu óc rối bời.

Nhất , không nói gì.

Thang máy yên tĩnh đến cực điểm, chỉ còn tiếng ù ù rất .

Đột nhiên.

Vai tôi trĩu xuống.

Đầu Tạ Liễm tựa lên vai tôi.

Chu Huân và Âm nhìn cảnh này lập tức trừng to mắt.

Tim tôi đập thình thịch.

Mái tóc trắng cọ vào má tôi. Ở góc độ này, tôi có thể nhìn rất gần mi dày và sống mũi cao của anh.

Chu Huân hỏi:

“Chủ , anh không sao chứ?”

Tạ Liễm ngẩng đầu, nhìn tôi một cái, giọng lẩm bẩm mang theo men say:

“Xin lỗi… vừa rồi hơi chóng mặt.”

“…”

Về đến phòng.

Tôi trước gương ngoài hành lang một lúc.

Không hiểu sao, trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót li ti, lại xen lẫn vài phần sợ hãi và hoảng loạn khó nói thành lời.

Thậm chí còn có một thôi thúc muốn lập tức thu dọn đồ đạc rời khỏi nơi này.

Nhưng tôi đã là một phụ nữ trung niên trưởng thành.

Tôi không thể đi.

mai còn phải đối chiếu tài chính với phía đối tác.

Mười một giờ, khi tôi tắm xong chuẩn bị đi ngủ.

Chuông cửa vang lên.

Tôi do dự bước tới mở cửa.

Tạ Liễm cúi đầu ở ngoài.

Anh đã thay một đồ ngủ màu xanh, tóc còn ướt rũ xuống, che mất nửa mày.

Không còn vẻ điềm tĩnh trầm ổn ban .

Trông có chút… vô tội.

“Trưởng phòng , đầu tôi đau quá, biết mát-xa không?”

Anh vừa nói vừa đưa tay xoa thái dương, vẻ mặt có chút khổ não.

“Không biết.”

Tôi trả lời cứng nhắc.

“Biết à? Vậy tốt rồi.”

Anh trực tiếp bước qua người tôi đi vào phòng.

“Phiền giúp tôi xoa bóp một chút, nếu không mai chưa chắc tôi tham gia được buổi đối chiếu.”

Anh tự nhiên đi đến bên ghế sofa xuống.

Tôi ngây người nhìn anh.

Anh nghiêng đầu nhìn tôi.

này không đúng sao? Vậy tôi nằm xuống?”

10

Sau khi trở về Châu, tôi bị cảm một trận.

Nghỉ ở nhà hai , khi quay lại công ty, tôi đã hoàn toàn trở lại thành Lăng – Trưởng phòng tài chính.

Tôi không còn bận tâm việc anh có nhận ra tôi hay không.

Chỉ cần tôi không thừa nhận.

Thì coi như không phải.

Mỗi gặp và nói chuyện với Tạ Liễm, tôi giữ sắc mặt bình thản, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

nói tuổi tác lớn không có lợi chứ?

Nó khiến ngay cả một người nội tâm yếu đuối như tôi, trong vài tình huống cũng có thể trông thật điềm tĩnh.

Đó là sự tự tin mà tôi dần dần tích lũy được theo năm tháng, theo việc những người xung quanh quen miệng gọi tôi là “ ”.

Tạ Liễm cũng không làm thêm điều gì, cũng không nói thêm gì.

Chuyện tối hôm đó, anh không nhắc lại dù chỉ một câu.

như thật sự đã say đến mức không nhớ gì.

như chỉ là một nói nhảm sau khi rượu.

Điều đó khiến tôi nhẹ nhõm hơn rất nhiều, tránh cho tôi phải một mình diễn một vở kịch độc thoại vụng về.

Năm năm trôi qua.

Chúng tôi đã học được cách xử lý vấn đề một cách trưởng thành.

Chúng tôi đã thay đổi.

Tùy chỉnh
Danh sách chương