Tiểu di của ta nức tiếng kinh thành, dung nhan diễm lệ, tính tình dịu dàng.
Người trong nhà bảo bọc nàng rất kỹ.
Nghe nói thuở chưa xuất giá, mỗi khi bị người gây khó dễ, nàng cũng chỉ biết lặng lẽ rơi lệ.
Mẫu thân ta từng bị tiểu thiếp hại, dẫn đến s-ả-y thai, nhưng phụ thân ta chỉ phạt nàng ta cấm túc một tháng.
Hôm ấy tiểu di đến thăm, ôn tồn an ủi mẫu thân.
Trước khi rời đi, nàng dịu dàng hỏi ta: “Tiểu thiếp kia ở đâu vậy?”
Tiểu thiếp kia che miệng cười cợt bước đến: “Thiếp ở đây nè. Thái tử điện hạ xót thương thiếp, đã bãi bỏ lệnh cấm túc rồi đấy.”
Tiểu di mỉm cười: “Thì ra là ngươi.”
Rồi nàng rút trường kiếm, một kiếm đ-â-m vào bụng nàng ta…