Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

5

35

 Phụ thân quay lại mẫu thân và muốn sinh thêm con trai, vì Thái tử chưa có hoàng tử nối dõi, triều đình sẽ chấn động. 

Nhưng mẫu thân thẳng thắn nói muốn hòa ly. 

Phụ thân sửng sốt: “Hòa ly? Trong hoàng gia làm đó!” 

Mẫu thân mím môi đáp: “Ngươi không yêu ta, ta không muốn làm Thái tử phi.” 

Phụ thân cười mỉa, coi như trò lạ: “Ngươi hại Đào của ta, giờ lại muốn rời đi sống thanh thản sao? Mơ đi.”

người làm quá tay: họ tách ta khỏi mẫu thân, giao ta cho một ma ma nghiêm khắc trông nom. 

Mẹ xuống khóc lóc van xin, nhưng vô ích. Ta đứng nhìn cảnh ấy, trong lòng trống rỗng. Lúc đó ta : nếu tiểu di ở vào vị trí mẹ, nàng có như vậy chăng? 

Câu trả lời không rõ, chỉ biết ta ghét cảnh mẹ lạy. Thù ghét xâm chiếm — ta oán phụ thân, ước giá người ch*t đi thì tốt. 

Sau ta ra: một khi hắn dám ngươi , mọi lời van xin đều vô dụng — bởi trong mắt hắn, ngươi đã không còn giá trị.

36

Ma ma ngày nào cũng ta phải học phép tắc, ăn mặc, chỗ ngồi đều có quy củ. Sai là bị đánh vào lòng bàn tay, có khi còn cấm ăn cơm. 

Ta chịu khổ. 

Bà ta ngạo mạn, miệng nói nhạo: “Làm Quận chúa kia mà oai lắm sao? Cuối cùng rơi vào tay ta. Mẫu thân ngươi rồi cũng bị Thái tử hưu bỏ!” 

mắt bà ta chứa đầy thù hằn — một người hạ nhân mà dám coi thường địa vị mà dẫm lên đầu ta, khiến ta thấy nhục nhã. 

Bà ta cố tình dạy rằng, có quyền thế đến đâu, người làm chủ cũng chỉ đến thế mà thôi.

37

Tiểu di lại đến thăm Đông cung. Khi hay phụ thân đã tách mẹ con ta, nàng chỉ liếc nhỏ: 

“A Phúc, con sống sao?” 

Ta liếc ma ma đứng sau, bà ta vẫn nghiêm sắc, tin rằng ta không dám lên tiếng tố cáo.

Nhưng nhìn tiểu di, trong lòng ta bừng lên một nghị lực: ta phải giống nàng, chứ không thể giống mẹ lúc gối. 

mắt tiểu di sáng như sao, nụ cười nàng ấm áp khiến ta muốn soi vào và chước. 

Ta mỉm cười thật tươi, cố gắng nói cho thật vững: “A Phúc sống rất tốt, rồi sẽ còn tốt hơn nữa.”

38

Câu nói ấy như khắc sâu vào lòng ta — một câu chú hộ thân, theo ta suốt cả đời:

Ta phải sống thật tốt, tuyệt không nào dẫm lên đầu mình nữa.

 Khi tiểu di rời đi, ta trở lại cũ. Bà ta vừa khép cửa, vừa liếc ta, như sương:

 “Quận chúa giờ biết điều rồi đấy.”

 Nụ cười của bà ta méo mó, trong đó lẫn khinh miệt:

 “Tối nay không phạt. Nhà bếp còn ít bánh bao cũ, ngươi ăn tạm. Nên biết thân phận, đừng mơ mãi cao sang, gấm vóc.”

 Ta ngẩng đầu, từng bước tiến lại gần, nhìn thật kỹ khuôn mặt nhăn nheo của bà ta — nếp da chảy xệ, mắt hằn học như loài rắn.

 Rồi, không nói một lời, ta rút con dao giấu trong tay áo, mũi dao chạm vào da thịt, xuyên qua bụng bà ta

 Tiếng kêu chưa kịp thoát ra, m.áu đã loang.

Ta tưởng gi*t người sẽ khiến ta run rẩy hay nôn mửa, nào ngờ chỉ thấy lòng mình lẽo và sáng suốt lạ thường.

Thì ra, gi*t người… chẳng có kinh khủng.

Bởi ta vốn là chủ, còn bà ta — chỉ là hạ nhân, đáng phải ch*t.

39

 Lời tiểu di từng nói quanh quẩn trong đầu ta: Đào cũng chỉ là một thị thiếp, muốn gi*t thì gi*t.

Thế thì ma ma, Đào — ch*t cũng chẳng đáng tiếc.

Còn phụ thân thì sao?

Phụ thân cũng chỉ là một Thái tử mà thôi.

Nếu người ch*t đi, liệu ta và mẫu thân có thể sống yên ổn chăng?

Ý nghĩ ấy lóe lên, khiến ta sợ hãi chính mình, nhưng càng cố gạt bỏ, nó càng bén rễ sâu hơn.

 Nếu phụ thân còn sống, ta và mẫu thân liệu có ngày nào được thanh thản?

 Mẫu thân sẽ bị ruồng bỏ, bị đày hoặc hủy hoại; ta sẽ bị cướp khỏi mẫu thân.

 Còn tiểu di – nàng đã gi*t Đào, sớm muộn cũng bị báo thù.

 Đến khi phụ thân lên ngôi, chẳng còn ai có thể kiềm chế hắn, liệu nàng còn đường sống?

 Ta nghĩ mãi, thấy tất cả đều đi cùng một kết cục – muốn sống, phải hắn ch*t.

40

 M.á.u nóng của ma ma văng lên mặt ta, còn vương trên hàng mi.

  mắt bà ta trước khi tắt lịm vẫn tràn ngập kinh hãi, mà ta chẳng buồn nhìn lại.

 Một người ch*t, có đáng bận tâm.

 Cửa kẽo kẹt mở — mẫu thân và tiểu di đứng ngoài bậc thềm.

 Tiểu di điềm nhiên, như đã đoán trước.

 Còn mẫu thân thì run rẩy, lao tới ôm ta, miệng liên hồi an ủi.

 Khi ấy, ta bỗng thấy mình đứng cao hơn nàng một bậc — nhìn nàng bằng mắt của tỉnh giữa mê.

 Nàng vẫn chưa sao?

 Ta chẳng cần vòng tay yếu đuối ấy, càng không cần sự thương hại. 

Và trong khoảnh khắc đó, ta thề — đời , dù có sa xuống vực sâu, ta cũng không ai nhìn ta bằng mắt thương xót.

Bởi bị thương hại, chính là điều nhục nhã nhất.

41

 Thời gian đúng là một lưỡi dao vô tình — nó mài mòn mọi thứ, kể cả nỗi giận và niềm thương.

 Ta dần mẫu thân trong lời tiểu di kể — người từng xông pha bảo vệ muội muội. Cũng người mẫu thân hiện tại — chỉ còn biết khóc trong tay ta, bất lực đến đáng thương.

 Sau ấy, phụ thân bị Hoàng tổ phụ trách mắng, giam Đông cung ba tháng.

 Ta thì được Hoàng tổ mẫu đón vào cung, đưa chỗ bà nuôi.

 Từ đó, ta không còn gặp mẫu thân nữa.

 Trong lòng có luyến tiếc, nhưng sâu thẳm lại là nhẹ nhõm —

 ít ra, ta không phải trở nơi ấy, chốn ngột ngạt như ngục tù.

 Ở cạnh Hoàng tổ mẫu, ngày tháng trôi yên ổn, cung đình vẫn êm đềm.

 Chỉ có lời đồn lan khắp cung: Hoàng tổ phụ đã sớm mất kiên nhẫn với cách phụ thân cai quản .

42

 Một tiểu di vào cung thăm, ta nhỏ:

 “Vì sao phụ thân bị giam ạ?”

 Nàng im lặng giây lát, rồi chậm rãi đáp:

 “Hoàng thượng định phế ngôi Thái tử của hắn.”

 Ta ngẩn ra, còn nàng cúi xuống, sửa lại cổ áo cho ta, dịu dàng :

 “A Phúc, nếu hắn không còn là Thái tử, con có thất vọng không?”

 Ta ghé sát, khẽ thì thầm:

 “Nếu hắn làm Thái tử, ta chẳng chút nào. Một khi hắn làm vua, cả ta, mẫu thân và tiểu di đều sẽ không còn đường sống.”

 Nàng bật cười, che miệng, tiếng cười nhẹ như gió:

 “Ta thích sự thông minh ấy của con.”

 Ta cũng cười, nhưng lòng lo lắng:

 “Nhưng nếu hắn bị phế, sẽ ra sao? Con sợ hắn làm vua, nhưng cũng sợ hắn ch*t.”

 Tiểu di khẽ hừ, thản nhiên đáp:

 “Hắn chẳng làm Thái tử nữa, thế thôi. Trên đời có đáng sợ đâu.”

  nàng nhẹ như thể bàn vụn vặt, khiến ta vừa kính nể vừa người.

Mùa thu năm ấy, Hoàng tổ phụ ngự giá đi săn, phụ thân bị lưu lại kinh thành.

 Rừng thu rực rỡ, lá đỏ như lửa, trời xanh như ngọc.

 Không khí dịu mát, tưởng như lòng người cũng lắng.

 Nhưng rồi, cơn sóng dữ đến:

 Phụ thân mưu nghịch!

 Cả triều đình rung chuyển.

 Hoàng tổ phụ nổi giận, lập tức hạ chiếu phế bỏ.

44

 Phụ thân quả thật khởi binh tạo phản, xưng vương, nói rằng Hoàng tổ phụ sớm có ý phế truất, nên hắn chỉ “ cứu chính mình”.

 Nhưng binh mã ít ỏi, bị Thất thống lĩnh cấm quân dẹp tan nhanh như gió cuốn.

 Hoàng tổ mẫu khóc xin tha, còn phụ thân tóc rối, mặt nhuốm m.áu, gào lên:

 “Nếu ta không phản, đã sớm thành tù nhân của phụ hoàng!”

 Kết cục, hắn bị phế truất, cả nhà ta bị giam trong một cũ nát, không người hầu, không bổng lộc.

 Ta phải học cách nhóm lửa, gánh nước, ăn cơm gạo thô.

 Đôi khi, nhìn phụ thân và mẫu thân lặng đối diện nhau, không nói nửa lời, ta chợt nghĩ:

 Giá như hai người từng giống Thất và tiểu di… có đời ta đã khác.

45

 Thất được lập làm Thái tử.

 Trong các hoàng tử, ít ai sánh bằng; lại thêm công cứu giá, nên Hoàng tổ phụ thuận thế truyền ngôi vị.

 Còn trong ngục, phụ thân như bị tước mất linh hồn — ban đầu cuồng loạn, sau lặng dần.

 Hắn đầu chẻ củi, nhóm lửa, trồng rau bên mẫu thân.

 Mẫu thân vẫn chẳng nói với hắn nửa lời.

 Hắn im lặng, nàng im lặng.

 Chỉ còn khói bếp phả lên trần, lặng như tro tàn.

Phụ thân dường như biết lỗi, liền tìm mọi cách lấy lòng ta.

 Song khi ta nhìn hắn, trong lòng chỉ dấy lên một tầng xa lạ.

 Người khi quyền thế ngút trời, nào từng biết thương xót ta cùng mẫu thân;

 đến nay thất thế, lại muốn chuộc lỗi —

 đời sao có điều thuận lòng như thế sao?

Ba người cùng ở một , ngày nối ngày, ta và mẫu thân tay trồng rau, nhóm lửa nấu cơm, đong đưa trên chiếc xích đu mòn dây, lặng nhìn năm tháng chảy trôi.

 Từ năm năm tuổi, ta thành sáu.

 Đúng ngày tròn sáu, cửa bỗng mở.

 Tiểu di xuất hiện — dung mạo như thuở trước, chẳng hề tàn phai.

 Người bên cạnh đã gọi nàng là Hoàng nương nương.

 Nàng khẽ vẫy ta, mềm như gió :

 “A Phúc, được rồi, nay con có thể ra ngoài.”

 Rồi quay sang mẫu thân, dịu dàng bảo:

 “, đi thôi.”

 Đoạn nhìn phụ thân, bình thản:

 “ phu, huynh cũng đi đi. Phụ hoàng đã băng hà.”

 Phụ thân đứng ch*t lặng, một hồi sau liền xuống, nước mắt rơi như mưa.

 Tiểu di chẳng ngoảnh lại, chỉ nắm tay ta cùng mẫu thân mà nói:

 “, A Phúc, khổ cực cho hai người rồi.”

Từ đó, chúng ta theo nàng nhập cung.

 Thất đăng cơ, tiểu di thành Hoàng .

  đầu tiên, ta biết thế nào là cảm giác an ổn.

 Quyền thế của nàng có thể che chở ta, còn quyền thế của phụ thân chỉ từng khiến ta thương tổn.

 Từ nay, ta và mẫu thân đều được yên lành.

 Phụ thân được phong Hiền Vương, mẫu thân thành Hiền Vương phi.

 Mẫu thân lại trở bên hắn, nhưng nụ cười đã tắt lâu.

Phụ thân tựa hồ hối lỗi thật.

chỉ còn mẫu thân, hắn ra sức lấy lòng, chước Thất hoàng săn sóc Hoàng .

Đến sinh thần mẫu thân, chính tay hắn nấu bát mì trường thọ.

 Tuy vụng , nhưng cũng là một chút thành tâm. Hắn dậy từ tờ mờ, đến trưa bày đủ mâm cỗ, rồi dè dặt nhìn mẫu thân:

 “Nàng nếm thử xem, tay nghề của ta… cũng được lắm.”

 Ta cũng thấy được sự khẩn trương trong mắt hắn. Mẫu thân chỉ nhạt đáp:

 “Không cần, ta đã no rồi.”

Ta chợt nhớ, năm xưa mỗi sinh thần của phụ thân, chính mẫu thân cũng tay nấu nướng chuẩn bị, vậy mà hắn chẳng buồn liếc qua, chỉ lo xem nàng có làm khó Đào hay không.

 Nay thì ngược lại.

 Phụ thân thoáng thất vọng, nhưng vẫn gượng cười:

 “Không sao, năm sau ta lại nấu. Năm sau nữa cũng vậy. Trước kia ta hồ đồ, nay muốn bù đắp, ta sẽ khiến nàng được sống tốt.”

 Mẫu thân im lặng.

Hắn lui ra, lại nàng ngồi bên bàn, lặng rơi lệ.

ấy cứ lặp đi lặp lại: từ trân châu đến ngọc thạch, thứ hắn cũng dâng, mong nàng động lòng.

 Ta không — có hắn chỉ khao khát một mái ấm bình thường.

Một ngày, ta vào cung gặp tiểu di, kể lại mọi rồi :

 “Vì sao phụ thân lại thay đổi? Mẫu thân có tha thứ không?”

 Nàng tựa đầu lên tay, mắt xa xăm:

 “Con nghĩ sao?”

 Ta lắc đầu: “Con còn nhỏ, chẳng biết.”

 Nàng cười khẽ:

 “Ta cũng chẳng biết. Có hắn bỗng sáng mắt ra, mới nhìn rõ là người thế nào.”

Ta lại : “Nếu là tiểu di, người sẽ làm ?”

Nàng mỉm cười, ngọt mà :

 “Nếu Thất có thị thiếp được hắn sủng ái, còn ta là chính thê ư? Ta sẽ gi*t. Giết cả đôi, chôn chung một huyệt. khỏi làm bẩn mắt người.”

 Rồi nàng cười như không, nói thêm: “Mọi việc, đều phải làm cho trọn.”

Nghe vậy, ta thấy dọc sống lưng.

 Bởi ta biết, nàng nói ra lời ấy, tuyệt chẳng phải trò đùa.

Từ đó, ta dường như ra:

khiến ta đau khổ, chẳng đáng được dung thứ.

Nếu phụ thân sớm ch*t, mẫu thân đâu đến nỗi ?

Song nhớ tới những hắn khổ sở lấy lòng ta, lòng lại chẳng nỡ.

Tiểu di ôm ta, không nói .

Hơn một tháng sau, mẫu thân dẫn ta vào cung, nói rằng nàng không muốn ở lại phủ Hiền Vương nữa.

Tiểu di sững sờ, ta cũng kinh ngạc.

Mẫu thân bảo:

 “Ta đã thử vì A Phúc mà đầu lại, mong con có một mái nhà đủ cha đủ mẹ. Nhưng mỗi thấy con vẻ trong cung, còn khi phủ lại thấy ngột ngạt, ta lại như có tảng đá đè trong ngực. Ta mỏi mệt rồi. , ta muốn vì chính ta mà sống.”

Tiểu di nắm tay nàng, nhẹ : “ đừng lo, A Phúc có ta, chẳng ai dám ức h-iếp nó.”

Thất hoàng hạ chỉ chuẩn thuận hòa ly.

 Phụ thân sụp đổ, van nài trong tuyệt vọng:

 “Huệ nương, đừng đi. Ta biết lỗi. Hãy cho ta một cơ hội, cho A Phúc một mái nhà đủ đầy…”

 Nhưng mẫu thân chỉ lắc đầu:

 “Hoàng nương nương đã hứa sẽ nuôi A Phúc. Ta biết con ở bên muội muội mới được . Ta không muốn vì ích kỷ của mình mà khiến nó khổ thêm.”

Nước mắt ta cứ trào ra.

 Ta thương mẫu thân, sợ người cô độc.

 Nhưng ý người đã quyết.

 Người không nhà ngoại, mà đến ngôi chùa năm xưa, xuống tóc quy y.

 Trước khi đi, người ôm ta dặn:

 “A Phúc, đừng bận tâm cho ta. Con hãy sống , sống an lành.”

 Nàng trao ta cho tiểu di.

 Tiểu di đáp nghiêm:

 “ yên tâm, A Phúc chính là con gái của ta.”

Mẫu thân quay người bước vào cổng chùa.

Gió thu thổi, áo nâu lay nhẹ, bóng người khuất dần.

Ta òa khóc.

Từ đó, nàng tu hành, phụ thân cũng vào chùa quét lá.

 Còn ta ở trong hoàng cung, nơi ấy rộng lớn, tràn đầy tiếng cười.

Tuổi thơ của ta — chỉ đầu từ đây.

-HẾT-

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ được mình beta từ phần mềm dịch.

Beta , mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy đọc ổn ổn, … thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web chèn đó, bé chỉ ngồi beta thôi chứ chưa làm giàu được từ đâu huhu 😭

📌 Tài khoản nè (quý hóa lắm luôn!):

NGUYỄN THỊ

MBbank 0977309504

💬 “Ủng hộ bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn 5k – mình cười hí hí cả buổi

🔸 20k – mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ mới

🔸 50k – mình ra mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨

🔸 Không – cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay lại comment là cả ngày đó!

Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta – làm vì đam mê, sống nhờ 😎

Tùy chỉnh
Danh sách chương