Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tiểu ta nức tiếng kinh thành, dung nhan diễm lệ, tính tình dịu dàng.
Người trong nhà bảo bọc nàng rất kỹ.
Nghe đâu thuở chưa xuất giá, hễ ngoài bị người khác gây khó dễ, nàng thầm lặng rơi lệ.
Mẫu thân ta bị tiểu thiếp hại, dẫn đến s-ả-y thai, phụ thân ta phạt nàng tiểu thiếp cấm túc một tháng mà thôi.
Tiểu đến thăm mẫu thân, ôn tồn an ủi.
Trước khi rời đi, nàng dịu dàng hỏi ta: “Tiểu thiếp ở chỗ nào vậy?”
Nàng tiểu thiếp che miệng, cợt đến: “Thiếp ở đây nè. điện hạ xót thương thiếp, bãi bỏ lệnh cấm túc thiếp !”
Tiểu mỉm đáp: “Thì là ngươi.”
nàng rút trường kiếm, một kiếm đ-â-m vào bụng nàng tiểu thiếp …
01
Phụ thân ta là . Mẫu thân ta là phi.
phụ thân ta hề yêu thương mẫu thân.
Người phụ thân ta sủng ái là nha hoàn thân cận người, tên Xuân Đào.
Xuân Đào là một thị thiếp, gần như chuyên sủng. Mẫu thân ta vì nàng ta mà chịu không ít ấm ức.
02
Xuân Đào thích nhất là giả bộ giả tịch để vu oa-n người khác.
Mẫu thân ta chưa từng phạt nàng ta quỳ gối. nàng ta cứ cố tình quỳ ngoài sân ta, vờ ngất đi.
Phụ thân ta chuyện này, liền đến trách mẫu thân. tay t-át mẫu thân một cái.
03
Hễ phụ thân ta đến mẫu thân, Xuân Đào bảo mình bị ốm, sai nha hoàn đến mời. Phụ thân ta lập tức rời đi ngay.
Xuân Đào xuất cung đến chùa, trên đường gặp phải sơn tặc, nàng ta là do mẫu thân ta sai người đến hại nàng ta.
Phụ thân ta suýt nữa hưu bỏ mẫu thân, cuối cùng vì Hoàng tổ mẫu can ngăn thì mới thôi ý định này.
04
Phụ thân ta ba năm không chân đến sân bọn ta.
Mẫu thân ta cửa đóng then cài không ngoài. Thậm chí đưa ta đến chùa tá túc nửa năm.
này, bọn ta trở về.
Phụ thân ta chắc là bị Hoàng tổ mẫu quở trách đến phiền lòng, liền đến mẫu thân một chuyến.
Hai người xảy một trận cãi vã dữ dội. , nhũ mẫu ôm ta đi.
Ta không chuyện thế nào. Không lâu , mẫu thân ta chẩn có thai.
Mẫu thân lấy làm vui mừng.
một ngày , Xuân Đào xô mẫu thân xuống nước.
05
Xuân Đào nhảy xuống theo.
Phụ thân ta đến, câu đầu tiên hỏi Xuân Đào: “Nàng có không?”
Xuân Đào khóc lóc trông thật đáng thương, quỳ gối khóc với mẫu thân ta:
“ phi, nô tỳ lỗi ! Nô tỳ sẽ không chiếm giữ nữa! Xin phi tha nô tỳ!”
Phụ thân ta giận dữ quát: “ ngươi lúc nào không dung nổi nàng ấy?!”
Mẫu thân ta sắc mặt trắng bệch, yếu ớt, phải có nha hoàn dìu mới đứng vững .
Thần sắc mẫu thân bình lặng tựa như một vũng nước đọng.
người ngất đi.
06
Mẫu thân ta mất đi đứa con trong bụng.
Người hề đau buồn. nằm có vẻ thẫn thờ, tê dại.
Ta đứng bên cạnh nhìn người.
Người yếu ớt mỉm với ta: “Con tự chơi đi. Đừng chân khỏi . Ngoan.”
“Chúng ta về chùa đi,” Ta , “Ở ai làm khó chúng ta cả.”
Mẫu thân ta không đáp.
Hạ nhân đến truyền lời, tiểu ta đến .
07
Tiểu ta là mỹ nhân nức tiếng kinh thành, nàng rất dịu dàng, lời đều nhỏ nhẹ thỏ thẻ.
Nàng gả Thất thúc ta, tức là Tần vương. Hai người vô cùng ân ái, Thất thúc hề nạp tiểu thiếp.
Thật tốt bao.
Tiểu mặc một bộ váy lụa mỏng màu xanh nhạt, trông như tiên nữ vậy, thanh thoát mỹ lệ.
Nàng tới, ôm ta vào lòng, nắm tay mẫu thân ta: “ tỷ, muốn khóc cứ khóc đi. Người chịu quá nhiều khổ sở .”
Vừa dứt lời, nàng tự mình rơi lệ trước.
08
Giọng mẫu thân ta bình tĩnh: “Ta không cả. là tội nghiệp Phúc thôi.”
Phúc là nhũ danh ta.
Mẫu thân ta : “ xuất giá khổ sở đến vậy. Nếu sớm mệt mỏi thế này, ta thà đi làm ni cô hơn.”
“Nếu không phải Phúc cần nuôi dưỡng, ta thật muốn ch*t quách đi thôi.”
Tiểu an ủi mẫu thân, khuyên người đừng suy nghĩ vớ vẩn.
09
Mẫu thân ta ngủ . Người mệt mỏi lắm.
Tiểu dắt tay ta, dịu dàng hỏi: “ Phúc, tiểu thiếp phụ thân con sủng ái ở đâu vậy?”
Ta vừa định đường.
Một giọng kiều mị kèm theo tiếng vang lên: “Ôi chao, Tần Vương phi, ngươi tìm ta đấy ư?”
Xuân Đào mặc một chiếc váy dài màu hồng phấn đến, trang điểm vô cùng lộng lẫy.
Nụ đắc ý trên mặt nàng ta thật chói mắt.
10
Xuân Đào nhìn móng tay mình, : “ điện hạ sợ thiếp buồn chán, bãi bỏ lệnh cấm túc thiếp . À, tỷ tỷ không chứ? Mất đi hài , chắc nàng ấy đau lòng lắm nhỉ.”