Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

Hắn đứng cứng tại chỗ, rất lâu sau mới tìm lại được giọng nói của mình, là một câu như lần trước:

“A Chiêu, gọi phụ thân.”

Hắn cúi người, muốn đưa tay nắm lấy tay A Chiêu.

A Chiêu không lộ dấu vết lùi lại nửa bước, tránh đi sự vào của hắn.

Con ngẩng đầu, trong đôi mắt hệt Tạ Uyên kia, chỉ còn lại sự xa cách.

“Ngài là phụ thân của A Ninh tỷ tỷ.”

“Không phải của A Chiêu.”

9

mặt Tạ Uyên, trong khoảnh khắc hoàn toàn mất hết huyết .

Gương mặt đã bị gió cát biên tái mài giũa thành lạnh cứng nhiều năm ấy, vậy mà lại xuất hiện những vết nứt li ti.

Hắn đứng chết lặng tại chỗ, như một pho tượng đá bị mất xương sống, quên cả hô hấp.

Hai chữ bật ra nơi cổ họng, vỡ vụn mà chậm chạp.

“A Chiêu.”

A Chiêu chỉ lặng nhìn hắn.

Ánh mắt trong veo, như một hồ nước mùa thu phẳng lặng không gợn sóng.

Tựa như đang nhìn một lữ khách đến hỏi đường.

Con bé không nói thêm lời nào.

Chỉ lặng lui về đứng cạnh ta, siết chặt vạt áo ta.

Đó chính là lập trường dứt khoát nhất của con.

Tạ Uyên lảo đảo lùi lại, thân người đập mạnh vào giá Đa Bảo phía sau.

Một tiếng trầm đục vang lên.

Những món ngọc trên kệ theo đó rung lắc, va vào nhau phát ra những âm thanh lanh lảnh mà chói tai.

Hắn không nhìn ta.

Chỉ quay người, gần như chạy trốn mà đẩy cửa bước ra ngoài.

Trong từng bước , đều là sự chật vật.

Ta vuốt nhẹ sống lưng A Chiêu, trong lòng không hề gợn sóng.

Ngày này, sớm muộn gì cũng không tránh khỏi.

Suốt cả một ngày, Tạ Uyên không hề xuất hiện thêm lần nào.

Trong Hầu phủ yên tĩnh đến mức khiến người ta ngột ngạt.

Bọn hạ nhân đi lại đều cố tình bước thật nhẹ, sợ làm kinh động khoảng lặng như mặt nước ch/ết này.

Sáng sớm hôm sau, thân tín khiêng vào viện một rương vàng.

Nắp rương mở toang.

trong chất đầy minh châu Đông Hải, cùng tấm lụa Tây Vực sáng bóng như ánh trăng.

Món nào cũng là cống phẩm quý giá, nghìn vàng khó mua.

Thân tín cúi đầu thấp, mặt khó xử.

“Phu nhân, Hầu gia nói…”

“Những thứ này đều là tặng cho tiểu thư.”

Ta không ngẩng đầu.

Ánh mắt chỉ dừng trên quyển chữ A Chiêu đang tập viết.

“A Chiêu còn nhỏ, không nhận nổi những thứ này.”

Giọng ta cực kỳ bình thản.

Thân tín còn muốn nói thêm.

“Hầu gia còn nói…”

“Đem về đi.”

Ta cắt ngang, giọng lạnh xuống.

“Nói với Tạ Hầu gia, Hầu phủ không thiếu những thứ bài vô dụng này.”

Hắn muốn dùng những vật chết lạnh lẽo này, để lấp đầy khoảng trống của năm năm thời gian.

Thật nực cười.

Buổi chiều, ánh nắng ấm áp.

Ta dẫn A Chiêu trong vườn nhận các loại thảo dược.

Gương mặt nhỏ của con bị ánh nắng chiếu đỏ ửng, đang đưa ngón tay ra vào cây xa tiền mới mọc.

Cuối hành lang có mái che, đứng một bóng người .

Tựa như một tấm bia cô độc.

Là Tạ Uyên.

Hắn đã cởi giáp, mặc thường phục của Hầu tước.

Nhưng không che nổi sa sút hiện trong mắt.

A Chiêu cũng nhìn thấy.

Giọng đọc tên dược liệu của con khựng lại một thoáng, rồi lập tức như không có chuyện gì tiếp tục đọc.

Tạ Uyên không nhúc nhích.

Ánh mắt hắn dán chặt lên người nữ nhi.

Trên gương mặt có năm A Chiêu ấy, hiện lên hoang mang chưa từng có.

Công danh lợi lộc mà hắn dùng nửa đời chinh chiến đổi lấy, lúc này lại như cơn gió lạnh xuyên qua hành lang.

Không nắm được.

Cũng không giữ lại được.

Hắn bước tới.

Mỗi bước đều rất chậm, mang theo dò xét.

Thân thể A Chiêu theo bản năng căng lên.

Con nép sát vào lòng ta hơn một chút.

Không phải sợ hãi.

Mà là một loại bài xích mang tính bản năng.

Hắn dừng lại cách chúng ta ba bước.

Hắn cố gắng kéo ra một nụ cười, nhưng lại khiến người ta khó chịu hơn cả .

Hắn ép giọng từ cổ họng.

“A Chiêu, đang… đọc sách sao?”

A Chiêu ngẩng đầu.

Con lễ phép hành lễ.

“Bẩm Hầu gia, con đang nhận dược liệu.”

là kiểu khách sáo không chút sơ hở ấy.

Sự khách sáo này, như một lưỡi dao cùn nhất, từng chút từng chút cắt vào tim hắn.

Đến lúc này hắn mới tự nhìn lại sao?

Nhìn lại việc khi hắn ở ngoài biên tái, bảo vệ mẹ con Liễu thị để trọn vẹn danh nghĩa ân nghĩa, thì nữ nhi ruột của hắn ở kinh thành đã phải chịu những lời đồn đãi bào mòn ra sao.

Nhìn lại những lời giễu cợt kiểu “Hầu gia năm năm không về”, đã âm thầm mọc thành những chiếc gai ngược trong hậu trạch này như thế nào.

Đã quá muộn rồi.

Quyền thế có thể khiến vạn dân cúi đầu, có thể đổi lấy chiến công hiển hách.

Nhưng lại không thể mua lại một trái tim non trẻ đã sớm lạnh ngắt.

Những vết nứt bị năm năm tháng năm đục khoét, sớm đã hóa thành một thịt mới.

Đây là lần đầu tiên Tạ Uyên nhận ra.

Hắn có thể khống chế mười vạn tinh binh nơi biên quan.

Nhưng lại không thể đổi lấy một cái ôm của nữ nhi mình.

Tia sáng cuối cùng trong mắt hắn hoàn toàn tắt lịm.

Như thể toàn thân bị sạch sức lực.

Rất lâu sau, hắn ngẩng đầu.

Ánh mắt lướt qua nữ nhi, rồi ghim chặt lên người ta.

Trong ánh mắt ấy không còn sự kiêu ngạo như trước.

Chỉ còn lại một loại yếu đuối gần như là cầu xin.

Yết hầu hắn chuyển động.

Giọng nói khàn đặc như bị cát sỏi mài qua.

“Tân .”

“Chúng ta nói chuyện đi.”

10

“Nói chuyện đi.”

Giọng hắn khàn đến thô ráp, như mỗi chữ đều mang theo lớp gỉ sắt tích tụ nhiều năm.

Ta nhìn sự cầu xin gần như hữu hình trong mắt hắn, đó là sự hạ mình chưa từng có.

“Được.”

Ta bình tĩnh đáp, nắm lấy đầu ngón tay lạnh của A Chiêu.

“Vào phòng nói, đừng để đứa trẻ bị nhiễm lạnh.”

Trở lại chính phòng, ta phất tay cho lui toàn bộ người hầu.

Căn phòng rộng chìm vào một loại tĩnh lặng khiến người ta nghẹt thở.

A Chiêu dán sát ta, như một con thú nhỏ đã ngửi thấy nguy hiểm.

Ánh mắt Tạ Uyên như cái bóng bám theo, dính chặt trên người nữ nhi, mang theo nỗi đau vỡ vụn.

Hắn do dự tiến lên hai bước.

Nhưng rồi lại dừng lại cách ba bước.

Sau đó.

Vị Trấn Quốc Hầu chưa từng cúi đầu nơi sa trường này, đầu gối chợt mềm ra, nặng nề quỳ xuống nền gạch xanh.

Vạt trường bào màu huyền trải ra trên mặt gạch lạnh cứng, lộ ra sa sút.

Hắn ngẩng đầu, ép mình nhìn ngang tầm với A Chiêu.

Đôi mắt từng hiệu lệnh tam quân, lúc này đã phủ đầy hơi nước.

“A Chiêu…”

Yết hầu hắn khó khăn chuyển động, giọng run rẩy đến mức không còn ra hình dạng.

“Gọi ta một tiếng phụ thân… được không?”

A Chiêu sững lại.

Thân thể con bé trong lòng ta cứng lại một lúc.

Ngay sau đó, con tay khỏi tay ta, bước lên trước một bước nhỏ.

Không phải để tiến về phía hắn.

Mà là để dựng lên một ranh giới càng ràng hơn giữa hai người.

Con chỉnh lại vạt áo rồi cúi người hành lễ.

Lễ nghi hoàn chỉnh.

“A Chiêu, bái kiến Tạ Hầu gia.”

Giọng con trong trẻo, như băng vỡ ngọc, không mang theo chút hơi ấm nào.

“Chúc Hầu gia bình an.”

Tia sáng cuối cùng trong mắt Tạ Uyên, hoàn toàn tắt hẳn.

Hắn quỳ ở đó, sát khí đầy người tan biến sạch sẽ, chỉ còn lại sa sút đầy thương tích.

Ta hạ mắt.

Ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua đỉnh đầu A Chiêu.

“Hầu gia.”

Ta mở lời, giọng bình lặng như một mặt nước chết.

“A Chiêu mệt rồi.”

“Nếu ngài thật sự muốn làm tròn trách nhiệm của một người cha, thì vị ở viện Thấm Hương Uyển kia, có càng không thể rời ngài.”

“Ta nghe nói thân thể nàng yếu, ban đêm thường phát chứng kinh sợ, càng cần Hầu gia ở chăm sóc.”

Giọng ta không .

Nhưng từng chữ đều như kim đ /âm.

Mẹ con Liễu thị, chính là bằng chứng tội lỗi mà hắn cả đời cũng không thể biện bạch.

Thân hình Tạ Uyên khẽ lung lay, mặt trắng bệch.

Hắn cúi đầu xuống, trong khoảng tĩnh lặng kéo dài này, tựa như bị một nỗi áy náy vô hình nuốt chửng.

Ta không nhìn hắn nữa.

Chỉ dắt A Chiêu, thẳng bước vào gian thất.

thân.”

A Chiêu nắm chặt vạt áo ta, ngẩng đầu, trong mắt lộ ra bất an.

“Hầu gia có phải… không vui rồi không?”

Ta giúp con cởi áo ngoài, ôm con đặt vào chăn gấm.

“Đó là chuyện của hắn.”

Ta cẩn thận chỉnh lại góc chăn cho con.

“Ngủ đi, A Chiêu, trong mộng sẽ không còn điều gì khiến con phiền lòng nữa.”

Con ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Nhưng ta , đêm nay, cả trong lẫn ngoài bức tường của Hầu phủ, đều sẽ là một đêm không ngủ.

Ta ngồi ở gian ngoài.

Mặc cho ánh nến chậm rãi thiêu rụi tim đèn.

Màn đêm dần sâu.

Thanh Mai cầm một quyển danh sách tế lễ, lặng bước vào.

“Phu nhân, đây là danh sách lễ tế ngày mai, xin người xem qua.”

Ta nhận lấy cuốn sổ, đầu ngón tay vào mặt giấy hơi lạnh.

Mở ra.

Dòng đầu tiên, ràng viết tên Trần Tranh.

Tên của vị “ân nhân” ấy.

Đêm tuyết năm năm trước, đột nhiên sống dậy trong ký ức ta như vừa mới hôm qua.

Khi ấy, lương thảo của Thẩm gia quân đã cạn đến bước đường cùng, thư khẩn của huynh trưởng được đưa tới Hầu phủ ngay trong đêm tuyết.

Ta siết chặt lá thư cầu cứu, lòng nóng như lửa đốt, không kịp nghĩ nhiều liền xông thẳng vào thư phòng.

Khi ta đẩy cửa bước vào, Tạ Uyên đang tự tay khoác áo choàng cho Liễu thị, người đang đến mức thân hình run rẩy, gần như không đứng vững.

Hắn chỉ liếc ta một cái.

Giữa hàng mày là sự sốt ruột xen lẫn mất kiên nhẫn không hề che giấu.

Lá thư cầu cứu trong tay ta bị hắn tiện tay ném lên án bàn, như thể chỉ là một tờ giấy vô nghĩa.

“Quân lương phải ưu tiên điều cho phía Trần gia quân trước, cánh quân đó đang nguy cấp. Ta đã hứa lo liệu cho Trần gia, lời đã hứa thì phải giữ.”

Ta nhìn hắn, gần như không dám tin vào tai mình.

“Đó là huynh trưởng ta!”

“Đó là mạng sống của mấy vạn sĩ Thẩm gia quân!”

mặt hắn lạnh lẽo như sắt, giọng nói mang theo sự xa cách không cho phép ai phản bác.

“Tân , lời đã hứa thì phải giữ. Huống hồ Trần gia quân đang cấp bách, Trần Thanh lại có ơn cứu mạng ta.”

Phải.

Mạng của Trần gia quân là mạng.

Nhưng m/á/u của sĩ Thẩm gia, trong mắt hắn, lại không bằng một lời hứa của hắn.

Ta nhìn dòng phê chu sa đỏ như trên danh sách tế lễ.

Chỉ cảm thấy nực cười.

Ngày mai, hắn sẽ đi tế bái người chiến hữu đã giúp hắn đổi lấy “danh tiếng”.

Hắn tế chính là nghĩa khí của hắn.

Còn ta tế.

Là chút tro tàn giữa ta và hắn, đã sớm lạnh ngắt.

11

Ngày giỗ Trần Tranh, bầu trời xám xịt, mang theo một luồng s/át khí.

Sáng sớm tỉnh dậy, chăn cạnh đã mất hết hơi ấm.

Tạ Uyên không thấy đâu.

Hồ nước trong lòng ta đã đóng băng, dĩ nhiên hắn đi đâu.

Chắc chắn là dẫn theo mẹ con kia, ra ngoài thành lặng tế bái vị chiến hữu của hắn.

Trong lòng ta không gợn nổi một gợn sóng.

Chỉ dặn Thanh Mai lấy sổ sách tới, ngồi dưới cửa sổ đối chiếu từng khoản.

Từng nét từng dòng.

Đều là và nước mắt chống đỡ Hầu phủ suốt năm năm.

Cũng là chỗ dựa để ta sau này có thể thân rời đi.

Đêm đã khuya, gió lạnh cuốn theo tuyết vụn đập vào song cửa, từng tiếng nghe thê lương.

Tạ Uyên cuối cùng cũng trở về.

Khi hắn bước vào chính sảnh, toàn thân phủ đầy gió tuyết, tóc ướt lạnh dính nơi trán, dáng sa sút.

Trên bộ huyền bào của hắn, còn dính mảng tro hương chưa cháy hết.

Hắn không nói một lời, nặng nề ngồi phịch xuống chiếc Thái sư ỷ ở vị chủ tọa, hai tay ôm mặt, bờ vai trong khoảng tĩnh lặng khẽ run lên.

Trong sảnh, ánh đèn leo lét, chỉ còn tiếng tim nến thỉnh thoảng nổ lách tách.

Sự tĩnh lặng ấy đột nhiên bị một tràng tiếng bước hỗn loạn xé toạc.

Quản gia vừa lăn vừa bò xông vào, mặt trắng bệch.

“Hầu gia, phu nhân, xảy ra chuyện rồi!”

Lời còn chưa dứt, một đám người đã lóc xông vào sảnh, chính là thân tộc của Liễu thị.

Người dẫn đầu là Liễu , bà ta đột nhiên quỳ sụp xuống đất, nước mắt nước mũi giàn giụa, giọng the thé.

“Hầu gia! Ngài nhất định phải làm chủ cho đứa con gái khổ mệnh của ta!”

đã đập đầu vào cột đá trước tế đàn của huynh đệ Trần gia!”

nói không muốn tiếp tục liên lụy Hầu gia nữa, muốn lấy cái chết để giữ trọn danh tiết!”

Tạ Uyên đột ngột ngẩng đầu, gương mặt đầy suy sụp.

Thân hình hắn lảo đảo, như vừa bị giáng một đòn nặng.

Nam nhân nhà họ Liễu cũng quỳ xuống theo, gào lên khản giọng.

“Muội muội ta đầu đầy m/á/u, giờ chỉ còn một hơi thở! Hầu gia, là vì ngài mà chịu tội này!”

Nắm tay Tạ Uyên trong tay áo siết chặt đến phát ra tiếng ken két, khớp xương trắng bệch.

Hắn bị đóng đinh trên chiếc ghế ấy, bị hai chữ “ân nghĩa” đan thành xiềng xích trói chặt đến không thể nhúc nhích.

Ánh mắt hắn xuyên qua đám hỗn loạn này, mang theo tuyệt vọng, hướng về phía ta.

Trong ánh mắt ấy, lại xuất hiện cầu xin.

Hắn đang cầu ta.

Cầu ta vì thể diện của Hầu phủ.

Vì thanh danh đang lung lay của hắn.

Dung nạp người phụ nữ kia.

Ta nhìn hắn, đột nhiên cảm thấy nực cười đến cực điểm.

Huynh trưởng nhà họ Liễu thấy vậy, lập tức nhân cơ hội nâng giọng.

“Hầu gia, muội muội ta tâm ý đã quyết, nếu để cứ ở trong phủ mà không danh không phận như vậy, sớm muộn cũng chỉ có con đường ch/ế/t!”

“Xin Hầu gia khai ân, nể tình huynh đệ Trần Tranh, cho một danh phận đi!”

Hắn dừng lại một chút, cuối cùng cũng nói ra tính toán thật sự trong lòng.

“Cho dù chỉ là vị trắc phu nhân, cũng đủ để yên tâm sống tiếp!”

Cả phòng lóc kêu gào, tất cả đều đang ép Tạ Uyên gật đầu.

Cuối cùng ta cũng mở lời, giọng không , nhưng ràng áp đảo mọi âm thanh nhơ bẩn kia.

“Ồ?”

Ngón tay ta vững vàng đặt chén trà xuống, ngẩng mắt nhìn người đàn ông đang tiếng kia.

“Một vị trắc phu nhân sao?”

Ta chậm rãi đứng dậy, từng bước đi tới trước mặt đám người.

Ta từ trên nhìn xuống những gương mặt tham lam ấy.

“Các người miệng miệng nói nàng ta muốn giữ danh tiết, nhưng ta nghe lại như đang lấy ân nghĩa ra để đòi báo đáp, dùng mạng đổi lấy phú quý của Hầu phủ.”

Tiếng của Liễu đột nhiên ngừng bặt, ngơ ngác nhìn ta.

Ta cười.

Nhưng nụ cười không tới đáy mắt.

“Ta ngược lại muốn hỏi một câu, từ khi nào vị trắc phu nhân của Trấn Quốc Hầu phủ lại trở nên rẻ mạt như vậy?”

“Một ngoại thất, dẫn theo một đám thân tộc không đủ tư cách bước ra ngoài, diễn một màn kịch vụng về, đã muốn ép Hầu phủ cúi đầu?”

Ánh mắt ta chuyển sang Tạ Uyên, lạnh lẽo như băng.

“Hay là Hầu gia cảm thấy thể diện của ta Thẩm Tân , thanh danh của Thẩm gia, vốn nên để loại người như thế giẫm đạp dưới ?”

Liễu tức đến lồng ngực phập phồng, chỉ tay vào ta mà chửi.

“Đồ đ/ộc phụ! Nếu xảy ra chuyện gì, Liễu gia chúng ta tuyệt đối không bỏ qua cho ngươi!”

Ta thong thả ngồi lại vị chủ tọa, giữa hàng mày chỉ còn lại sự lạnh lẽo.

Như thể lời bà ta vừa mắng, chẳng qua chỉ là một cơn gió thoảng qua hành lang.

Ta trầm giọng ra lệnh.

“Người đâu, đem toàn bộ đám người xông vào phủ gây loạn này, tống hết ra ngoài.”

Gia đinh lập tức ùa tới, lôi kéo đám người nhà họ Liễu đang lóc kia ra khỏi sảnh.

Tiếng chửi rủa dần xa.

Trong phòng lại trở về sự tĩnh lặng lạnh lẽo.

Tạ Uyên ngồi sụp trên ghế, như một pho tượng đất bị hết xương cốt.

Ta nhìn hắn, từng chữ ràng, rơi xuống như đá nện đất.

“Tạ Uyên, nếu cái gọi là báo ân trong miệng ngươi, phải dùng tôn nghiêm của ta để bù đắp, vậy thì cái vị chủ Hầu phủ này, ngươi nên mời người khác đi.”

12

Lời ta rơi xuống trong sảnh trống trải.

Nặng nề.

Như đá vụn rơi vào vực sâu.

Thân hình Tạ Uyên khẽ lảo đảo.

Cuối cùng hắn cũng ngẩng đầu.

mặt xám tro, mang theo suy sụp như người sắp chết.

Hắn mở miệng.

Nhưng không thể phát ra nổi một âm thanh nào.

Ta bình tĩnh nhìn lại hắn.

Hồ nước chết nơi lồng ngực, đến một gợn sóng cũng lười dâng lên.

“Sao vậy, Hầu gia không còn gì để nói sao?”

Ta bước về phía hắn.

Mỗi bước như giẫm nát sự tĩnh lặng trong phòng.

“Hay là ngươi cảm thấy, vì cái gọi là ân nghĩa với Trần quân, ta Thẩm Tân chịu chút ủy khuất này vốn là chuyện đương nhiên?”

“Trần Tranh…”

Cuối cùng hắn cũng khó khăn thốt ra cái tên ấy.

Giọng khàn đặc như gỗ mục bị giấy ráp mài qua.

Ta bật cười.

Trong nụ cười mang theo sự lạnh lẽo như đ/ộc.

“Đừng nhắc đến hắn.”

“Tạ Uyên, ngươi thật sự cho rằng Liễu gả cho Trần Tranh, là vì tình yêu sao?”

Lời ta như một mũi kim vô hình.

Trong nháy mắt đ/âm thủng lời dối trá mà hắn dùng để tự an ủi mình.

“Chuyện năm xưa ba người các ngươi cùng du ngoạn, giờ nhắc lại, chỉ còn lại mùi ẩm mốc đắng chát.”

“Nàng ta thật sự yêu ai, trong lòng ngươi hơn ai hết.”

“Nàng ta chỉ chắc chắn một điều, bất kể nàng chọn ai, ngươi – vị Trấn Quốc Hầu luôn mang trong lòng áy náy – sẽ mãi là con đường lui của nàng ta.”

Chuyện cũ như thủy triều dâng lên, mang theo cái lạnh thấu xương, nhấn chìm cả ta lẫn hắn.

Sau khi Liễu gả đi, ba bữa nửa tháng nhờ người mang thư cho Tạ Uyên.

Khi thì thiếu lụa, khi thì thiếu chi phí sinh hoạt.

Nàng ta khoác danh phận Trần phu nhân, nhưng lại thản nhiên từng chút từng chút cạn mọi thứ từ Trấn Quốc Hầu phủ.

Còn ta, vị chủ danh chính ngôn thuận, trong thứ tình nghĩa mà bọn họ tự cho là không thể phá vỡ ấy, lại như một người ngoài cuộc.

Ta thậm chí còn nhớ, năm đó theo quân xuất chinh.

Bọn họ bàn bạc suốt đêm trong soái trướng.

Chỉ có ta bị ngăn ngoài trướng.

Ta đứng trong gió Bắc lạnh thấu xương.

Nghe Tạ Uyên hạ thấp giọng nói:

“Tân xuất thân môn, nhưng rốt cuộc chưa từng ra chiến trường, những chuyện này không cần để nàng .”

Khoảnh khắc đó.

Ta không phải thê tử của hắn.

Chỉ là một kẻ bị gạt ra ngoài.

trong huyết quản ta, chính từ lúc đó từng chút từng chút lạnh đi.

“Tạ Uyên, ngươi còn nhớ đêm năm năm trước, khi phụ thân và huynh trưởng ta chiến tử không?”

tử hắn đột nhiên co .

“Trận tuyết năm Tuyên Đức năm thứ năm, đến tận hôm nay còn rơi trong từng kẽ xương của ta.”

“Quân sĩ Thẩm gia tắm m/áu chém gi/ế/t nơi chiến trường, trống canh trên thành gõ hết hồi này đến hồi khác.”

“Còn ngươi, Trấn Quốc Hầu, ra phải là vị thống soái viện binh đến sớm nhất.”

“Vậy mà giữa đường, lại nhận được một phong thư riêng của Liễu .”

Giọng ta không chút dao động, như đang kể lại một chuyện cũ không liên quan đến mình.

“Trong thư nói, con nàng ta đột nhiên sốt , tính mạng nguy kịch.”

“Thế là ngươi — vị quân của chúng ta — chỉ vì một tin bệnh chưa thật giả, đã tự ý quay đầu ngựa.”

“Ngươi phụ lòng tín nhiệm của Hoàng thượng.”

“Phụ lòng mấy vạn sĩ Thẩm gia đã ch/ế/t trận.”

“Cũng khiến cả Thẩm gia trung liệt, trở thành những cô hồn nơi hoang nguyên phương Bắc!”

Ngày tin dữ truyền về kinh thành, ta phát điên lao vào thư phòng tìm hắn.

Nhưng hắn chỉ mệt mỏi nhìn ta.

Hắn nói:

“Tân , trong trận chiến năm đó, Trần Thanh vì cứu ta mà bỏ m/ạng. Ta thiếu hắn một mạng, mà Liễu cùng đứa trẻ kia lại là huyết mạch cuối cùng hắn để lại trên đời, ta không thể mặc kệ được. Coi như vì báo ân, nàng hãy nhẫn nhịn một lần đi.”

Nhẫn nhịn.

Hai chữ hắn nói ra nhẹ như gió thoảng, nhẹ đến mức dường như chưa từng mang theo bất kỳ sức nặng nào.

Thế nhưng cái giá của sự nhẫn nhịn ấy, lại là mấy vạn sinh mệnh của Thẩm gia, là phụ thân ta, là huynh trưởng ta, là những sĩ đã nằm lại nơi biên tái.

Một câu nhẫn nhịn của hắn, lại muốn ta dùng cả huyết lệ của Thẩm gia để đổi lấy.

Ta làm sao có thể nhẫn?

Không bao lâu sau đó, Liễu đã ôm đứa trẻ đường đường chính chính bước vào Hầu phủ. Nàng đứng trước mặt ta, ngoài dịu dàng nhu thuận, giọng nói mềm như nước, nhưng từng lời thốt ra lại độc như rắn.

Nàng nói: “Tỷ tỷ cũng đừng trách Hầu gia. Phu quân ta vì cứu hắn mà m/ất m/ạng, vậy thì mạng của phụ thân và huynh trưởng tỷ, coi như là trả món nợ đó đi.”

Chỉ một câu ấy thôi, cũng đủ khiến toàn thân ta lạnh run.

Đó cũng là lần đầu tiên trong đời, ta đem hai chữ hòa ly đặt thẳng trước mặt Tạ Uyên, không còn né tránh, cũng không còn giữ lại bất kỳ đường lui nào cho mình nữa.

Nhưng hắn lại dùng cái gọi là nghĩa báo ân để ép ta lùi bước.

Hắn nói ta phải nghĩ cho cục, phải giữ thể diện cho Hầu phủ, phải nhớ nghĩa sinh t/ử của huynh đệ.

Hắn nói rất nhiều, mỗi một câu đều vì người khác, vì thanh danh của hắn, vì ân nghĩa của hắn.

Chỉ duy nhất một điều…Hắn chưa từng nghĩ cho ta.

Chính khoảnh khắc ấy, ta mới hiểu ra một điều.

Ngọn đèn cuối cùng trong lòng ta dành cho hắn, đã tắt thật rồi.

Ta nhìn người nam nhân từng khiến ta dốc hết tình trước mắt.

Tùy chỉnh
Danh sách chương