Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Gương mặt vẫn là gương mặt ta từng quen thuộc, chỉ là lúc này đã bị đau hoảng loạn làm cho méo mó.
Trong mắt hắn là sự tan vỡ, là sự sợ hãi cuối cùng cũng nhận ra đã đánh mất điều gì.
Chỉ tiếc rằng…Đã quá muộn.
Ta chỉ khẽ cười, một nụ cười nhạt đến mức chính ta cũng cảm lạnh, từng lời nói ra giống như rỉ m/áu từ tận đáy :
“Tạ Uyên, ngươi đã che chở cho nàng ta suốt năm năm trời. Vậy ngươi có từng nghĩ tới những vong hồn của Thẩm gia hay chưa? Những người đã nằm lại giữa gió cát phương Bắc ấy, cho đến hôm nay… vẫn chưa thể nhắm mắt.”
13
Ta lấy từ trong tay áo ra một văn thư.
Con dấu đỏ in mặt , dưới ánh mặt trời hiện lên vô cùng chói mắt.
“Thư hòa ly.”
Giọng ta thản.
“Ba ngày trước, ta đã mời trưởng bối Thẩm tộc xem qua đóng ấn, đưa nha môn lưu hồ sơ.”
Sự suy sụp trong mắt Tạ Uyên trong nháy mắt bị kinh hoàng nuốt chửng.
Hắn nhìn chằm chằm tờ , đầu tay run nhẹ trong gió lạnh.
Hắn đang tìm sơ hở của ta.
Muốn từ gương mặt ta bắt được dù chỉ một tia dấu hiệu đùa cợt.
Nhưng ta chỉ lặng lẽ đứng đó.
“Tân Đồng… đó chỉ là hiểu lầm…”
Yết hầu hắn run lên dữ dội, giọng nói vỡ vụn không thành tiếng.
“Lúc ta nhận được thư… không biết tình thế biên quan đã nguy cấp đến mức đó.”
“Ta…”
Ta nhìn hắn.
Nhìn hắn tái nhợt biện bạch.
Nhìn hắn lắp bắp cố vá víu những chuyện cũ đã mục ruỗng.
Như đang xem một vở hí kịch nực cười.
Hắn đột nhiên im bặt.
Nụ cười nơi khóe môi ta — gần như mang theo chút thương hại — lại thành hòn đá cuối cùng đè sập hắn.
Một tiếng gầm nghẹn bật ra từ cổ họng hắn.
Hắn đột ngột lao tới, giật lấy tờ hòa ly thư trong tay ta, điên cuồng xé nát.
Tiếng rách vang lên như lụa bị xé.
Vang vọng trước từ đường tĩnh lặng.
Chói tai.
Lạnh lẽo.
Những mảnh vụn như tuyết tàn, bay lả tả .
Hắn hung hăng ném đống rách nền đất.
“Vô ích thôi.”
Ta nhàn nhạt lên tiếng.
“Xé tờ này cũng không thay đổi được gì. Văn thư có ba bản, quan phủ tông tộc đều đã lưu hồ sơ.”
Động tác hắn chợt khựng lại.
Hắn chậm rãi ngẩng đôi mắt đỏ ngầu.
“Tại sao…”
“A Chiêu…” Hắn như kẻ chết đuối vớ được khúc gỗ mục cuối cùng.
“A Chiêu không thể không có phụ thân.”
Ta bật cười.
“Phụ thân sao?”
“Tạ Uyên, ngươi thử sờ tay lên lương tâm hỏi, năm năm qua ngươi đã từng làm tròn dù chỉ nửa ngày trách nhiệm của một người cha chưa?”
Ta mặt đi.
Không muốn nhìn bộ dạng chật vật ấy nữa.
“A Chiêu.”
Một bóng dáng nhỏ bé bước ra từ sau bóng tối của hành lang.
Con bé nắm lấy tay ta, đầu tay hơi lạnh.
Con bé nhìn người nam đang quỳ dưới đất, dáng vẻ suy sụp kia.
Trong ánh mắt ấy không có hận.
Thậm chí cũng không có oán.
Chỉ có sự thản không hợp tuổi.
Như đã sớm nhìn thấu người.
Tạ Uyên nghẹn ngào, dang hai tay về phía con bé.
“A Chiêu… lại phụ thân…”
A Chiêu không động.
Con bé lặng lẽ tháo miếng ngọc bội bên hông.
Đó là món quà duy nhất hắn từng tặng con, hắn khải hoàn về.
Ngọc chất ôn nhuận.
ấy hắn từng nói, đó là tín vật gắn kết tình cha con.
A Chiêu nắm miếng ngọc ấm ấy, đi tới bên hồ nước đã đóng một lớp băng mỏng.
Con bé không chút do dự.
Vung tay ném đi.
Miếng ngọc vẽ thành một đường cong nhỏ.
“Tõm” một tiếng.
mặt hồ phủ lá khô.
Gợn nước lan ra, đã bị cái lạnh thấu xương nuốt chửng.
“A Chiêu!”
Tạ Uyên gào lên, lảo đảo muốn lao ra giữa hồ.
“Hầu gia.”
Giọng A Chiêu trong trẻo vang lên.
Khiến hắn đứng chết tại chỗ.
“Miếng ngọc nước… sẽ lạnh.”
Con bé dừng một chút.
Giọng nghiêm túc đến khiến người ta rợn .
“Nhưng tim A Chiêu… đã đóng băng từ năm năm trước rồi.”
Thân thể Tạ Uyên chao đảo dữ dội, gần như không đứng vững.
A Chiêu người lại.
Đôi mắt đen trắng rõ ràng nhìn thẳng hắn.
“Hầu gia nếu thật sự thương con…”
“Vậy sao lại nỡ chà đạp thể diện của con, để đi thương A Ninh tỷ tỷ?”
Một câu ấy.
Như một cái tát không tiếng động.
Tàn nhẫn giáng thẳng lên mặt Tạ Uyên.
Mọi lời biện minh của hắn.
Trong khoảnh khắc đó.
Hoàn toàn sụp đổ.
“Người đâu!” Hắn đột nhiên đầu, gầm lên đám hạ đang chết lặng.
“Người đâu… nhốt mẹ con Liễu thị nhà củi!”
“Lập tức khóa lại!”
Hắn thở dốc từng hơi, rồi lại nhìn về phía ta, trong ánh mắt mang theo sự hèn mọn của kẻ đã dốc hết đường lui.
“Tân Đồng… nàng xem… ta đã trừng phạt nàng ta rồi.”
Ta chỉ cảm trong dạ dày cuộn lên một trận buồn nôn.
Những hình phạt đến quá muộn này.
Những sự trừng trị mang toan tính này.
Rẻ mạt đến mức khiến người ta ghê tởm.
“Tân Đồng…”
Hắn lảo đảo bước tới, tuyệt vọng dang tay, muốn ôm ta lần cuối.
Ngay trước tay hắn chạm tới vạt váy ta.
Ta lùi lại nửa bước.
Chuẩn xác tránh khỏi hắn.
Hai cánh tay hắn khựng lại giữa không trung.
Chỉ ôm được một khoảng gió lạnh trống rỗng.
14
Gió ngoài từ đường cuốn theo tuyết vụn, rút đi chút hơi ấm cuối cùng nơi đầu tay ta.
Những lời lại đến khản cổ ấy.
Cả màn trừng phạt toan tính kia.
Trong mắt ta, chẳng qua chỉ là một vở kịch nực cười đã diễn quá nhiều lần.
Ta không buồn dành thêm cho Tạ Uyên dù chỉ một ánh nhìn.
Chỉ nắm tay A Chiêu, thẳng đường về Thanh Huy viện.
“Ma ma.”
Giọng ta ổn, không chút gợn sóng.
Người lão bộc đã theo ta nửa đời, mắt đỏ hoe, cúi đầu đứng bên cạnh.
“Đến Thẩm gia một chuyến, nhờ Nhị thúc điều động người cũ, ra ngoại thành phía Tây chờ tiếp ứng.”
“Toàn bộ của hồi môn của Thẩm gia trong kho đều đóng . Một kim một chỉ, không được thiếu sót.”
Lý ma ma sững lại một thoáng.
Rồi lập tức gật mạnh đầu.
Trong mắt chỉ còn lại sự tin tưởng tuyệt đối.
“Vâng, phu .”
Người trong Hầu phủ hành động nhanh.
Từng gỗ đỏ nặng nề được khiêng ra khỏi kho.
Xếp kín trong sân.
Như muốn đóng lại toàn bộ những năm tháng ta chịu đựng nơi .
Bên Thấm Hương viện truyền tin tới, nói Liễu thị bị kinh hãi, bệnh tim cũ tái phát, khóc đòi gặp Hầu gia.
Tạ Uyên bị quản sự mời kéo đi.
Ta lúc yên tĩnh hiếm hoi này, tự tay khóa , dán niêm phong lên những chiếc đỏ sẫm.
A Chiêu được nhũ mẫu bế đứng một bên, lặng lẽ nhìn cảnh bận rộn trong sân.
Gương mặt non nớt của con bé không có chút dao động.
Như thể chỉ đang nhìn một cuộc dọn nhà không liên quan tới .
Tạ Uyên lại.
lúc nhìn cảnh này.
Cả sân , tất cả đã niêm phong.
gương mặt ta lạnh như nước thu.
Hắn bước đi nặng nề, đứng trong bóng cột hành lang, tia m/áu trong mắt dày đến đáng sợ.
“Nàng nhất định làm như vậy sao?”
Giọng hắn khàn đặc, như bị sỏi cát mài qua.
Ta không trả lời.
Chỉ lấy từ tay áo ra một chồng sổ sách dày, đưa tới trước mặt hắn.
“ là danh sách của hồi môn Thẩm gia suốt năm năm.”
“Cũng là sổ ghi chép việc ta quản lý nội vụ Hầu phủ những năm qua.”
“Các khoản lợi nhuận đều đã quy đổi thành ngân phiếu, niêm phong trong đầu tiên.”
“Những sản nghiệp vốn có của Hầu phủ, sổ sách rõ ràng, không sai một đồng.”
Giọng ta đều đều.
Lạnh lẽo như đang đọc một bản hợp đồng công vụ.
Ánh mắt Tạ Uyên những trang sổ.
Đầu tay hắn run lên không kìm được.
Nhưng lâu vẫn không dám đưa tay nhận.
Thân hình cao lớn của hắn.
Lúc này lại lộ ra vẻ chật vật như sắp sụp đổ.
lâu sau.
Hắn mới tìm lại được giọng nói của .
Trong giọng mang theo một chút hèn mọn khó nhận ra.
“Tân Đồng… hôm nay…”
Hắn khó khăn dừng lại một lúc, trong ánh mắt tràn sự cầu xin.
“Hôm nay… là sinh thần của ta.”
“Nàng có thể… cùng ta dùng một bữa tối không?”
“Coi như… lần cuối cùng.”
Trong ta chỉ nực cười.
Sinh thần của hắn.
Từ lâu đã bị gió lạnh của năm năm hờ hững thổi tan thành tro bụi, chẳng còn lại chút dấu vết nào.
Ta nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh nhạt.
“Được.”
Ta đồng ý.
Coi như thực hiện trách nhiệm cuối cùng của một chủ mẫu Trấn Quốc Hầu phủ.
Bữa tối được bày trong hoa sảnh, món ăn vẫn tinh xảo như trước.
Trong suốt bữa ăn, chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng chén đũa khẽ chạm.
Không khí nặng nề đến nghẹt thở.
Trước đó ta đã âm thầm dặn nha hoàn thân cận, đúng giờ Tuất một khắc thì .
Nhìn người đàn ông đang lặng lẽ ăn cơm trước mặt.
Trong ta chỉ còn lại một chua xót cuộn lên.
Tạ Uyên, ta biết ngươi đang đợi ta đầu.
Nhưng chỉ riêng bữa cơm này thôi.
Ta cũng đã ăn đến buồn nôn.
Giờ Tuất một khắc.
Tiếng canh tàn vang lên, không sai một khắc.
Nha hoàn bước nhanh , ghé sát tai ta thì thầm mấy câu.
Ta thuận thế đặt đũa , đứng dậy.
“Hầu gia, Thẩm gia gửi tin gấp, ta về phủ một chuyến.”
Ta chỉnh lại vạt áo, thi lễ đúng quy củ, chuẩn bị rời bàn.
Tạ Uyên không động.
Hắn chỉ ngẩng mắt, ánh nhìn lướt qua ta, dừng lại nha hoàn đang tránh ánh mắt phía sau.
Ánh mắt hắn lại chậm rãi chuyển ra sân.
Nơi đó trống không.
Không hề có xe ngựa chờ sẵn.
Trong nháy mắt.
Hắn hiểu hết.
gương mặt căng cứng ấy, lại nở ra một nụ cười còn thê lương hơn cả khóc.
Hắn biết.
Không hề có tin gấp nào.
Hắn biết.
Ta chỉ đang diễn một màn kịch, để rời khỏi hắn càng sớm càng tốt.
Nhưng hắn không vạch trần ta.
Chỉ cay đắng phất tay.
Trong động tác ấy là sự thất bại hoàn toàn.
“Đi đi.”
Giọng hắn khẽ.
Như sợ làm kinh động điều gì đó.
“Tuyết dày, đi đường cẩn thận.”
Ta không nói thêm.
Chỉ xoay người.
Bước đi.
Vạt áo lướt qua phong, mang theo một luồng gió lạnh nhè nhẹ.
Ta không đầu.
15
Tạ Uyên ngồi lặng suốt cả đêm.
Ánh nến xiêu vẹo, chiếu lên gương mặt nghiêng lạnh như thép của hắn.
Trong đầu hắn lặp đi lặp lại những hình ảnh còn sót lại của đêm qua.
Thẩm Tân Đồng nói lời cáo lui.
Giọng nàng thản như nước.
Biểu cảm ấy.
Như đang nói hôm nay thời tiết cũng không tệ.
Nha hoàn phía sau nàng ánh mắt né tránh.
Sân viện trống vắng.
Không có bất kỳ động tĩnh chuẩn bị xe ngựa nào.
Tất cả.
Chỉ là một màn kịch.
Một vở độc diễn.
Một màn kịch để nàng có thể rời khỏi hắn một cách đàng hoàng.
Đầu tay Tạ Uyên đặt mặt bàn lạnh.
Một luồng lạnh theo từng kẽ xương lan lên tận tim.
Hắn nhớ lại cảnh trước từ đường hôn lễ hôm ấy.
Khoảnh khắc Thẩm Tân Đồng đứng dậy.
Nàng đã khẽ cúi đầu về phía khoảng không.
Như thể nơi đó có một vị trưởng bối đang đứng.
nàng hành lễ cho trọn lễ nghi.
Động tác ấy chuẩn mực đến mức không thể bắt bẻ.
Nhưng cũng lạnh lẽo đến mức khiến hắn rùng .
Đã từng.
Hắn là cả thế giới của nàng.
Nhưng bây giờ.
Nàng đến cả việc nhìn hắn thêm một lần.
Cũng cảm là một sự miễn cưỡng.
Thà đối diện khoảng không.
Cũng muốn diễn trọn trách nhiệm cuối cùng của một chủ mẫu.
Còn hắn.
Ngay cả tư cách để nàng nhìn thêm một cái.
Cũng không còn.
Hắn có hận không?
Không.
Vì đến cả hận.
Nàng cũng không còn dành cho hắn nữa.
Tạ Uyên tự giễu kéo khóe môi, nở một nụ cười chua chát.
Trong đôi mắt trong veo như suối của nàng.
Hắn không tìm được dù chỉ một chút hận ý.
Đó là một loại lạnh nhạt còn khiến người ta tuyệt vọng hơn cả hận thù.
Như thể hắn là thứ ô uế nàng chỉ muốn tránh thật xa.
Nàng chỉ muốn rời đi.
Đến một chút sức lực cũng không muốn lãng phí thêm cho hắn.
Trong lồng ngực hắn dâng lên một cảm giác tê dại chậm chạp.
Cuối cùng hắn cũng nhìn rõ rồi.
Thẩm Tân Đồng đối hắn.
Đã không còn tình.
Ngay cả sự oán hận o’t.c/ay.
Cũng đã theo gió tan biến.
Hắn từng thống lĩnh vạn quân.
Tính toán không sai một bước.
Nhưng giờ .
Chỉ cầu một nụ cười thật của chính thê.
Lại thành điều xa vời nhất đời này.
Tòa phủ cao tường sâu viện này.
Vậy còn khiến hắn bất lực hơn cả chiến trường chất t/h/i t/h/ể.
“Hầu gia.”
Thân vệ Trần Thất đứng ngoài cửa, giọng có chút do dự.
“ đi.”
Giọng Tạ Uyên khàn đục, mang theo vẻ mệt mỏi như cách một đời người.
Trần Thất cúi đầu dâng lên một phong mật báo.
“Hầu gia, là những tin đồn mới lan ngoài phố.”
Tạ Uyên mở tờ mỏng.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt lướt qua.
tay hắn đột nhiên siết chặt.
Trong các trà lâu tửu quán kinh thành.
Đang nổi lên một khúc đàn mới.
Tên là “ hận bẻ mai.”
Hát về khí phách của con nhà tướng.
Hát về sự hoang lạnh của người phụ nữ cô độc cửa không.
Lời hát như dao.
Phơi bày sự kiên cường của chủ mẫu.
sự hèn mọn của ngoại thất.
Tàn nhẫn như m/á/u chảy đầm đìa.
Hát về việc vị tướng quân kia đã bội tín bội nghĩa ra sao.
Hát về việc hắn lấy danh nghĩa báo ân, ép một liệt nữ cắt tóc rời nhà thế nào.
hận bẻ mai.
Thẩm Tân Đồng sinh ra ở phương Bắc.
Thứ nàng yêu thích nhất.
Chính là cành mai chịu tuyết ấy.
Ba chữ này.
Như chiếc đinh nung đỏ.
Đóng thẳng lồng ngực hắn.
Hắn thành đề tài bàn tán của cả kinh thành.
Một kẻ giả giả nghĩa.
Sủng thiếp diệt thê.
Hắn được biên quan.
được lời hứa bằng hữu đã mất.
được phú quý công danh ngập trời.
Đến cuối cùng.
Lại cho .
Một thân cô độc tôn quý nhất trong Hầu phủ này.
Một tràng bước chân khẽ, lúc này tiến lại gần.
“Hầu gia, ngài thức trắng đêm, thiếp mang chút canh nóng tới…”
Là Liễu Nhược Vân.
Nàng ta bưng chén canh, gương mặt vẻ dịu dàng lo lắng.
Tạ Uyên ngẩng đầu.
Ánh mắt gương mặt từng khiến hắn cảm an tâm.
Giờ phút này.
Dung nhan ấy.
Lại thành tấm gương phản chiếu sự ngu xuẩn của hắn.
Chính vì vẻ yếu đuối này.
Vì cái gọi là ân nghĩa này.
Hắn đã tự tay đẩy Thẩm Tân Đồng ra xa.
Tự tay phá nát gia đình .
Tạ Uyên chỉ cảm trong lồng ngực dâng lên một cơn đau sắc nhọn.
Không trách nhiệm.
Không áy náy.
là đau như bị ngàn đao l /ăng tr/ì.
16
Ta thắp cho phụ thân huynh trưởng nén nhang cuối cùng.
Khói xanh lượn lờ.
Quấn quanh những hàng chữ lạnh lẽo khắc bài vị.
Ta thay một bộ kình trang gọn gàng.
Y phục đen tuyền.
Không một hoa văn.
Thẳng thớm.
Lạnh lẽo.
Như một lưỡi đao đã thu lại ánh sắc.
là lần cuối cùng.
Ta đứng trong từ đường Thẩm gia.
thân phận phu Trấn Quốc Hầu.
Cánh cửa gỗ nặng phía sau phát ra tiếng kẽo kẹt.