Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 5

Gió lạnh tràn vào.

Ta không quay đầu.

Mùi khí tức pha trộn gió sương biên tái và mùi tanh của sắt gỉ.

Không cần quay đầu.

Ta biết người đến là ai.

Tạ Uyên.

Hắn cho người lui hết.

chân nặng nề tới đứng bên cạnh ta.

Hắn ngẩng đầu nhìn hai bài vị trước mặt.

Trong làn khói hương lượn lờ.

Chúng ta đứng đối diện nhau.

Ngăn cách bởi ranh giới sống và .

Trong mắt hắn giăng đầy tơ m/á/u.

Cằm lún phún râu xanh.

Cả người giống như một pho tượng đá đã bị phong sương bào mòn nghìn năm.

Suy sụp đến mức không còn sinh khí.

“Bịch” một tiếng.

Không hề báo trước.

Vị Trấn Quốc Hầu từng hiệu lệnh vạn ấy.

Lại quỳ mạnh xuống trước linh vị phụ thân và huynh trưởng ta.

Đầu gối cứng nện xuống nền đá xanh.

Âm thanh trầm đục vang lên gian linh đường tĩnh mịch.

Ánh đèn trường minh leo lét chiếu lên mặt hắn.

Làm lộ ra những vết nứt sâu không đáy trong mắt.

“Huynh trưởng… nhạc phụ…”

Hắn mở miệng.

Giọng khàn như bị cát đá mài . “Tạ Uyên… có lỗi với hai người.”

Ta lặng lẽ nhìn.

Hồ nước trong lòng.

Không gợn nổi một làn sóng.

Sự hối hận đến quá muộn.

Còn rẻ rúng hơn cả cỏ dại ven đường.

Hắn bắt đầu kể lại câu đã bị chôn vùi từ .

Kể về tình nghĩa thiếu niên hắn, Trần Tranh và Liễu Nhược Vân.

Kể về lần bị địch vây khốn.

Trần Tranh đã dùng thân chắn cho hắn mũi tên chí mạng ra sao.

“Mũi tên đó… vốn là nhắm vào ta.”

“Ta còn ngửi được mùi m/á/u bắn lên mặt… còn nóng… mang theo hơi thở cuối cùng của hắn.”

“Hắn bảo ta… sống cho tốt… chăm sóc mẹ con Nhược Vân.”

Giọng hắn run lên.

Như bị kéo trở lại chiến trường đầy t/h/i t/h/ể năm đó.

Hắn nói.

Năm năm hắn đối xử đặc biệt với Liễu thị.

Chỉ là vì thay một người đã tiếp tục sống.

Hắn đang trả món nợ đổi bằng mạng người.

“Ta không dám về kinh… không dám gặp .”

“Những lá thư của … những lá thư nhuốm mùi m/á/u… ta không dám mở một bức nào.”

“Ta sợ… chỉ cần mở ra… Trần Tranh sẽ xuất hiện trong mộng hỏi ta…”

“Dựa vào đâu hắn … còn ta lại có yên tâm hưởng cảnh vợ chồng đoàn tụ?”

Nghe tới đây.

Ta chỉ nực cười.

Hắn tiếp tục nói.

Nói rằng cho tới khi hồi kinh.

Nhìn ánh mắt xa cách của A Chiêu.

Nhìn bức huyết thư được viết bằng ngón tay rách m/á/u.

Hắn mới nhận ra.

đã rơi xuống vực sâu từ .

“Ta giống như mắc tâm bệnh, Tân Đồng.”

“Ta không phân rõ đâu là ân nghĩa, đâu là trách nhiệm.”

“Ta sống như cái bóng của Trần Tranh.”

“Mà lại quên mất ta là Tạ Uyên.”

“Là phu của .”

“Là phụ thân của A Chiêu.”

Hắn từng câu từng chữ nói ra.

Như tự tay moi vết thương đã thối rữa trong lòng.

Hắn đang cầu xin sự thương xót của ta.

Hương đàn trong linh đường cháy đến cuối.

Tàn tro rơi vào lư hương.

Không một tiếng động.

“Nói xong rồi?”

Ta hỏi.

Giọng thản.

Như đang nói thời tiết.

Hắn đột nhiên ngẩng đầu.

Trong mắt lóe lên một tia hy vọng mong manh.

“Nếu ngươi đã sinh tâm bệnh.”

Ta hạ mắt.

“Vậy thì tìm một ngôi chùa cổ nơi núi sâu.”

“Ngày ngày đối diện đèn xanh Phật cổ.”

“Tự mà hóa giải tâm ma của .”

“Còn ta…”

Ta dừng lại một , từng chữ rõ ràng.

“Thứ lỗi, không phụng bồi.”

“Tạ Uyên, trong lòng ngươi chứa quá nhiều thứ.”

“Ân tình, đạo nghĩa, di nguyện của người đã .”

“Chỉ duy không còn chỗ cho một ta.”

Ta nhìn gương mặt hắn trong nháy mắt trắng bệch, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai.

“Tạ Uyên.”

“Thẩm Tân Đồng ta không cần .”

“Giờ nhìn lại ngươi, chỉ cả người đầy bụi trần của những tháng ngày bôn ba, mục nát đến khó ngửi.”

Ta hạ thấp giọng, sắc lạnh như lưỡi dao rạch trên mặt băng.

“Khiến người ta buồn nôn.”

“Con gái tướng môn.”

“Từ trước đến nay chưa từng hạ ăn chung phần cơm thừa của kẻ khác.”

Vành mắt hắn lập tức đỏ ngầu.

Hắn nhìn chằm chằm ta.

Như khắc ta vào tận xương tủy.

Nhưng cuối cùng.

Sự sắc bén trong ánh mắt ấy từng từng vỡ vụn.

Chỉ còn lại một mảng tro tàn.

Hắn chậm rãi quay đầu.

Đối diện linh vị phụ thân và huynh trưởng ta.

Dập đầu thật mạnh ba cái.

Trán nện xuống nền đá.

Từng tiếng trầm đục.

“Là ta… phụ , Tân Đồng.” Giọng hắn nghẹn lại.

Như một con thú bị dồn vào đường cùng.

Ta lấy từ trong ngực ra tờ văn thư.

Đưa tới trước mắt hắn.

Hắn ngẩng đầu.

Nhìn rất .

Cuối cùng vẫn run tay nhận lấy.

Hắn cầm bút chu sa bên cạnh.

Ở chỗ ký tên.

Ấn thật mạnh con dấu riêng của .

Dấu son đỏ thẫm.

Như một giọt m/á/u đã khô.

Từ đó.

Mọi cũ.

Đoạn tuyệt.

Ta thu lại văn thư.

Xoay người.

“Tân Đồng.” Hắn gọi ta từ .

Giọng thấp đến tận bụi đất.

“Gọi ta thêm một lần …”

“Tử Quy… được không?”

chân ta khựng lại một nhịp.

Nhưng không quay đầu.

Rất .

Ta mở môi.

Nhìn về khoảng không ngoài .

Nhẹ giọng gọi:

“Tử Quy.”

Giọng không vui.

Không buồn.

Như đang tiễn biệt một cái tên đã mục nát từ .

“Từ nay núi cao sông dài.”

“Không còn yêu.”

không còn hận.”

“Tạ Hầu gia, mỗi người tự bảo trọng.”

Ta ngưỡng .

Thế giới .

Cùng với người đàn ông đang quỳ dưới đất ấy.

Bị ta đóng lại ngoài cánh .

17

Trời vừa hửng sáng.

Hai con sư tử đá trước Hầu , trong màn sương tàn đã mất vẻ uy nghi.

Ta nắm tay A Chiêu.

Đầu ngón tay hơi lạnh.

lưng chỉ là một chiếc xe ngựa bọc vải xanh thường.

Tạ Uyên đứng cách đó không xa.

Hắn thức trắng một đêm.

Màu đỏ trong mắt còn chói hơn cả tua đỏ trên giáp đen.

Hắn như một pho tượng sắp vỡ.

Vô ích dùng ánh mắt giữ ta lại.

Ta nhìn hắn một lần.

Gương mặt từng khiến ta rung động.

Giờ chỉ còn lại sự suy sụp và tiều tụy.

“Ta không hận ngươi, Tạ Uyên.”

Giọng ta rất .

Rơi xuống tai hắn.

Lạnh như tuyết.

“Thậm chí.”

“Đến hận lười.”

Thân hắn chấn động dữ dội.

Như bị đ/âm một nhát vào tim.

Sắc mặt trắng bệch.

Chỉ còn lại vẻ tro tàn.

Hắn đã chuẩn bị để đón nhận oán hận của ta.

Nhưng không ngờ.

Ta lại dứt khoát đến vậy.

Ta đem hắn.

Tự tay giao lại cho người khác.

Đến một tức giận không có.

“Ngươi không luôn cảm mắc nợ Trần Tranh sao?”

“Vậy thì nên ở bên mẹ con Liễu thị cả .”

“Như vậy mới gọi là báo ân đến cùng.”

Hắn mở miệng.

Yết hầu run lên.

Nhưng cuối cùng.

Không nói nổi một chữ.

Không khí xung quanh đông cứng lại.

Chỉ còn tiếng nức nở rất của lão bộc.

Ta nghiêng đầu, nhìn Vương bá đang đứng chờ bên cạnh.

“Vương bá, khế ước bán thân ta đã đốt rồi, đây là tiền an gia.”

“Ra ngoại thành kinh thành mua một căn nhà nhỏ, sống yên ổn .”

Giọng ta thản.

Như đang dặn dò một công việc hết sức thường.

Sự thản ấy.

Lại còn tàn nhẫn hơn cả lời trách móc.

Như một lưỡi dao cùn.

Cứa từng nhát vào tim hắn.

“Tân Đồng…”

Cuối cùng hắn tìm lại được giọng nói.

Khàn đến không còn hình dạng.

Hắn vậy mà còn nhắc tới bệnh cũ của Liễu thị.

dùng đó thử xem ta còn lưu luyến nào không.

Nghe vậy.

Khóe môi ta cong lên một nụ cười rất nhạt.

trong của Hầu gia.”

“Đã không còn liên quan gì tới o’t.ca-y Thẩm Tân Đồng .”

“Ngươi cứ việc che chở ta.”

“Không cần nói với ta.”

Ta đỡ A Chiêu lên xe ngựa.

Rèm gấm buông xuống.

Ngăn cách ánh nhìn như xuyên thủng ta của hắn.

Bánh xe lăn trên con đường đá xanh.

Phát ra tiếng trầm đục.

Nghiền nát năm năm .

Cùng với người đàn ông tên Tạ Uyên ấy.

Thành bụi đất.

Xe ngựa dừng lại ở dịch trạm ngoại thành nghỉ tạm.

Từ truyền tới tiếng vó ngựa gấp gáp.

Ta không quay đầu.

A Chiêu vén một góc rèm, nhìn ra ngoài.

Tạ Uyên ghìm ngựa đứng cách đó không xa.

Cả người đầy bụi đường.

Trong mắt chỉ còn lại sự hoảng loạn.

Hắn không dám lại gần.

Chỉ nhìn chằm chằm chiếc xe ngựa này.

A Chiêu thu lại ánh mắt.

Đôi mắt giống hắn như đúc.

Nhưng không còn sự quấn quýt của con trẻ.

Chỉ còn sự xa lạ trong trẻo.

Con bé hướng về đó.

Cung kính thi lễ.

Giọng trong trẻo vang màn sương.

“A Chiêu… bái kiến Tạ Hầu gia.”

Ta cảm nhận thân nhỏ bé trong lòng đang run.

Người đàn ông trên lưng ngựa xa.

Thân hình chợt cứng lại.

Một tiếng Tạ Hầu gia này.

Chính là cái tát.

A Chiêu thay ta.

Giáng thẳng lên mặt hắn.

Xe ngựa tiếp tục lăn bánh.

Một cành hồng mai A Chiêu đang cầm chơi.

Rơi khỏi sổ xe ngựa.

Rớt xuống bụi đường quan đạo.

Màu đỏ chói mắt ấy.

Như một giọt m/á/u đã đông nơi tim.

Ta không quay đầu .

Chỉ loáng thoáng nghe .

Một tiếng nức nở bị kìm nén đến cực điểm.

Thảm thiết như tiếng thú bị dồn vào đường cùng.

18

Xe ngựa tới cổng thành.

Mây đen tích tụ nhiều ngày đột nhiên tan ra.

Ánh chiều nặng nề lên tường thành.

Mạ một lớp ánh vàng lạnh.

Ngay khoảnh khắc bánh xe sắp vượt ranh giới.

Tạ Uyên lại đuổi tới.

Hắn đã đổi ngựa.

Hơi thở hỗn loạn.

Gương mặt từng đầy khí phách.

Giờ chỉ còn màu tro tàn.

Hắn đứng cách vài trượng.

Giọng khàn đặc.

Mang theo sự mệt mỏi như đã cách một .

“Nếu năm đó… ta không đưa mẹ con ta về kinh…”

và ta… có lẽ sẽ không đến mức này?”

Ta nhìn hắn lớp rèm.

Hắn đang cầu xin một chữ “giá như”.

Một chữ.

Vĩnh viễn không tồn tại.

“Tạ Uyên, đến bây giờ ngươi vẫn cho rằng…”

“Là Liễu Nhược Vân đã phá hủy tất cả sao?”

Ta nhìn hắn thản.

Như đang nhìn một kẻ lạc lối.

“Năm năm trước.”

“Khi Thẩm gia đổ m/á/u nơi cô thành.”

“Viện binh của ngươi mãi không tới.”

“Ngay khoảnh khắc đó.”

ta và ngươi.”

“Đã đoạn rồi.”

Thân hình Tạ Uyên chao đảo.

Ánh chiều tàn rơi xuống đáy mắt hắn.

Nhưng không chiếu ra nổi một tia sáng.

Ta không dừng .

Có những món nợ.

Không hắn quên .

Thì sẽ không còn tồn tại.

“Trong những đêm dài ấy.”

“Ta từng nghĩ tới việc bỏ cả cốt nhục trong bụng.”

“Để theo phụ thân và huynh trưởng.”

“A Chiêu có sống sót.”

“Là số mệnh của con bé.”

“Không ân huệ của ngươi.”

“Hôm nay ngươi nhìn tất cả những điều này.”

“Không liên quan gì tới Liễu thị.”

“Đều là món nợ ngươi thiếu ta.”

Từng chữ.

Lạnh cứng như sương giá.

Hắn đứng trong lớp tuyết tàn.

Môi run rẩy.

Nhưng không nói nổi một lời.

Cả người như một cái xác rỗng.

Bị rút mất linh hồn.

“Cho dù có sống lại một .”

“Ta tuyệt đối sẽ không vào Hầu thêm nửa .”

Ta buông rèm gấm xuống.

Xe ngựa chậm rãi rời khỏi thành, bỏ lại bóng dáng tuyệt vọng ấy hoàn toàn trong bụi trần.

Bánh xe lăn đều.

Như dòng thời gian trôi mãi không ngừng.

Chúng ta trở về Bắc cảnh.

Trở về vùng đất đã thấm đẫm nhiệt huyết của ba Thẩm gia.

Ta khoác lên chiến giáp đen, tự tay dựng lại đại kỳ mang chữ Thẩm đã bụi.

Cờ lớn tung bay trong gió lạnh, phần phật vang lên.

Khoảnh khắc đó, Trấn Quốc Hầu phu nhân Thẩm Tân Đồng đã .

Người còn sống, là tướng của Thẩm gia.

Tin tức từ kinh thành, thỉnh thoảng theo báo truyền tới.

Tạ Uyên đã từ bỏ tước vị.

Hắn tán hết gia sản, an trí những đứa trẻ mồ côi của toàn bộ tướng sĩ đã tử trận.

Liễu Nhược Vân bị đưa vào am ni cô dưới ánh đèn xanh Phật, sống nốt quãng còn lại.

Hắn dùng phần còn lại để lấp đầy món nợ ân nghĩa không trả hết.

Mười năm , tóc Tạ Uyên đã bạc.

Hắn cuối cùng không phụ Trần Tranh, nhưng cuối cùng phụ ta và A Chiêu.

Hắn không còn đặt chân tới Bắc cảnh .

A Chiêu đã đổi sang họ Thẩm từ .

Con bé là thiếu tướng của Bắc cảnh, anh khí hiên ngang, còn vượt cả ta năm xưa.

Ngoài ải lại một trận tuyết lớn ngập trời.

Ngàn dặm băng phong.

Ta đứng trên thành , nhìn non sông gấm vóc trước mắt.

Đầu ngón tay bẻ một nhành hàn mai.

Hương mai thanh lạnh, giống như gió dữ phương Bắc.

Trên này đã không còn Trấn Quốc Hầu phu nhân.

Ta là Thẩm Tân Đồng.

Chỉ là Thẩm Tân Đồng.

( Toàn văn hoàn )

Tùy chỉnh
Danh sách chương