Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tan làm, tôi ăn rồi nhà.
Vừa bước cửa, thấy Diệp Chi Thiên đang ngồi trên ghế sofa.
“ nay sớm thế?” Tôi vừa thay giày vừa hỏi.
“Không tăng ca.” Anh nói.
“Ồ.” Tôi gật đầu, treo túi xách lên rồi chuẩn thư .
“Dịch Tình.” Diệp Chi Thiên gọi tôi lại, “Quà sinh nhật, anh chuẩn từ lâu rồi, qua—”
“ ơn!” Tôi nhận hộp nhỏ xinh tay anh.
Mở ra xem, là một vòng tay rất đẹp.
“Đẹp thật đấy, em thích.” Tôi mỉm cười anh, “Mai em sẽ đeo.”
Vừa xoay người định rời , Diệp Chi Thiên kéo tay tôi lại.
“ qua, xin lỗi, anh thất hẹn.” Anh giải thích, “ gần nhà hàng, anh nhận điện thoại của , cô ấy nói bạn trai cũ lại theo dõi cô ấy, cô ấy rất sợ. Một cô gái sống một đúng là không an toàn—”
“Em tin anh.” Tôi cắt lời, “Đúng là không thể để cô ấy một đối mặt nguy hiểm, bạn trai cũ của cô ta tính cách cực đoan, anh từng nói rồi. Thôi, em còn chút chưa làm xong, em làm thêm .”
“Dịch Tình!” Anh vẫn chưa buông tay.
“Hử?” Tôi ngạc nhiên nhìn anh.
“Anh vẫn chưa ăn gì.”
“Ồ, em ăn rồi, anh đặt đồ ăn .”
Vừa nói, tôi vừa gỡ tay anh ra, thẳng thư .
Vừa ngồi xuống, tôi nghe thấy tiếng cửa lớn kia đóng “rầm” một cái.
Ra nhìn thì thấy Diệp Chi Thiên không còn ở nhà nữa.
Anh tặng quà, chủ động cho tôi một bậc thang để bước xuống, vậy tôi lại không đón .
Anh giận rồi.
3
Tôi và Diệp Chi Thiên lại bắt đầu chiến tranh lạnh.
Trước đây, mỗi lần chiến tranh lạnh, tôi đều buồn bã, nghĩ nát óc tìm cách làm lành anh.
Còn bây giờ, lạnh nhạt mấy , tôi lại thấy nhẹ nhõm lạ thường.
Buổi , Diệp Chi Thiên ngủ ở khách, tôi một nằm trọn giường lớn, ngủ còn ngon hơn bình thường.
Buổi sáng, tôi không còn dậy sớm nấu bữa sáng cho anh nữa, mỗi có thể ngủ thêm nửa tiếng.
Khi làm, đầu tôi không còn hay hiện lên hình ảnh của anh, cũng chẳng còn nhắn tin liên tục cho anh, hiệu suất làm của tôi tăng hẳn lên.
Những công trước đây toàn phải làm tận tan ca xong, bây giờ đều có thể hoàn thành sớm.
Tan làm, tôi cũng lười nấu cơm.
Vì muốn Diệp Chi Thiên ăn uống lành mạnh, tôi từng luyện tay nghề nấu nướng rất tốt, cũng nhà nấu bữa .
Thế , anh toàn bận tụ họp, một tuần ăn tôi hai bữa là nhiều lắm rồi.
Không còn phải xoay quanh anh, tôi nhận ra có quá nhiều thời gian rảnh rỗi.
Một bộ phim truyền hình, tôi mất ba là xem xong.
Ở văn , nghe cô bé làm nói đang ôn thi chứng chuyên ngành, tôi bỗng thấy xấu hổ.
Người ta vừa ra trường biết tận dụng thời gian nâng cao bản thân, còn tôi làm bao năm rồi vẫn mù mờ không định hướng, sống hay đó.
trách trước đây tôi quá mê muội tình yêu.
Sau khi tốt nghiệp, nguyện vọng duy nhất của tôi là Diệp Chi Thiên.
Cho tận bây giờ, điều ước đó vẫn chưa thành hiện thực.
tôi đó, trọng tâm của cuộc đời chính là xoay quanh Diệp Chi Thiên.
Tôi thậm chí từng nghĩ, nếu sau khi kết hôn anh muốn tôi nghỉ làm nội trợ, tôi cũng sẽ không do dự đồng ý.
Cưới Diệp Chi Thiên, sinh con cho anh, chăm sóc gia đình nhỏ của chúng tôi – tôi nói, đó là hạnh phúc, là cuộc sống tôi hằng mơ ước.
Giờ đây, tỉnh mộng rồi, tôi thấy bản thân thật thất bại.
tình thì luôn là người cho , chẳng bao giờ nhận lại sự đáp lại xứng đáng, cả lời hứa hôn nhân anh cũng không muốn cho.
Còn công thì trì trệ, không chút tiến bộ.
Tinh thần phấn đấu của cô bé làm khiến tôi truyền hứng.
Tôi nghĩ, cũng nên thay đổi rồi.
Tôi bắt đầu khiêm tốn hỏi han đồng nghiệp, mua tài liệu, bắt tay chuẩn ôn thi chứng .
Mỗi sau giờ làm, tôi ăn đại gì đó bên , nhà liền chui thư học bài, học tận ngủ.
Dạo gần đây, chắc Diệp Chi Thiên vẫn còn giận, cũng nhà rất trễ.
Vậy lại hay, nhà yên tĩnh, tôi học hành cũng dễ tập trung hơn.
4
nghỉ trưa lướt điện thoại, hiếm hoi lắm tôi thấy Diệp Chi Thiên cập nhật vòng bạn bè.
có một bức ảnh, không kèm chữ .
ảnh là một bàn ăn, trên bàn bày vài món ăn và hai bộ bát đũa.
Góc bàn còn lộ ra một bàn tay, trên cổ tay là đồng hồ tôi từng mua cho anh.
Tôi quá hiểu Diệp Chi Thiên, anh cố ý đăng bức ảnh ăn cùng Trương này để chọc giận tôi.
Nhưng tôi lại không còn giác tức giận hay ghen tuông như trước nữa.
Cũng không thể lập tức gọi điện cho anh để chất vấn như trước.
Tôi liếc qua một cái, rồi tiếp tục xem các bài đăng khác.
Chiều , tôi nhận cuộc gọi của Diệp Chi Thiên.
“Tan làm anh tới đón em.” Giọng anh không nghe ra bất kỳ xúc .
Phản xạ đầu tiên của tôi là từ chối.
“Không cần đâu, nay em làm thêm, trễ một chút.” Tôi theo bản năng nói dối.
“Làm thêm mấy giờ?” Anh hỏi tiếp.
“Ờ… tám giờ.” Tôi cắn răng tiếp tục bịa.
“, tám giờ anh sẽ đợi em dưới lầu.” Anh nói xong liền cúp máy.
Để không lộ, tan làm tôi không rời tài liệu ôn thi ra học ngay tại văn .
Tám giờ, tôi thu dọn đồ đạc, đeo ba lô xuống lầu.
Vừa bước ra khỏi tòa nhà, tôi thấy xe quen thuộc đậu không xa.
Tôi tới, mở cửa xe, Trương ngồi ghế phụ quay lại cười tôi.