Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 7

Câu nói đó, là câu anh nói tôi.

Mùa đông năm ngoái, tôi sốt 38,5 độ, buổi tối phải tự bệnh viện truyền nước.

Nhìn xung quanh ai cũng có người đi , có mình tôi lẻ loi, tôi không kìm được mà gọi điện anh, bảo anh tới bệnh viện tôi.

Anh lạnh lùng từ chối: “Em là người lớn rồi, đừng có quá. cúm thôi, không có anh em không truyền được nước chắc?”

Trong điện thoại còn vang tiếng nhạc ồn ào, Trương Khả Khả còn đang hét : “A Thiên, lượt anh hát rồi kìa!”

Tôi bị nặng, còn anh đang vui vẻ hát karaoke .

Khoảnh khắc đó, tôi lạnh thấu tim.

Tự trách mình không có bản lĩnh, giận dỗi được vài ngày lại dễ dàng bị anh dỗ dành bằng vài câu là mềm lòng.

Chắc Diệp Chi Thiên cũng nhớ tới chuyện đó, giọng anh run run: “Xin lỗi.”

Lời anh nói như lưỡi dao đâm thẳng vào tim người khác, vậy mà anh lại hoàn toàn không hề nhận .

khi lưỡi dao quay lại đâm ngược vào anh, anh mới hiểu thế nào là “lời độc lạnh thấu xương giữa tháng Sáu”.

Những người như anh, nếu không tự mình trải qua, mãi mãi sẽ không biết thế nào là đồng .

Trương Khả Khả ngồi bên cạnh không chịu nổi nữa, nhìn anh đầy thương xót: “Anh bị bệnh mà cô gái anh – lại bỏ mặc không quan tâm, còn định bỏ anh mà đi, thế mà anh còn phải xin lỗi sao?”

Tôi nhẹ nhàng cười: “Cô đó, anh không thiếu người quan tâm chăm sóc.”

“Tôi dĩ nhiên không như cô, lạnh lùng vô . Tôi sẽ chăm sóc A Thiên !” Trương Khả Khả ưỡn ngực ngẩng , lớn tiếng nói.

Tôi không còn gì để nói, quay người bước đi.

11

Tối hôm đó, Diệp Chi Thiên không về nhà.

Anh nhắn tin tôi, nói vẫn đang ở tạm nhà Minh Tử, chờ khi khỏe lại sẽ về nói chuyện nghiêm túc tôi.

, đối mối quan hệ giữa chúng tôi, tôi sớm có quyết định rồi – là chia tay.

chữ “chia tay” nói dễ, nhưng để thực sự quyết tâm chẳng hề đơn giản.

Tôi và Diệp Chi Thiên bên nhau quá lâu, từ năm ba đại giờ hơn năm năm nghiệp – bảy năm yêu nhau.

Những năm , chúng tôi sự yêu nhau, cũng sự hạnh phúc.

Thời đại rảnh rỗi, đứa hẹn hò khắp mọi ngóc ngách trong phố này.

phố này chứng kiến những kỷ niệm đẹp nhất của chúng tôi, mỗi nơi có phong cảnh đẹp lưu lại ảnh chụp chung.

mùa nghiệp, chúng tôi giúp nhau chỉnh sửa CV, nhau đi khắp các chợ việc .

Khi cả tìm được việc, bọn tôi vui mừng chạy đỉnh núi, uống bia và hát to.

Thuê được căn nhà tiên, chúng tôi nhau bài trí, nhau mơ về tương lai.

Khi đó, mỗi ngày tràn đầy niềm vui.

Chúng tôi bắt thay đổi từ lúc nào vậy?

Chắc là từ lúc trái tim Diệp Chi Thiên bắt trở nên mông lung.

Nói xác hơn, là từ khi Trương Khả Khả xuất hiện lại trong cuộc sống của chúng tôi.

Thời đại , tôi nghe qua tên Trương Khả Khả.

Khi đó tôi và Diệp Chi Thiên ở một ban trong sinh viên, quan hệ khá .

Tôi nghe bè anh nói, anh đang theo đuổi một cô gái tên Trương Khả Khả.

Nhưng vì tôi và Trương Khả Khả không chuyên ngành, nên chưa gặp mặt.

Trong mắt tôi, Diệp Chi Thiên là người rất xuất sắc, năng lực nổi trội, năm trưởng ban, là người được chủ tịch sinh viên bồi dưỡng người kế nhiệm.

tích tập của anh cũng nổi bật, mỗi kỳ giành bổng.

Anh còn rất nghĩa khí, có lần sinh viên tổ chức hoạt động gặp trục trặc, lỗi là do một khác trong ban, nhưng anh đứng nhận hết trách nhiệm.

Bình thường có gì không hiểu, tôi hỏi anh, anh luôn kiên nhẫn hướng dẫn tôi.

Tôi nghĩ, tình tôi dành Diệp Chi Thiên bắt từ sự ngưỡng mộ.

Ngoài tính cách, anh còn có ngoại hình, dáng người cao ráo, khuôn mặt điển , gần như không có khuyết điểm.

Trong mắt tôi, anh là người hoàn hảo, là kiểu người khiến tôi rung động không thôi.

Vậy mà, một người hoàn hảo như thế, lại theo đuổi Trương Khả Khả suốt năm vẫn không .

Sau khi Trương Khả Khả có , Diệp Chi Thiên như người mất hồn, nụ cười cũng mang theo vẻ u sầu.

Tôi tiếc anh, anh không đáng phải buồn như vậy.

Một người như vậy, sao Trương Khả Khả lại không thích?

Năm ba, vào một buổi tối rất đỗi bình thường sau khi họp xong sinh viên, tôi lấy hết dũng khí để tỏ tình Diệp Chi Thiên.

Điều khiến tôi bất ngờ là, anh đồng ý.

Sau khi yêu nhau, mỗi ngày trôi qua anh trở nên vui vẻ hơn, cả nụ cười cũng rạng rỡ hơn.

Từ ánh mắt anh nhìn tôi, tôi biết, anh cũng yêu tôi.

Sắp nghiệp, chúng tôi gặp Trương Khả Khả một lần trong khuôn viên trường.

Tôi không nhận cô ta, Diệp Chi Thiên nhìn chằm chằm vào cô .

Tôi hỏi mới biết – , đó là cô gái nhiều lần từ chối anh.

Là người anh theo đuổi mà không thể có được.

Khi đó, Trương Khả Khả đang khoác tay .

Tôi bắt hiểu vì sao cô ta lại từ chối anh.

Trương Khả Khả không đẹp , còn thấp nữa, cao chưa bằng cô ta.

Nhưng toàn thân anh ta là đồ hiệu.

, Diệp Chi Thiên thua ở điểm đó.

Anh ở mọi mặt, thiếu điều duy nhất – xuất thân quá bình thường.

Anh là một cậu chăm từ thị trấn nhỏ, tự mình thi phố.

Bố mẹ là công nhân lao động bình thường.

Chiếc túi xách trên tay Trương Khả Khả cũng mấy chục triệu rồi.

Mà đó là thứ Diệp Chi Thiên không thể được.

Tùy chỉnh
Danh sách chương