Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 8

12

tốt nghiệp, Trương Khả Khả rời thành phố.

Ba năm , cô ta lại bắt đầu thường xuyên xuất hiện trong cuộc sống của tôi – với danh nghĩa “bạn” của Diệp Chi Thiên.

Anh dần bị cô ta tác động, ngày càng mất tập trung trong mối quan hệ với tôi.

Bất lúc nào, cần một cú điện thoại, Trương Khả Khả đều có thể kéo anh rời khỏi tôi.

Tôi từng cãi nhau, từng ầm lên, nhưng càng anh càng xa cách, càng mất kiên nhẫn với tôi.

Tôi không chưa từng nghĩ đến chuyện chia tay, nhưng tôi không cam lòng.

Tôi đâu có sai điều gì, tại lại là tôi buông tay?

Cho dù có cãi nhau to đến đâu, tôi cũng chưa từng nói ra hai chữ “chia tay”.

Tôi sợ, một đã nói ra, anh sẽ thật sự đồng ý – mà lúc đó sẽ không còn đường lui nữa.

Tôi hiểu rõ, trong lòng mình vẫn còn yêu Diệp Chi Thiên, vẫn chưa muốn kết thúc.

Tôi nghĩ, mình sẽ tiếp tục như vậy mà cầm cự mãi.

Nhưng không ngờ, tôi cũng có lúc cạn kiệt sức lực.

Tình yêu từng đầy ắp như , theo thời gian mà vơi dần, rơi vãi sạch sẽ.

Cho đến không còn gì.

ra, tình yêu tôi dành cho anh cũng có lúc cạn kiệt.

phát hiện ra anh không thể lay động xúc tôi nữa, tôi biết mình đã không còn yêu anh.

Tôi không hối tiếc, nhẹ nhõm.

Quyết định chia tay là kết quả của những ngày dài suy nghĩ nghiêm túc.

Nếu đã xác định không còn yêu, không cần tiếp tục ở nhau nữa.

Từng có lúc tôi tin rằng tôi sẽ mãi nhau, cưới xin, sinh con, cùng nhau già đi.

Tôi đã từng mơ rất nhiều về tương lai hạnh phúc ấy.

Nhưng biết dừng đúng lúc, có lẽ cũng là một điều tốt.

Tôi hai mươi tám tuổi, không còn trẻ nữa, có thể sẽ không lại nào khiến tôi yêu sâu đậm như .

Nhưng chứ?

Cuộc sống đâu có tình yêu.

Tôi hai mươi tám tuổi, nhưng cũng chưa là quá muộn để chỉnh đốn lại bản thân bắt đầu lại đầu.

Về chuyện tình , tôi không hối hận.

Khởi đầu của tôi rất đẹp, tôi đã từng nhận giác yêu.

Trong mối quan hệ , tôi từng yêu hết lòng, từng cho đi, cũng từng nhận .

Tôi không thanh xuân bị lãng phí.

Ngược lại, trải nghiệm khiến tôi trưởng thành vững vàng hơn.

Tôi dám yêu, cũng dám buông bỏ.

13

Ngày hôm , rồi ngày tiếp theo nữa, Diệp Chi Thiên vẫn chưa về.

Tôi không biết liệu anh có đang tiếp tục trốn tránh hay không.

Đang định tan sẽ đi tìm anh để nói rõ mọi chuyện, tôi nhận điện thoại của mẹ.

Mẹ nói mấy hôm nay bố tôi luôn kêu đau chân, đi chụp phim cũng không có vấn đề gì.

Tôi có chút lo lắng: “Ngày mai bố mẹ lên đây đi, con dẫn bố đi kiểm tra tổng quát, bệnh viện lớn vẫn đáng tin hơn. Mẹ cũng tiện luôn một đợt khám sức khỏe toàn thân nhé.”

Bố mẹ tôi sống ở một thị trấn nhỏ, đi tàu cao tốc đến thành phố tôi đang ở mất hơn một tiếng.

Tôi xin nghỉ hai ngày, sáng hơn chín đã ra đón .

bố kiểm tra xong, thật may là không có gì nghiêm trọng, cần nghỉ ngơi điều độ là .

Kết quả khám của mẹ tôi cũng không có vấn đề gì.

Còn lại một ngày nghỉ thứ Sáu hai ngày cuối tuần, tôi quyết định dẫn bố mẹ đi chơi.

Tôi đặt phòng khách sạn cho , rồi cùng nhau vui chơi suốt ba ngày, chụp rất nhiều ảnh kỷ niệm.

Trên đường đưa ra , tôi chọn một tấm ảnh chụp ba đăng lên vòng bạn bè.

Vừa đăng xong, Diệp Chi Thiên đã gọi điện đến.

trai gái đến à?”

“Ừ.”

em không nói với anh?”

“Tại nói?”

“Anh có thể cùng em dẫn đi chơi mà.”

“Không anh từng nói không giỏi giao tiếp với lớn, chưa sẵn sàng phụ huynh ?”

Đầu dây kia im lặng.

“Tối nay nhau nói chuyện đi, né tránh mãi cũng không giải quyết gì.”

Nói xong tôi cúp máy luôn.

Tôi Diệp Chi Thiên quen nhau bảy năm, đến nay vẫn chưa từng bố mẹ hai .

Lúc đầu là vì còn trẻ, chưa nghĩ đến chuyện lâu dài.

Qua tuổi hai lăm, tôi bắt đầu có ý định kết hôn.

Tết năm đó, tôi dò hỏi ý anh, nói muốn theo anh về quê ra mắt.

Anh không đồng ý, nói chuyện quá đột ngột, chưa chuẩn bị tinh thần để nói với bố mẹ.

Năm ngoái dịp nghỉ lễ 1/5, bố mẹ tôi đến chơi, tôi muốn Diệp Chi Thiên cùng đi với tôi, nhưng anh lại chối.

Anh nói không giỏi tiếp xúc với lớn, chưa sẵn sàng phụ huynh.

Còn trách tôi gây áp lực cho anh.

đó, tôi không nhắc lại chuyện ra mắt nữa.

14

Tới , còn khá nhiều thời gian tàu chạy, tôi ngồi trò chuyện với bố mẹ ở băng ghế ngoài.

Đến gần , tôi tiễn ra cửa vào .

“Dịch Tình!” Một giọng quen thuộc vang lên phía .

Tôi đầu lại, Diệp Chi Thiên đang xách đầy túi quà tiến đến.

“Cháu chào hai , cháu là bạn trai của Dịch Tình. Dạo bận quá nên không kịp đến thăm hai , thật xin lỗi.”

Anh cười niềm nở, tự nhiên tiếp lời, “Đây là chút quà sức khỏe cháu chuẩn bị, mong hai đừng chê.”

Bố mẹ tôi nhìn anh đầy ngạc nhiên rồi sang nhìn tôi, chưa rõ chuyện gì đang xảy ra.

“Bố mẹ, sắp đến rồi, hai đi vào đi, để lát nữa con giải thích.” Tôi thúc giục .

Bố mẹ mơ màng bước vào nhà .

Tôi lại, sắc mặt lạnh hẳn: “Diệp Chi Thiên, ai cho anh tới đây?”

“Anh là bạn trai em, bố mẹ em đến, anh không quá bất lịch sự.”

anh mới biết nào là bất lịch sự à? kia anh đâu có nói .”

“Dịch Tình, đây là anh chưa đủ trưởng thành, là lỗi của anh, anh xin lỗi.”

“Hành động hôm nay của anh rất đường đột.” Tôi nhìn thẳng vào anh, “Về đi, tôi có chuyện muốn nói.”

Vừa vào đến nhà, tôi ngồi xuống, không vòng vo:

đây là tôi tự lừa mình dối , giả vờ như không những vấn đề giữa ta. Nhưng thật ra mối quan hệ đã lệch khỏi quỹ đạo lâu.

Tùy chỉnh
Danh sách chương