Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 3

5

Tôi là người nông thôn, chưa từng chốn sang trọng, lại cứ hay “câu bệnh” nên sợ bị cười chê.

 Tôi vô cùng hoảng hốt theo sếp buổi tiệc.

, mắt tôi quan sát bốn phương, nghe tám hướng.

 Học người ta ly , chào .

Một người phụ nữ dáng đi uyển chuyển qua, khi người ấy đi xa rồi, mùi hương vẫn lơ lửng trước mặt tôi.

 Quá đậm nét nữ tính.

Ngẫm lại, đây là lần tôi mặc váy dạ hội, từ trong ra đều bối rối, như một cô nông dân e lệ.

  Tần Tự ung dung, tay chọt túi một bên, trò chuyện ăn.

Không được, không thể để sếp xấu mặt.

 Tôi ngẩng , ưỡn ngực, vặn mông cố duyên dáng, tự nhận mình dáng người thon thả, nghiêm túc về khoản khí chất tuyệt đối không thua.

Tần Tự vô tình liếc qua tôi rồi nhanh chóng đi chỗ khác.

 Tôi chờ lúc không ai để ý, tiến đến bên anh, thầm : “Sếp, sao rồi, tôi trông có đẹp không?”

Tần Tự hít một cái, cúi .

 Đôi mắt chạm nhau.

 Không biết có phải ảo giác không, ánh lạnh lùng anh như biến sắc, có thêm một tia nóng bỏng khó tả.

“Đẹp.”

 Giọng anh cố ý hạ thấp, cắt ngang những tưởng tượng tôi.

Suốt buổi tiệc, dường như hơi tỏa ra từ trong huyết quản anh.

 Đôi mắt sáng sắc giờ lộ vẻ mơ màng, anh vụng về khoác tay vai tôi: “Đưa tôi về khách sạn.”

“Vâng, sếp.”

 Tôi người chỉ 1m6 vác vác ôm ôm, khổ sở lắm mới khiêng được sếp gần 1m9 về khách sạn.

 Tôi khéo léo mua ngay .

 Tần Tự mặt lạnh lòng ấm, từ chối không để tôi chắn thay anh, tôi đi ra tiệm nhanh hẳn.

mới rời đi, trời như sập xuống. Sếp suýt bị người ta… ngủ.

Khi nhận điện thoại Tần Tự, tôi vẫn đang bác sĩ loại nào rẻ tốt.
“Cô ở đâu?”

 Tần Tự nghiến răng :

 “Tôi đang mua anh.”

 “Về ngay! Lập tức!”

 “Sếp, đợi chút….”

Chưa kịp hết, bên kia vang giọng nữ yểu điệu: “Tần tổng, chắc anh uống chai nước đó nóng lắm phải không~”

 “Cút.” Tần Tự giận bất lực la lớn.

 “Tần tổng, nghe anh vẫn trinh, thử với em đi, rất sướng~ Gọi điện phân tâm, cúp máy đi~”

 “Tần tổng, anh tự động mở cửa em nữa !”

 Tần Tự lắp bắp, hoảng loạn rõ ràng: “Tôi tưởng là trợ lý tôi về rồi.”

 Người phụ nữ nhè nhẹ rên: “Tôi không tin! Anh uống nước em .”

 “Tôi nhắm mắt, nhầm thành trợ lý rồi.” Tần Tự kiệt sức: “ lại lần nữa, cút ra !”

Tôi há hốc mắt, lấy tay bịt miệng. đời rồi.

 Tôi tiện tay một hộp , giậm chân đôi gót 8 phân lao như tên về khách sạn.

 Nếu cô ta thành công, công việc tôi coi như đi đời.

Đôi giày gót đập xuống nền, phát ra tiếng “da-da-da” vang, âm thanh xuyên qua sảnh khách sạn rồi theo hành lang.

 Người không biết tưởng ai cưỡi ngựa .

6

Tôi thẻ phòng, thẳng tiến đẩy cửa .

có người nằm úp giường đang gì đó, kỹ người đó nằm người sếp tôi.

Má Tần Tự đỏ hơn lúc tôi ra , khóe mắt lấp lánh lệ. Anh ta cố vùng chống, dùng tay bịt chặt miệng cô ta.

gì vậy hả! Buông sếp tôi ra!” Tôi hét với khí thế sảng khoái, cởi bỏ giày gót, một tay túm tóc cô ta.

Cô ta thét , vùng vẫy điên cuồng, khó giữ hơn cả lợn ngày Tết.

 May bố tôi nuôi lợn, nghề nghiệp đúng chuyên môn nên tôi dễ dàng khống chế được cô ta, đẩy người ta ra cửa và tiện tay quẳng cô ta một chiếc áo khoác sếp.

Không nào khác.
Cô ta cởi quá nhanh.

mọi việc, tôi nhẹ nhàng tiến đến giường, tiếng an ủi: “Sếp……”

Tần Tự trông như bị nhục, ánh mắt mệt mỏi, tóc rối bời, mấy khuy áo cổ áo bật tung ba cái.

 Ánh sáng đèn chùm in nét gương mặt anh, đẹp một tự nhiên, nằm vẫn chẳng mất đi vẻ đẹp, thậm chí rõ hàng mi dày dài và sống mũi thon.

Sếp đúng là sinh ra có phúc, có tiền lại có nhan sắc.

 Chỉ tội về phần lương tâm có chút thiếu sót, lúc nào cũng bắt người ta tăng ca.

Tôi thở dài tiếc nuối, Tần Tự khẽ động mắt, thẳng về phía tôi.

 Tim tôi lập tức loạn nhịp, ôm lấy tội lỗi cúi mình: “Sếp, tôi không bảo vệ tốt anh……”

Hoàn toàn không nhận ra hơi thở Tần Tự đã trở nên gấp gáp và khò khè.

 Vì muốn an ủi anh, tôi tiến lại chỉnh lại áo sơ mi anh, môi anh khẽ động.

Nghe không rõ, tôi cúi sát : “Gì cơ?”

“Em anh nóng quá……” hơi thở nóng rực Tần Tự phả vành tôi.

Tôi chết lặng. Chết rồi, lúc mải đi mua quên mất mua…

Khoảnh khắc sau, vành tôi rộ cảm giác tê rần, rồi ngay lập tức ướt nhẹp, óc tôi đứng hình như một cỗ máy hỏng. Sếp, anh ấy… đang mút tôi?!

“S-s-sếp……” tôi lắp bắp kinh hoảng.

Ngồi dậy khỏi người anh, tôi khô họng, cổ họng khô ráo, vớ đại chai nước bàn giường, uống cạn ùng ục.

 Uống lại cảm khát hơn.

Tôi im lặng chiếc chai rỗng trong tay, im lặng nhớ lại lời cô ta đã , rồi lặng lẽ nghĩ:
Chết rồi, trong nước có chất!

……

Trước khi ý thức chìm đắm, tôi uất ức nghĩ. Sếp được cứu ra, tôi đời.

Tùy chỉnh
Danh sách chương