Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
13
Ăn xong bữa tối thịnh soạn, bạn thân dẫn tôi đến quán KTV nổi tiếng thành A.
Phòng đôi hai tiếng tối thiểu cũng cả chục triệu một phòng.
Tôi và bạn đạp xe công cộng đến cửa hội sở, chớp mắt nhìn nhau rồi cùng liếc sang dãy xe sang chói lóa đủ màu.
Maybach, Maserati, Rolls-Royce, Lamborghini… Nhìn xuống biển số: A66666, A88888, A11111… thậm chí chiếc “kém” cũng là A12121. Chói mắt mù.
Tôi há hốc miệng: “Ghê , giới giàu đỉnh cao.”
Lâm Ức ngây người: “Chỉ cần nói vài câu với họ, vui chút là vứt hai vạn.”
Tôi đáp: “Chắc không chỉ có bấy nhiêu.”
Ăn nhiều uống nhiều, hát ở phòng riêng hai tiếng, tôi lẻn đi vệ sinh.
Hành lang đèn màu rực rỡ, hơi say khiến tôi lạc đường một lúc, lảo đảo bước nhầm sang lối chéo.
Đứng số phòng lạ, tôi tiếc rẻ thở dài.
Một nhân viên phục vụ bước ra, tôi đứng cửa tưởng tôi là người trong phòng, cửa chưa đóng hẳn, cúi người chào rồi đi.
Đầu óc tôi lững lờ, chốc mới hồi tỉnh.
người định đi, tôi lờ mờ nghe có người gọi tên . Bước chân ngừng lại.
tiên là giọng nam trầm khàn: “Là Hạ Dĩ Ninh không? Là bồ nhí anh ta nuôi à? sao, cô ta xuất thân tầm thường, giản dị như hàng quê, không phải tôi nói, anh em ơi, mắt thẩm định đầu tư của mày chuẩn , chọn người thì sao kém ?”
Tiếp đó là giọng nam trầm mát hơn: “Sao cô ta không tới?”
Tần Tự thong thả đáp: “Cô ấy có việc.”
“ hay dối?” Có người thờ ơ nói: “Bảo sao phải che chở vậy? Chúng tôi có ai ý cô ta đâu.”
Tôi tức đến tỉnh hết một nửa men.
Tôi đứng nép ở cửa không dám hành động, chẳng chốc, người khiến tôi phát cáu xuất hiện.
Lần mở miệng là một cô , giọng ngọt và nhõng nhẽo: “Hạ Dĩ Ninh? Sao tôi không biết? Có ảnh không?”
“Chỉ là một bồ nhí , nói gì,” có người phụ họa: “Có ảnh ở vòng bạn bè của anh Tần.”
“Tôi không có WeChat của anh ta!” cô nhõng nhẽo phập chân.
Tôi đứng ngoài cửa thì sững sờ. Anh ấy đăng ảnh tôi vòng bạn bè sao? Sao tôi không ?!
Không lâu , cô nàng nói giọng còn chua hơn chanh: “Cô ta trông cũng khá, nhưng anh nói nuôi là nuôi luôn sao? Chắc không đâu, cô ta đã lăng nhăng rồi, tổng tài khác rủ là cô ta cũng không từ chối đâu!”
“Tóm lại cũng hợp lý, cô ta thích trai đẹp mà.” Tần Tự giả bộ trầm ngâm.
Tôi tức muốn nổ, tên Tần Tự ngốc ! Người khác vừa xúi là tin ngay? Vậy mà lại không tin tôi?!
Hoá ra chỉ có tôi động lòng, anh ấy chỉ xem tôi đơn thuần là chim hoàng yến!
tệ.
Chim hoàng yến chúng tôi cũng có quyền mà.
đau lòng, tôi không nỡ chửi Tần Tự, chỉ nuốt cay đắng vào lòng, tim quặn thắt.
Mắt tôi mờ đi.
Nghe Tần Tự nói: “Được, tôi cô ta.”
mắt tôi nghẹn lại ngay. “Cái gì?!”
tên bạn và cô nàng trà xanh ùa như một gáo lạnh.
Tần Tự ung dung vuốt chiếc đồng hồ tay tôi tặng: “ cô ta, cô ta sẽ thuộc về tôi, không ai cướp được.”
Nói rồi anh đưa ra một chiếc hộp nhung.
Tôi chui mắt vào khe cửa nhìn, tiếc là tôi cận nhẹ, cộng thêm ánh sáng yếu, chẳng rõ.
Mọi người vây quanh, có người thốt : “Nhẫn à? xem đi?”
“Không được.” Tần Tự ra lệnh không chối cãi: “Lần đầu chỉ cô ấy được nhìn.”
anh em trêu: “Bị vợ quản à.” “Thì anh chịu , anh chỉ muốn xoay quanh cô ấy mà,” Tần Tự tuyên bố lạnh lùng: “Ai mà nói xấu cô ấy, hợp tác tìm tôi.”
Giữa tiếng xì xào, Tần Tự đứng dậy, bầu không khí lập tức tan ra. “Các hôm nay nói rủ tôi là có việc trọng đại, không phải đến bôi nhọ vị hôn thê tương lai của tôi chứ?”
Trong phòng không ai dám tiếng.
“Được.” Tần Tự cúi bỏ tàn thuốc vào gạt tàn: “Những buổi tụ họp kiểu tôi không tham gia nữa.”
“Không không không, anh Tần.” Có người chịu không được, thành nói: “…thực ra là công chúa nhỏ thầm anh lâu rồi, đến tỏ tình, thì…”
Cô ‘công chúa nhỏ’ chính là cô kia.
“Tôi cũng thầm vị hôn thê của tôi lâu rồi, giờ được toại nguyện.” Tần Tự đầu, lạnh lùng nhìn cô: “Cô không chúc phúc chút à?”
Cô co rúm, bật khóc nén lời: “Chúc hai người trăm năm hạnh phúc.”
Tần Tự không nói thêm, người bước đi.
Trong khoảnh khắc anh lưng, tôi ôm tim chạy khỏi chỗ đó.
14
Chạy về phòng bao, tôi che miệng cười khúc khích. Bạn thân chậm rãi bước đến mặt, yêu xoa đầu tôi: “Đi vệ sinh mà, sao ngốc .”
“Bạn ơi!” Tôi lao tới ôm chặt cô ấy: “Người tôi thích cũng thích tôi!”
“ hạnh phúc rồi!” Bạn tôi còn rơi mắt tôi, giả vờ đấm lưng tôi một cái: “Hôm nay nghe khóc, lo chết đi được.”
Tôi lau giọt mắt vì vui sướng: “Bạn à, tối nay có lẽ về .”
Bạn tôi xụ mặt: “Hả?”
“ lấy thứ thích đổi, tự nguyện tặng năm trăm ngàn.” Từng chữ tôi đều nói rõ ràng.
Bạn tôi lập tức vui vẻ: “Về đi! định phải về, có cần gọi xe hộ không?”
“Không cần.” Tôi vội vàng chuyển tiền cô ấy, hứa hẹn: “Ngày mai, à không, ngày kia, sẽ ở bên cả ngày!”
Bạn tôi không tâm, cúi đầu đếm số không mà cười híp mắt: “Bạn à, ngày kia mà không xuống nổi giường cũng chẳng sao đâu!”
Tôi ngồi ở ghế xe Didi, bắt đầu trêu chọc Tần Tự.
Chim lồng không muốn bay: 【Chồng ơi, khi nào về, tôi đi.】 Hàm ý gợi mở đầy ẩn dụ.
Lần đầu tiên gọi bằng danh xưng , chưa kịp trêu chọc Tần Tự thì chính tôi đã nóng ran cả người.
Sếp: 【 , ở đợi tôi.】
Tôi giả vờ ngây ngô hỏi lại.
Chim lồng không muốn bay: 【 hiểu lầm, ý tôi là tôi muốn .】
Anh lập tức trả lời:
【 , đợi tôi, là tôi muốn em.】
【 có thể tiếp tục nói kiểu đảo ngữ .】
Tôi ung dung bước về , mở cửa ra liền một chú chó nhỏ chờ chủ nhân về.
Anh đã cởi áo, trách móc hỏi: “Em đi đâu vậy?”
“Ra ngoài mua đồ.” Tôi lấy hộp nhỏ ném vào người Tần Tự, rồi ngoắc ngoắc ngón tay gọi anh.
Kiên nhẫn của Tần Tự đã cạn sạch, vừa tháo thắt lưng vừa bước về phía tôi.
15
Nửa đêm , Tần Tự ôm tôi đi tắm xong rồi say.
Tôi lặng lẽ lấy điện thoại của anh.
Điện thoại anh không có mật khẩu, các ứng dụng cũng đơn giản, chỉ vài app thường dùng.
Không hề có trò chơi giải trí nào.
No wonder anh trên giường vồ vập , đúng là coi tôi như một trò chơi khám phá.
Mở phần vòng bạn bè ( Moments ) của anh, không ngoài dự đoán, anh đã chặn (ẩn) toàn bộ bài đăng với tôi.
Thời gian từ gần đến xa.
“Đẹp .”
“Xinh.”
“Dễ .”
“Thích.”
“Có chủ rồi.”
Cái dòng cuối là vừa đăng, tính thời gian thì là lúc ở KTV.
Anh đăng một tấm ảnh hộp nhung, chú thích: “Muốn .”
Lời ít mà yêu thì vang trời.
Khi định lại, ngón tay tôi khựng lại, nhìn duy một bài kín tư trên vòng bạn bè của anh — cũng là bài đầu tiên anh từng đăng.
“Thích một người, không dám theo đuổi, chỉ biết từ tốn tiến gần.”
Phần bình luận là anh tự đáp lại .
“Cô ấy muốn với tôi! Vui , quãng đường gần một tiếng, tôi đi nửa tiếng đã tới, háo hức run rẩy, những thứ cần mua đều đã mua.”
“Á á là hiểu lầm, tôi ghét câu đảo ngữ!!”
“Hạ Hạ bị dính cái bẫy, khóc suốt, tôi hoang mang, không nhìn rõ chữ trên điện thoại, mò mãi mới bấm đúng phần mềm.
Hạ Hạ níu tôi, tôi sợ vụng về, không dám chạm vào cô ấy, ý thức cuối cùng là đắp khăn tắm ướt cô rồi lả đi trong phòng tắm.
Tôi căm ghét cô đó và đồng bọn của cô.
Tôi sẽ họ biết mùi.”
Mũi tôi cay nghẹn.
Hoá ra anh không hề động vào tôi.
Tại tôi thẳng thắn, tưởng ánh mắt anh trao là khiêu khích.
“Hạ Hạ hiểu lầm là tôi đã chuyện ấy với cô ta, thực ra chỉ muốn tách ra, ghen ghen ghen! Tại tên đàn ông bẩn ấy đã bỏ chất vào cô ta.”
“Tôi mạng hỏi dân mạng, họ bảo con thích chiêu trà xanh, tôi học từng chữ một.”
“Tin xấu: chưa kịp tỏ tình; tin tốt: vợ tương lai nuôi tôi; tin còn tốt hơn: người mà vợ thích, là giả.”
“Ngầu chết đi được, tôi tra tài liệu, chiến lược, định không cô ấy đau. Thơm , thích chết đi được.”
“Chi nhánh sàn thành công, tôi đã có tiếng nói tuyệt đối trong họ Tần.”
Câu cuối cùng: “Tôi sẽ cô ấy.”
Tôi lấy điện thoại anh, nghiêm túc gõ một câu: “Hạ Dĩ Ninh là của tôi, Tần Tự Hạ Dĩ Ninh vợ, tôi đồng ý.”
—Hết—