Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Câu nhảy xa , tôi sững người cả phút, ngẩn ngơ nói: “Không.”
Đôi mắt u ám của anh sáng lên chút ánh sáng: “Đối đó có giàu bằng tôi không?”
Căn bản so sánh.
Tần Tự còn nằm trong danh sách phú hào, giàu anh có mấy người.
Tôi đáp: “Không.”
Tần Tự như nghiện, không ngừng: “Đối đó có cao bằng tôi không?”
Trời đất ơi, đầu tiên tôi đàn ông ghen ngược, đúng là ghê gớm!
Nhưng nhìn dáng vẻ này của Tần Tự, tôi lại bất an kỳ lạ.
Chợt lóe lên suy nghĩ, tôi hiểu rồi, đây là cách anh báo thù kiểu mới!
Bề ngoài mỉa mai đối xem mắt của tôi, thực chất là chĩa mũi giáo về tôi, châm chọc rằng tôi tìm được người đàn ông hoàn hảo anh.
Anh vẫn tức giận chuyện tôi lấy đi đầu tiên của anh!
Cơn giận vô cớ dâng từ bàn chân. Xem , những lời này là của con người sao! Người thuê tầng đáy cũng có tự trọng chứ!
“Sếp, tuy anh thua kém anh ở mọi mặt.” Vì sĩ diện, tôi cắn răng: “Nhưng tôi rất thích anh .”
Hừm hừm.
Để xem anh còn dám mỉa mai tôi không. Đồ độc thân, chắc ghen tị tôi – kẻ đã gặp được ‘ yêu đích thực’!
Tần Tự chọc giận, quả nhiên không chịu nổi: “Hạ Dĩ Ninh!”
Ván này tôi thắng. Tôi nhân đà phản công, chiếm thế thượng phong đạo đức: “Chuyện chúng lên , mong sếp đi nhé? Tôi cũng không truy cứu.”
“Lên ?” Tần Tự lặp lại, giọng trầm thấp. Tôi gật đầu.
“Tôi cố.” Anh cúi đầu: “Đây là đầu tiên của tôi, khó tránh khỏi để tâm. Nhưng đã có người cô thích, tôi không chen vào, không sao, đừng bận vì tôi.”
“……”
Trong tôi chua chát. Sao lại giống như tôi phụ bạc anh ấy vậy?
“Nếu.” Anh ngước lên, ánh mắt đáng thương: “Tôi không được sao?”
Mi mắt tôi giật giật: “Anh đang uy hiếp tôi à?”
Tần Tự nghẹn lời: “……”
Biết ngay tên sếp này dễ dàng bỏ cho tôi! Thỏ ép cũng biết cắn người mà.
Tôi tuôn tràng:
“Anh chỉ ghét tôi vì là trợ lý của anh, ngày cũng lượn trước mặt, khiến anh khó mà được.”
“Không được kiểu gì cũng muốn sa thải tôi, trong lời nói câu cũng ám chỉ thế!”
Người lớn cả rồi, đây vốn là thứ ai cũng ngầm hiểu, vậy mà Tần Tự cứ giả vờ không nghe ra, cố khó tôi!
Tôi dằn mạnh cửa, đóng “rầm” cái.
9
Cũng không chỉ mỗi anh chịu thiệt, tôi cũng khổ sở mà!
Sao anh cứ liên tục khiêu khích tôi?
Nửa đêm nằm càng nghĩ càng tức, tức đến khóc trận, người không nên nhìn mặt đoán người, tôi không nên chỉ vì mê trai đẹp mà có cảm anh.
Có người tối tôi đi đâu, tôi khẽ ho tiếng, liều mở mic, thổi phồng chuyện buổi xem mắt hôm .
Chắc chắn dựng cho sếp độc thân Tần Tự tôi đang say đắm trong yêu.
Tôi chính là muốn anh khó chịu, ai bảo anh dọa dẫm tôi chứ?
Vừa nói vừa bịa, đầu óc tôi như muốn nổ tung.
Cuối cùng tôi nghe đồng nghiệp thèm thuồng nói: “Ôi, hy vọng tôi cũng gặp được đối xem mắt tốt như vậy…”
“Chán chưa?” giọng nói đầy uy lực vang lên phía sau.
Đôi mắt Tần Tự u ám, giọng không vui: “Bây giờ là giờ , không giờ tán gẫu.” Đồng nghiệp vội tan chạy.
“Hạ Dĩ Ninh, lại văn phòng tôi chuyến.”
Tần Tự đi ngang tôi, để lại câu nói như thế.
“……”
Tôi tức tưởi nhìn bóng lưng anh, ước gì có nhìn thấu anh.
Đồng nghiệp lén thắp cho tôi nén nhang: “Tiểu Hạ, đi đi, tụi tôi cầu may cho cậu.”
Tôi nghiến răng, nở nụ cười gượng: “Cảm ơn.”
Đứng dậy, tiến thẳng vào phòng việc, mang theo cảm giác như người đi không trở lại.
Vừa bước vào, Tần Tự nắm lấy cổ tôi, trời đất quay cuồng, chưa kịp phản ứng đã anh ép vào cửa.
Tần Tự giữ cổ tôi, kia vuốt mái tóc anh vẫn gọn gàng, vài sợi tóc rơi che lấp đôi mắt lộ vẻ bực bội.
Vẻ đẹp của anh áp đảo, tôi không tự chủ được mà đập nhanh.
Tôi run rẩy nhìn anh, không dám thở mạnh, sợ anh nghe tiếng như trống trận.
Khoảng cách gần, thậm chí còn ngửi mùi thuốc lá người anh.
Giọng anh mang chút ấm ức không kìm nén: “Hôm cô hiểu lầm tôi rồi, tôi không hăm dọa cô, tôi chỉ có ám ảnh về trinh tiết mà thôi.”
Tôi không tin: “??”
“Thật đấy.” Tần Tự tự minh oan: “Tôi không được, đó là vấn đề của tôi, tôi không trách oan cô.”
“Không sa thải tôi chứ?” Tôi chưa tin hẳn.
“Tôi không sa thải.” Tần Tự ngập ngừng, “Cô và người xem mắt, mới quen không?”
“Vâng.” Tôi cảnh giác trả lời.
“Tôi không bôi nhọ ai sau lưng, tôi chỉ muốn nhắc nhở cô.” Tần Tự nghiêm túc.
“Ba ngày, cô nhìn thấu trái đàn ông, cẩn thận lừa, may mà chúng đã có quan hệ, tôi vẫn là sếp cô, về về lý, chuyện cô tìm người yêu tôi có trách nhiệm, đi ăn thử đi, tôi giúp cô xem xét.”
Anh nói có lý. Nhưng đó là lý lẽ méo mó. nữa, tôi đâu có thật sự có đối xem mặt?
“Không cần đâu, sếp.” Tôi từ chối khéo. “ đi.” Tần Tự nài, “Giờ đi luôn được không? Tôi để thư ký sắp xếp.”
Dù tôi đưa ra bao nhiêu lý do, anh đều ung dung xử lý.
Tôi nghi ngờ anh đang áp dụng mánh khoé bàn đàm phán tôi.
Không cãi nổi, tôi bực bội nổi điên quay sang phá: “Người xem mắt tôi nói là giả, là do tôi bịa.”
“Thật sao?” Biểu cảm bình thản của Tần Tự nứt vỡ.
Thôi mặc kệ, chơi trò tâm cơ thực sự mệt, dù sao anh đã nói không sa thải tôi.
Tôi nói thẳng hết: “Thật, anh chính là người châm chọc tôi trước, tôi mới bực tức mà bịa ra.”
Tần Tự cau mày hoang mang: “Khi tôi châm chọc cô?” Tôi thuật lại toàn bộ buổi chiều hôm và suy nghĩ của mình.
Tần Tự bất lực ôm trán, xoa giữa hai lông mày, có ý nói mà lại thôi. “Tôi chỉ tức, tôi mấy ngày nay giả ốm, cô còn đi xem mắt, nếu tôi về muộn chút, cô còn dám đến cỡ ?”
Tôi không hiểu: “Có gì mà tức hả sếp?” Anh im lặng. Thời gian trôi từng giây.
Tần Tự hoàn toàn buông xuôi đấu tranh, đỏ bừng từ xương quai xanh lên.
Anh ngại ngùng quay đầu, không nhìn tôi: “Bởi vì tôi còn muốn có tương lai cô.”
10
Nhịp đập loạn, tôi đứng chết trân tại chỗ. Ý gì đây?
“Tại sao lại muốn có tương lai tôi?”
“Chúng rất ăn ý , tôi cũng muốn có trách nhiệm cô.” – Tần Tự mặt không đổi sắc.
Mặt tôi lập tức nóng bừng.
ra là muốn tiếp tục “ăn ý ” tôi à, cái danh sếp không gần nữ sắc của anh đúng là rớt đài rồi.
Tần Tự còn liệt kê ưu điểm: “ nữa, cả tôi và cô đều là đầu, an toàn cũng yên tâm.”
Tôi nghẹn cổ, không cam : “Anh sao biết tôi là đầu?”
Tần Tự im lặng, ánh mắt mờ tối từ mặt tôi quét dọc xuống, nơi nhìn đến liền nóng bừng.
Xương cụt dấy lên từng đợt tê dại, hại tôi bàn rịn mồ hôi.
“……”
Hình như… anh nói cũng có lý.
Tôi cứng họng không nói nổi.