Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
3
Chiều cùng ngày sau khi đăng ký kết hôn với Hạ Văn Khiêm, anh ấy bay nước ngoài công tác.
Suốt tuần liền, tôi không thấy bóng dáng anh .
Tôi mấy tiểu thư quý bà trong giới lại tụ họp chiều trà để cười nhạo sau lưng tôi.
Hai chị cùng cha khác mẹ của tôi thậm chí còn nhắn tin WeChat đến chọc quê, mỉa mai tôi.
【Vừa kết hôn đã , chẳng lẽ Hạ Văn Khiêm thật sự thích đàn ông?】
【Có khi nào anh ta cố tình nước ngoài công tác không?】
Tôi chẳng buồn phản hồi.
Không cả, Hạ Văn Khiêm không có ở đây, tôi vẫn ở biệt thự lớn của anh, nằm chiếc giường siêu to siêu êm của anh.
Chiếc giường rộng thế , tôi nằm cực kỳ thoải mái.
Phòng còn có ban công rộng, ánh nắng tràn ngập, tôi không còn sống trong tầng hầm tăm ở nhà họ Giang nữa.
Tôi còn có quẹt thẻ Hạ Văn Khiêm đưa, muốn nấy.
Chỉ là cũng không dám , sợ anh chê tôi hoang phí.
Cứ thế tôi sống tự tại cả tuần, cho đến khi Hạ Văn Khiêm quay về.
Tôi còn đặc biệt nhờ dì giúp việc chuẩn bàn đầy món ngon, đến tám giờ vẫn thấy bóng dáng anh .
Anh máy bay đáp lúc sáu giờ, giờ vẫn về là đi ăn với bạn .
Hơi có chút thất vọng, tôi cũng không nghĩ .
Đang chuẩn ăn thì Hạ Văn Khiêm về đến.
Tài xế giúp anh kéo hành lý từ phía sau vào, Hạ Văn Khiêm sải bước vào nhà, phong trần mệt mỏi hiện rõ gương mặt.
“Máy bay trễ tiếng nên về muộn.”
“Em ăn ?”
Tôi lắc đầu, “, em đợi anh.”
Hạ Văn Khiêm rửa tay xong liền bàn ngồi, thấy tôi vẫn đứng đó, anh ngạc hỏi: “ không ngồi ăn cùng anh?”
“À à, được ạ.”
Tôi vẫn quen lắm, vì ở nhà họ Giang, tôi được phép ngồi ăn cùng bàn.
bàn ăn, tôi và Hạ Văn Khiêm đều im lặng dùng bữa, tôi cũng không nên .
Làm vợ thế , có chút lúng túng.
“Anh thấy tuần em chỉ có mấy vạn.” Hạ Văn Khiêm đột mở lời, giọng vẫn bình thản như thường.
Tôi vội giải thích, giọng hơi lắp bắp, “Em chỉ ít quần áo với trang sức, sau không nữa .”
Hạ Văn Khiêm nghĩ tôi hoang ?
Anh đặt đũa xuống, nhìn tôi: “Ý anh là, em quá ít. cái túi cũng hơn mấy vạn còn .”
Tôi dè dặt : “Em sợ không hay.”
Hạ Văn Khiêm nới lỏng cà vạt, “Có mà không hay, em là vợ anh, tiền của anh là chuyện đương .”
“Tốc độ em tiền đuổi kịp tốc độ anh kiếm được?”
Anh tiện tay cởi luôn hai nút áo cùng, để lộ xương quai xanh mờ mờ ảo ảo.
“Yên tâm mà xài đi, thẻ không có hạn mức .”
Mấy câu thật sự quá êm tai, tôi nuốt nước bọt, gật đầu, “Vâng.”
là Hạ Văn Khiêm đói thật, ăn xong thấy rõ anh ăn rất .
Tôi cứ nhìn mãi xương quai xanh mờ ẩn của anh, ngực rắn săn dưới lớp sơ mi trắng, rõ ràng mặc đồ mà vẫn thấy body anh rất ngon.
Tôi lại nuốt nước bọt.
Hình như… tôi cũng hơi đói .
4
Buổi , tôi và Hạ Văn Khiêm nằm chung giường, quay lưng vào nhau.
giường đột có thêm , tôi không quen lắm.
Ban đầu tôi nghĩ chúng tôi riêng, anh không nhắc , tôi cũng chẳng dám hỏi.
Tắt đèn , tôi trằn trọc mãi vẫn không được, không hề thấy buồn .
Nghe tiếng Hạ Văn Khiêm trở , tôi tưởng anh đã .
Tôi cũng trở theo, không ngờ vừa quay lại thì chạm ngay ánh mắt sâu thẳm đầy mê hoặc của anh.
Hạ Văn Khiêm vẫn thức, đang mở mắt nhìn tôi.
Ánh mắt bất ngờ giao nhau khiến tôi luống cuống, vội né tránh, không nên nhìn đi .
“Làm không?” Hạ Văn Khiêm đột hỏi.
“Hả?”
Có cái “làm” mà tôi nghĩ không?
Anh thấy tôi đơ , lại : “Giờ chúng ta là vợ chồng, có làm.”
“ nếu em không muốn, anh cũng không ép.”
Giọng anh trầm ấm, cuốn hút lạ kỳ, dù rất bình thản mà nghe cứ như đang quyến rũ tôi vậy?
Đều là trưởng thành, có nhu cầu sinh lý là bình thường.
mà, Hạ Văn Khiêm… có được không?
Anh chẳng vô tinh ? Mà khoan, vô tinh không có nghĩa là bất lực.
Không có con, không có nghĩa là không “làm”.
Tôi chỉ cảm thấy tai nóng bừng, khẽ đáp trong thẹn thùng:
“Làm.”
Thật tôi thèm thân anh từ lâu .
Tôi dè dặt hỏi: “Có … không bật đèn được không?”
“Được.”
Đó là lần đầu tiên của tôi và Hạ Văn Khiêm.
Anh dịu dàng hơn tôi tưởng, dù vẫn rất đau.
Chiếc vòng ngọc bích tay tôi dần nóng ran lên.
Thứ “vừa vặn” không chỉ là chiếc vòng.
Xem , anh chỉ vô tinh, chứ không là không làm được.
Không qua bao lâu, Hạ Văn Khiêm bế tôi vào phòng tắm tắm rửa sạch , cuối cùng tôi mệt quá thiếp đi luôn.