Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
9
Tôi lảo đảo về nhà thì phát Hạ Văn Khiêm về từ chuyến công tác.
Tôi nhớ là phải ngày kia anh mới về cơ mà?
“Sao hôm nay anh về rồi?”
Tôi hơi căng thẳng vô cớ, vô thức siết chặt túi xách trong tay — trong có tờ phiếu kết quả xét nghiệm.
Hạ Văn Khiêm ngồi nghỉ trên sofa, nhìn tôi, ánh mắt thoáng dao động, anh nhẹ giọng nói: “Kết thúc sớm nên về sớm.”
“Vậy à, tốt quá.”
“Tôi lên lầu thay đồ trước.”
Tôi bước vội lên lầu, không dám đối diện ánh mắt nóng rực anh.
Tôi không biết bản thân sợ điều .
Tôi có làm sai .
Hôm nay tôi rõ ràng rất bất thường, dù cố hết sức kiềm chế cảm xúc, cố tỏ bình tĩnh.
Tôi giấu hết toàn bộ báo cáo xét nghiệm vào ngăn kéo giường, để dưới cùng trong xấp giấy tờ.
Tại sao tôi không dám đối mặt?
“Thì Duyệt, ăn trưa thôi, nấu món sườn xào chua ngọt thích nhất đấy.”
Giọng Hạ Văn Khiêm vang lên ngoài cửa phòng, tôi vội vàng đẩy ngăn kéo .
“Vâng, ngay đây.”
Trên bàn ăn, tôi cắm ăn.
Hạ Văn Khiêm gắp thêm miếng sườn vào bát tôi, hỏi: “ có tâm sự à? Trông không vui.”
Tôi lắc , “Không… không có .”
Với sự nhạy bén Hạ Văn Khiêm, chắc chắn anh phát sự khác lạ tôi.
“ nay anh phải công ty, mới công tác về nên còn nhiều việc, tối chắc về muộn, đừng chờ cơm.”
Tôi vẫn không dám nhìn thẳng vào anh, gật : “Vâng.”
10
Mười tối, Hạ Văn Khiêm vẫn tăng ca công ty, mệt mỏi xoa nhẹ trán, đoán chắc phải thêm một tiếng nữa mới xong.
Anh nhìn điện thoại, phát tin nhắn gửi Thì Duyệt từ hai tiếng trước vẫn chưa trả lời.
Cô chưa từng trả lời trễ như vậy, lo cô xảy chuyện, Hạ Văn Khiêm lập tức gọi điện.
Nhưng nghe thấy tiếng báo “Thuê bao quý khách vừa gọi tắt máy.”
Anh liền gọi giúp việc nhà.
“Thì Duyệt có nhà không?”
: “Phu nhân không có nhà, cô ngoài từ rồi.”
“Cô có nói , gặp ai không?”
: “Không có ạ.”
“Cô lúc khoảng mấy ?”
: “Khoảng ba mười phút .”
Tim Hạ Văn Khiêm lập tức chùng xuống, lo lắng dâng lên.
Lúc trưa anh cảm thấy trạng thái Thì Duyệt có chút bất thường, nhưng không tiện hỏi nhiều.
Thì Duyệt tắt máy, anh hoàn toàn không biết cô có thể — tìm kiểu đây?
Hạ Văn Khiêm lập tức gọi quản lý biệt thự.
“Giúp tôi kiểm tra giám sát vực công cộng Ngự Loan sau ba , xem vợ tôi hướng nào.”
“Vâng, thưa ngài Hạ.”
Tin phản hồi rất nhanh.
“Ngài Hạ, bà Hạ rời khỏi biệt thự lúc , về hướng nam thành phố.”
“Hình ảnh cuối cùng ghi là bà xuất ngã tư số 10 đường Cẩm Tú, cạnh biệt thự.”
“ chúng tôi ghi đây thôi ạ.”
Hạ Văn Khiêm cúp máy, lập tức liên hệ với bạn anh sở sát, nhờ hỗ trợ tra thêm để tìm tung tích Thì Duyệt.
Sau đó anh rời khỏi công ty, lái xe vòng quanh thành phố, hy vọng có thể tình cờ bắt gặp cô.
Hạ Văn Khiêm lo lắng chết .
khuya thế này, trời lạnh, Thì Duyệt một mình có thể chứ?
Giá như trưa nay anh hỏi cô thêm một câu, có phải xảy chuyện không.
Hạ Văn Khiêm bắt thấy hối hận và tự trách.
Gần mười hai đêm, bạn anh sở sát cuối cùng cũng tra dấu vết Thì Duyệt.
“ thấy khoảng sáu tối cô vào công viên Bắc Hồ, và từ đó không ngoài nữa.”
“Tôi vừa liên hệ với ban quản lý công viên, họ xác nhận trong công viên ghi cô ngồi trên băng ghế hồ.”