Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/50R1JFMfmi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
14
Những đồn cũng kéo dài chưa tới hai ngày, đó hoàn toàn biến mất.
Hạ Văn Khiêm đã ra mặt giải quyết, cũng đồng nghĩa việc khai đứa bé trong bụng tôi là con của anh.
Người trong giới cũng không ai dám hó hé nữa, toàn bộ im miệng.
chuyện tôi mang cũng truyền đến tai nhà họ Giang.
Ba tôi kế còn đích thân mang một đống thuốc bổ đến thăm tôi.
“Thì Duyệt à, ba không ngờ con có thể mang đấy.”
“Bây giờ địa vị của con trong nhà họ Hạ không tầm thường chút nào đâu.”
Tôi ngồi trên sofa, nhấp trà, không nói gì.
“Hạ Văn Khiêm đối xử con tốt thế, con lại đang mang , anh ấy chắc chắn sẽ con.”
“ ty ba dạo gặp chút rắc rối, con xem có thể nhờ Văn Khiêm giúp một , nói đỡ vài câu.”
“ ra ba cũng đến tìm Văn Khiêm mấy lần rồi, cậu ấy bận quá, lần nào cũng từ chối khéo.”
Tôi thầm nghĩ — chẳng có chuyện gì tự nhiên tốt bụng , chắc chắn có ý đồ.
Quả nhiên, “ nhờ con đổi đời”, ba tôi giờ lại hèn mọn đến vậy.
Khác hẳn lúc trước cầm dây xích chó đánh tôi không chút thương tiếc.
Nhìn cái dáng vẻ nhún nhường hiện giờ của ông ấy, tôi thấy ghê tởm.
Tôi nhạt, lên tiếng: “Ba à, mấy chuyện việc, con chưa bao giờ can thiệp vào việc của Văn Khiêm .”
Ba tôi cuống lên: “ mình là người một nhà, chẳng phải chuyện nhà thì ?”
Haha, ai là người một nhà ông chứ.
Tôi bật nhẹ: “Ba cứ tự mình đi nói Văn Khiêm thì hơn.”
Tôi biết ty của ba tôi gần đây gặp rắc rối, đứt vốn, nhiều dự án phải tạm dừng vì không có tiền.
Hồi đó, nhà họ Hạ từng chuyển thẳng ba mươi triệu cho ông ấy.
Lúc bàn chuyện liên , điều kiện nhà họ Giang đưa ra là ba mươi triệu.
Họ trực tiếp bán con gái lấy tiền, khiến nhà họ Hạ cũng thấy bất ngờ.
thì khó , bỏ tiền ra lại là cách dễ dàng .
Nhà họ Hạ đồng ý, ngày tôi Hạ Văn Khiêm đi đăng ký kết , tiền lập tức chuyển khoản.
Tôi cũng không hiểu ông ấy tiêu tiền nhanh đến thế.
Ba tôi thấy không moi gì từ tôi, bề ngoài thì giả vờ bình tĩnh, tôi biết trong lòng ông đang rất tức — là không dám bộc lộ.
Dù gì… ông cũng không thể lại cầm dây xích đánh tôi như trước nữa.
“Tôi hơi mệt rồi, nghỉ ngơi. Nếu không còn chuyện gì nữa, hai người về đi.”
“Dì ơi, tiễn khách.”
Tôi mỉm lại là lệnh đuổi khéo, ba tôi kế tức giận bỏ đi.
khi họ đi, tôi nhìn bàn đầy các loại thuốc bổ, quay sang nói dì: “Dì à, vứt hết đi.”
Đúng lúc Hạ Văn Khiêm về đến nhà, thấy cảnh tượng ấy liền hỏi: “ vậy, ai chọc bảo bối của anh không rồi?”
Tôi không biết phải mở thế nào.
Dì đứng bên cạnh nói thay: “Vừa nãy ba của phu nhân đến.”
“Đống đồ là họ mang tới, phu nhân không nhìn thấy nên bảo tôi vứt hết.”
Hạ Văn Khiêm bước đến nắm tôi: “Vậy thì vứt hết đi.”
“Ba em đến là để cầu xin anh giúp ông giải quyết chuyện đứt vốn đúng không?”
ra Hạ Văn Khiêm đã đoán rồi.
Tôi gật đầu, “Ừ.”
“Có anh giúp không? Chứ anh sợ ông lại đến làm phiền em.”
Tôi lắc đầu: “Không , em nhìn ông sốt ruột.”
“Tốt là đời đừng để em gặp lại, ghê tởm lắm.”
Hạ Văn Khiêm nhẹ nhàng xoa bụng tôi, giờ đã hơi nhô lên, nói đứa bé: “ không rồi, làm để đây?”
Tôi đùa lại: “ nhìn thấy anh là em rồi.”
Hạ Văn Khiêm bật rạng rỡ, cúi xuống nhẹ lên trán tôi: “Anh cũng vậy.”
15
Không bao lâu , tôi tin nhà họ Giang đã rời khỏi kinh .
nói là chuyển về miền Nam để phát triển, chuyển ty về đó luôn.
Tôi không hiểu — ba tôi vốn từ miền Nam lên kinh cơ .
Trong lòng bắt đầu cảm thấy có gì đó là lạ, cũng mơ hồ đoán ra lý do.
Anh ấy luôn là người âm thầm giải quyết mọi chuyện.
Tối hôm đó, trong bữa ăn, tôi hỏi Hạ Văn Khiêm:
“Chuyện của ba em… là do anh làm phải không?”
Hạ Văn Khiêm múc cho tôi bát canh gà: “Đúng vậy, anh đưa ông một khoản tiền, bảo ông rời khỏi kinh .”
“Anh đưa ông ấy tiền?” Tôi sững người.
“Chuyện dùng tiền giải quyết , thì không gọi là chuyện.”
“ ở kinh , em sẽ không bao giờ gặp lại họ nữa.”
Tận gốc nhổ sạch, diệt trừ hậu hoạn.
“Văn Khiêm… cảm ơn anh.” Mũi tôi chợt cay cay.
Hạ Văn Khiêm đầy hiểu ý: “Cảm ơn vợ yêu.”
“ ra ngoài thư giãn một chút không?”
“Gần đây anh thấy tâm trạng em không tốt lắm, bây giờ đã bốn tháng rồi, ổn định rồi, có thể ra ngoài chơi một chuyến.”
Tôi vẻ gật đầu: “Dạ, em cũng thấy ở nhà mãi bí bách quá.”
16
Hạ Văn Khiêm sắp xếp xong việc, dành hẳn nửa tháng để đi du lịch cùng tôi.
Hiện tại tôi đang mang , không dám ra nước ngoài, nên đi chơi trong nước.
ra đi đâu cũng không quan trọng, quan trọng là… có anh ở bên.
bữa tối, tôi Hạ Văn Khiêm tản bộ trên bãi biển.
Anh nắm tôi, hai chúng tôi cùng nhau hít thở làn gió biển mát lạnh, cảm giác vô cùng hạnh phúc thư thái.
Bất ngờ, Hạ Văn Khiêm buông tôi ra, đưa bịt tai tôi lại.
Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, vừa định hỏi thì—
“Bùm!”
Trên bầu trời đêm đen kịt, pháo hoa nở rộ rực rỡ, sáng lóa lung linh vô cùng.
“Là pháo hoa!” Tôi ngẩng đầu phấn khích, ngạc nhiên mừng reo lên.
“Thích không?” Hạ Văn Khiêm hỏi tôi.
Tôi gật đầu, đối diện ánh mắt dịu dàng sâu thẳm của anh: “Thích, rất thích.”
“Bất ngờ nào do anh chuẩn bị, em đều thích.”
Tôi biết, định là do Hạ Văn Khiêm sắp xếp .
“Chúng tổ chức lại một đám cưới đi.” Anh nói.
Tôi ngẩn người, cúi đầu nhìn bụng mình: “Không đâu, giờ em đang mang , trông cũng chẳng đẹp.”
Hạ Văn Khiêm đưa , nhẹ nhàng dùng ngón trỏ cọ cọ sống mũi tôi: “ lại không đẹp? Trong mắt anh, em luôn là người xinh đẹp .”
“Đây là giai đoạn rực rỡ của em — vì em mang trong mình kết tinh tình yêu của chúng .”
Chúng tôi nhìn nhau, ánh mắt giao hòa, như có ngàn vạn nói chẳng .
thế giới dường như lặng đi.
Tôi kiễng chân, vươn ôm cổ anh, ngẩng đầu đặt một nụ lên môi anh.
“Em yêu anh, Hạ Văn Khiêm.”
Hạ Văn Khiêm nồng nhiệt đáp lại nụ ấy.
“Thì Duyệt, anh cũng yêu em.”
(Toàn văn hoàn)