Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 8

còn dứt, một lão thần tóc bạc phơ, khoác quan phục Khâm Giám, đã xách vạt áo gần như chạy như bay vào .

Ông kịp thở, cũng màng nhìn cảnh tượng hỗn độn cùng sắc quỷ dị của mọi người, lập tức phủ phục xuống đất, dốc hết khí lực hô vang, âm chấn động toàn điện:

“Bệ ! Đại cát chi triệu!”

“Thần đêm xem tượng, Phượng tinh đột nhiên rực sáng, quang hoa đại thịnh, đã chuyển đến bên cạnh Tử Vi đế tinh! Đây chính là điềm Phượng tinh quy vị!”

“Cổ thư có chép: Chân hoàng lâm thế, tất sinh dị tượng; phượng minh, tẩy đãng ô uế!”

“Bệ ! Chân hoàng… chân hoàng đang ở cung! Đây là dấu hiệu quốc vận hưng thịnh, thịnh thế sắp mở! Ngô hoàng vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!”

của Khâm Giám chánh sứ, như nhát búa cuối cùng, nện mạnh vào lòng mỗi người.

phượng minh, tẩy đãng ô uế!

Hư ảnh phượng đánh vỡ bát ngọc, chính là ứng nghiệm ấy sao?

Chiếc bát kia — thứ nước đã bị động tay chân, khiến mạch không thể dung hòa — chính là “ô uế”!

Hoàng đế hít sâu một hơi, gắng ép xuống sóng dữ lòng.

Người chậm rãi bước đến trước ta, ngồi xổm xuống.

Lần này, ánh mắt người đã hoàn toàn khác.

Không còn băng , không còn dò xét, không còn nghi ngờ.

Mà là muôn vàn cảm xúc khó nói — kinh chấn, hổ thẹn, cuồng hỉ, lại xen một tia… thận trọng hiếm .

Người đưa tay, khẽ vén lọn tóc vụn dính mồ hôi trước trán ta.

Dấu ấn phượng vũ màu vàng kim, hoàn toàn hiện trước mắt người.

Dưới ánh đèn, nó dường như càng thêm rõ nét, mơ hồ lưu chuyển quang hoa.

“Hài tử…”
âm hoàng đế mang theo chút khàn khàn và run rẩy khó nhận ,
“Con nói cho biết, con tên là gì?”

Ta nhìn người, hồn vía còn định, nức nở đáp nhỏ:

“Con… con tên là …”

…”
Hoàng đế lặp lại một lần, ánh mắt dần trở nên nhu hòa,
. .”

Người đứng dậy, ánh mắt đảo qua một vòng đám người còn đang sững sờ như tượng gỗ, cuối cùng dừng lại nơi phi sắc trắng bệch, thân hình chao đảo như sắp ngã.

âm của người khôi phục uy nghi đế vương, từng chữ từng chữ, rõ ràng tuyên cáo:

“Truyền của .”

“Nữ do Vân thị ở cung sinh , chính là mạch của , là đế nữ chính thống của hoàng thất!”

“Ban phong hiệu —— Vĩnh !”

“Lập tức nghênh nhập cung trung, do tự tay dưỡng dục!”

“Vĩnh… …”

Hai chữ ấy, tựa sấm sét giữa trời quang, nổ vang bên tai mọi người.

Vĩnh Ninh, Vĩnh .

sai một chữ, mà cách biệt trời vực.

phi “hự” lên một tiếng, mắt trợn ngược, lập tức ngất lịm tại chỗ.

Cung nhân bên cạnh hoảng loạn cuống cuồng.Page Nguyệt Hoa Các

Hoàng đế không thèm nhìn nàng thêm lần nữa, mà cúi người, đích thân bế lấy ta đang run rẩy sợ hãi.

Vòng tay người rất rộng, cũng rất lạ lẫm.

Nhưng ta cảm nhận — người ôm rất vững.

đừng sợ,”
người thấp giọng nói, tựa như nói với ta, lại như nói với chính mình,
“từ nay về sau, đã có phụ hoàng.”

Ta hoàng đế bế khỏi điện.

Khi đi ngang qua bên cạnh phi đang hôn mê, ta lén quay nhìn một cái.

Nàng người véo nhân trung, chầm chậm tỉnh lại, ánh mắt tan rã, tràn đầy tuyệt vọng và sợ hãi.

Ta quay đi, vùi vào bờ vai cứng rắn của hoàng đế.

Bên ngoài, ánh nắng vặn.

Mệnh cách chân phượng, vốn không thể bị đoạt.

Xem kìa — nó đã trở về.

Chương 5

Ta hoàng đế — giờ đây đã gọi là phụ hoàng — đích thân bế rời khỏi gian điện từng suýt định đoạt sinh tử của ta.

Người đưa ta đến hậu điện Dưỡng Tâm điện, cho ta một gian phòng rộng rãi sáng sủa, bày biện tinh xảo đến cực điểm.

“Từ nay về sau, con ở tại nơi này.”
Giọng phụ hoàng mang theo một tia ôn hòa còn đang dè dặt thử thăm.

Ta nhìn cảnh vật trước mắt.

Chăn gấm mềm mại, rèm lụa trơn bóng, trên bàn bày những món điểm tâm và trái cây ta từng , thoạt nhìn đã biết là mỹ vị.

Vài cung nữ ăn mặc chỉnh tề đứng hầu, cung kính gọi ta là “Vĩnh ”.

Tất cả, tựa như một giấc mộng.

So với gian nhà dột gió mưa nơi cung, với những ngày có cháo thiu và bánh bột khô cứng, quả là một trời một vực.

Nhưng ta… lại vui nổi.

Ta nắm lấy vạt áo phụ hoàng, ngẩng lên, nước mắt lưng tròng:

“Phụ hoàng… mẫu thân của con… thái y đã đến ? Người… đã đỡ hơn ?”

Phụ hoàng khựng lại một thoáng, dường như lúc này mới nhớ chuyện ấy.

Người liếc nhìn tổng quản thái giám bên cạnh.

Tổng quản vội cúi người đáp:

“Khải bẩm bệ , thái y đã đến cung chẩn trị. là… Vân đáp ứng bệnh nặng lâu ngày, nguyên khí hao tổn, cần thời gian điều dưỡng.”

Tim ta thắt lại.

“Con muốn đến thăm mẫu thân…”
Ta nhỏ giọng cầu xin.

Phụ hoàng xoa ta, nhưng giọng nói lại không cho phép phản bác:

, con nay là Vĩnh , thân phận tôn . cung không nơi con nên đặt chân. Đợi khi mẫu thân con khá hơn, sẽ sắp xếp để nàng vào cung gặp con.”

Người ngừng lại, nói tiếp:

“Về sau, chính là phụ hoàng của con, sẽ yêu thương con. Còn Vĩnh Ninh… nàng là tỷ tỷ của con, hai người hòa thuận.”

Tỷ tỷ?

Vĩnh Ninh ?

Người từng nắm giữ hết thảy những gì vốn dĩ thuộc về ta — “chân phượng” ?

Ta cúi , không nói một .

Phụ hoàng còn triều chính cần xử lý, dặn dò cung nữ chăm sóc ta cẩn thận, rời đi.

khi phụ hoàng rời đi, đám cung nữ tuy ngoài vẫn mỉm cười cung kính, song ánh mắt đã thấp thoáng nhiều điều khác biệt.Page Nguyệt Hoa Các

Hiếu kỳ, dò xét, và xen lẫn một tia khinh mạn khó nhận .

Dẫu sao, ta cũng là một bước từ cung, xuất thân… vẫn luôn là điều khiến người ta xì xào.

Ta các cung nữ hầu rửa chải , thay bộ cung trang mới may vội, tuy người nhưng chất liệu kém xa xiêm y thường ngày của Vĩnh Ninh .

Thậm chí, còn bằng một đại cung nữ bên người phi.

Khi dùng bữa, món ăn trên bàn trình bày tinh tế, song ta ăn mùi vị.

Tâm trí ta vấn vương mỗi một chuyện — mẫu thân thế nào ?

Tùy chỉnh
Danh sách chương