Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
Trong cung Phượng Nghi, Hoàng hậu an tĩnh ngồi ngay ngắn phượng sập, vẻ mặt có vài phần khó xử.
Ở phía dưới, một phi tử mặc cung trang màu vàng nhạt đang khóc lóc thảm thiết:
“ phải làm chủ cho Nhị hoàng tử ạ! Bệ hạ chỉ có duy điện hạ là con trai, nếu cưới một nữ đã từng sinh con về làm chính phi, chẳng phải khiến thiên hạ cười rụng răng sao?”
Nói đoạn, bà ta lại quay sang mẫu thân ta, vừa giận vừa oán trách:
“Hầu phu cũng là, đến con mình là ai cũng không làm rõ . xem Nhị hoàng tử sắp thân đến nơi , mới nói người trong bấy lâu là giả.”
“Nhầm lẫn thôi đi, cần gì phải đưa ánh sáng làm gì, cứ bấm bụng nhận cho xong. Cứ quyết phải để kẻ mới tới kia nhận tổ quy tông, còn làm liên lụy đến Nhị hoàng tử, gây trò cười cho thiên hạ.”
“Nhị điện hạ là người cao quý nhường nào, lại vô cớ bị chuyện dơ bẩn của quý các người làm nhục nhã.”
Mẫu thân thở dài một tiếng, hành lễ Hoàng hậu:
“ có điều chưa biết, Gia Nhu là con ta mang nặng đẻ đau, lại bị kẻ gian hãm hại phải lưu lạc mười mấy . Ta không đành lòng hôn của nó bị người khác cướp đoạt, để con của hạng tì thiếp chiếm tiện nghi.”
Dứt lời, Liên phi bỗng nhiên đứng bật dậy, đôi mắt ngân ngấn lệ, trong cơn phẫn nộ còn mang theo uất ức:
“Hầu phu có gì đây? Chẳng lẽ đang chỉ dâu mắng hòe, mỉa mai bổn cung sao?”
Mẫu thân hơi khựng lại, vẻ mặt có chút lúng túng.
này ta mới nhớ , mẫu thân từng nói Liên phi này vốn là tì nữ rửa chân cạnh Thái hậu . Vì một trận muốn sủng hạnh, vốn tưởng chỉ ban cho một phận thấp kém để đuổi khéo đi, không ngờ bà ta lại mang long thai, còn sinh hoàng tử duy .
Nhờ vậy mới nước lên thuyền nổi phong phi.
Thánh thượng đương kim vốn không trọng dục, quan hệ Đế – Hậu lại không hòa thuận, nên Liên phi trở người duy nổi bật trong hậu cung. Những qua, bà ta không ít lần cậy danh nghĩa mẫu thân của Nhị hoàng tử, tự coi mình là Thái hậu tương lai, ghét là ai nhắc lại thân phận trước kia của mình.
“ !” Hoàng hậu không nặng không nhẹ cắt ngang lời bà ta. “Chuyện này bổn cung đã rõ. Tuy nhiên hôn này là do Thái hậu sinh tiền đích thân định hạ, nay Thái hậu đã khuất, bổn cung vẫn phải hỏi qua kiến của Bệ hạ.”
Liên phi nghe xong, hằn học liếc ta một cái: “Hừ, tóm lại là hạng tử không biết xấu hổ, tùy tiện thông gian nam như thế này, điện hạ nhà chúng ta tuyệt đối không nhận.”
Nói xong phất ống tay áo, hậm hực rời đi.
2
Trong xe ngựa trở về, mẫu thân chống đầu, trông rất mệt mỏi. Ta nhẹ nhàng xoa bóp huyệt đạo vai cho bà.
Lâu , bà u buồn thở dài: “Cũng không biết hôm nay đưa con cung là đúng hay sai?”
Ta vốn tưởng mình là một cô nhi bị cha mẹ bỏ rơi. này mới biết, bản thân bị người ta lén lút tráo đổi ngay lưng mẫu thân. Và người thay thế ta, chính là con riêng của phụ thân ở .
Ả ta đã chiếm lấy thân phận đại tiểu thư hầu của ta, chiếm lấy sủng ái, và cả hôn phu hoàng tử kia nữa.
Một , ta khẽ mở lời: “Mẫu thân nên biết, hoàng gia không đồng để Nhị hoàng tử cưới con đâu. Tại sao người còn phải đi chuyến này?”
Bà ngước mắt, mỉm cười nói: “Không cung sao có thể để biết thân phận của con đây?”
“Con có biết không, chuyến cung hôm nay ta đã giấu kín phụ thân và tổ mẫu của con đấy. Họ muốn bưng bít chuyện này, tuyên bố con là cháu họ hàng, để nha đầu kia hoàn toàn thay thế con. Chuyện đó sao ta có thể đồng ?”
Nói đoạn bà ta, trong mắt nén một tia hận nhàn nhạt: “Ta càng phải làm chuyện này rùm beng lên, để họ đừng nằm mơ nữa.”
Về đến , mẫu thân đi cùng ta đến viện Thu Hà thăm Diệp ca nhi. Thằng bé còn nhỏ, nằm sấp sập ngủ rất say. Vừa ngồi ổn định có hạ báo lão phu cho gọi.
Mẫu thân cười lạnh một tiếng, rút tay khỏi mặt Diệp ca nhi: “Đến cũng nhanh đấy! Để ta đi hội ngộ bọn họ.”
Bà đứng dậy ta, vẻ mặt có chút lo âu: “Ta không sao, nhưng còn con… Sớm biết thế này, trước ta đã tạo quan hệ tốt Liên phi , đằng này lại đắc tội bà ta, đợi đến bà ta làm Thái hậu, chỉ e là… ôi!”
Về một thời gian, ta đại khái cũng biết đôi chút. Mẫu thân ta thời trẻ rất Thái hậu yêu thích, tính cách cũng thanh cao, đương nhiên không nổi phong thái của hạng người như Liên phi.
Ta hơi nhíu mày: “Mẫu thân, tại sao người cảm thấy Liên phi định làm Thái hậu?”
Bà xoa xoa thái dương, uể oải lắc đầu: “Không phải ta cảm thấy, là tất cả mọi người đều nghĩ như vậy.”
“Bệ hạ tử tự đơn chiếc, bao nhiêu qua trong các hoàng tử chỉ có Nhị hoàng tử là bình an trưởng . hắn còn ai nữa đây? Chẳng lẽ lại bỏ con đẻ để đi nhận con nuôi sao?”
Ta rủ lông mày, trầm tư mở lời: “Vậy nếu như… Bệ hạ không chỉ có một người con trai sao?”
Mẫu thân bật cười: “Thế đương nhiên là cực tốt . Nếu Bệ hạ còn một người con nữa, chỉ cần phận của mẫu phi người đó ổn thỏa một chút, đám lão thần điện Kim Loan không còn khăng khăng bám lấy Nhị hoàng tử nữa.”
“Chỉ là, làm sao có thể chứ? Bệ hạ bây giờ ngay cả hậu cung còn chẳng mấy khi bước , nói chi đến phi tần có thai.” Bà bật cười tiếng, vỗ vỗ tay ta: “Ta đi trước đây, con chăm sóc Diệp ca nhi cho tốt.”
Ta chăm chú gương mặt ngủ bình yên sập nhỏ, đưa tay sờ lấy miếng ngọc Mặc Long trong lớp áo của thằng bé. Ngắm nghía lâu, ta mới đặt nó trở lại.
Khẽ nhắm mắt, ta hít một hơi sâu. Miếng ngọc này là do phu quân tặng ta ngày động phòng. Hàng ngày hắn vẫn thường đùa rằng, hắn chẳng có vật gì quý giá, cũng chẳng biết bản thân là ai, chỉ có miếng ngọc này tặng ta, này truyền lại cho con cái.
Miếng ngọc như thế này, hôm nay ta cũng thấy một miếng người Nhị hoàng tử.
Hóa ngày ly biệt đó, hắn không lừa ta, hắn là Hoàng đế.
Ba trước, để cứu một nam xa lạ, ta vô tình đánh mất đời con . Hắn mất trí nhớ, hắn nói chịu trách nhiệm ta. Không có người thân, cũng chẳng có lời chúc phúc, chúng ta đơn giản bái thiên địa thân.
Tuy nhiên chỉ ngắn ngủi nửa , hắn nói hắn khôi phục trí nhớ , ta không thể làm chính thê của hắn nữa. Hắn còn nói, hắn đã có thê có tử, hỏi ta có thể làm lẽ cho hắn không.
Ta khản cả giọng hỏi hắn tại sao. Hắn im lặng hồi lâu mới đáp một câu: “Trẫm là Hoàng đế.”
Ta cười lạnh một tiếng, ném hành lý lên người hắn, chẳng rõ là tin hay không tin: “Ninh làm thê kẻ nghèo, không làm thiếp nhà giàu. Cút đi cho ta.”
Hắn đi , trước khi đi bảo ta chờ hắn, hắn xử lý xong mọi chuyện cho người đến đón ta. Ta làm sao ứng cơ chứ, ngày thứ hai khi hắn đi, ta đã phóng hỏa đốt trụi nơi này quay lưng rời đi.
Cũng chính đó, ta phát hiện mình mang thai. Ba , ta người của mẫu thân tìm thấy, trở chân thiên kim của hầu .