Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
1
Tôi là học nghèo có tiếng trong .
Có thể học cấp ba là nhờ ba tôi ngày đêm đổi lấy học phí.
Vì vậy, dường mọi người đều ngầm mặc định một điều: Nhà vệ tôi quét, bảng đen tôi lau, rác cũng tôi đổ.
đến một lần, tôi bị kẹt trong nhà vệ , cậu bá ra tay giải vây.
“Từ hôm nay, là gái tôi. còn dám nạt cô , tức là đối đầu với tôi.”
Sau đó, tôi dẫn bá về nhà.
Leo qua nhất, cậu vui vẻ : “Chỗ khí hậu tốt ghê, sau hay về nhà em chơi nhé.”
Qua hai, cậu bĩu môi: “Bảo bối, em thấy anh đối xử với em có tốt không?”
Đến ba, giọng cậu hơi nghẹn: “Đồ phụ tình, không thích anh thì thôi chứ sao lại đem anh thế ?”
Khi leo tới tư, cậu kinh hãi thốt lên: “Cái gì? Mấy đều là đất nhà em hết à?”
Ba tôi thấy tôi quá trầm lặng, nên đuổi gia sư riêng, đưa tôi học quốc tế của trọng điểm.
Còn mua hẳn một căn hộ nhỏ trong thành phố, để tôi tập sống tự lập một thời gian.
Trước khi đi, ba tôi dặn khuyên: “Ở đó học đều sống rất khổ cực, phải hòa đồng với họ nhé.”
Tôi gật đầu tỏ vẻ hiểu: “ sẽ đánh nhẹ tay, ba nhớ nạp thêm tiền thuốc men thẻ .”
Ba tôi suýt nhảy dựng: “Ba “hòa đồng” chứ không phải “đánh nhau” để thành một khối!”
Tôi nghiêng đầu, không hiểu gì.
Ba tôi thở dài: “Thôi, miễn là kết một người là ba mãn nguyện rồi.”
học không lớn, còn nhỏ hơn một góc vườn nhà tôi.
Lúc bước lên bục giảng, cô giáo bảo tôi tự giới thiệu.
Tôi nhớ lúc đi đã hỏi ba: “Làm sao để có ?”
Ba tôi nghĩ một lúc rồi đáp: “Chân thành với người khác, sẵn sàng giúp đỡ.”
rồi. Muốn kết thì phải chân thành trước.
“Chào mọi người, tên Minh Giao Giao, nhà trồng . Lần sau sẽ mang đến mọi người .”
lập tức cười ầm lên.
“Cái nhà quê vậy mà cũng học ở quốc tế à?”
“Nhìn đôi giày nó kìa, chẳng có nổi cái logo.”
“Chắc năm cũng chẳng bằng tiền tiêu vặt một ngày của tao.”
“, đồ học nghèo, cái ba lô kia là tự mày khâu đấy à?”
Cô gái ngồi bàn đầu sơn móng tay liếc nhìn tôi.
Tôi gật đầu: “Cậu thích thì về nhà khâu tặng một cái.”
Nhà tôi nuôi nhiều cá sấu lắm, tan học gọi điện bảo ba một về tặng luôn.
Dưới cười đến nỗi muốn lật tung mái nhà.
Có mấy thằng bàn sau cười đến ngửa người.
“Trật tự!” — cô giáo chỉ làm bộ trấn an, vì chọc nhầm đứa nào ở cũng có thể khiến cô mất việc.
Vị trí ngồi của tôi bị xếp gần sau, sát ngay thùng rác.
Gió thổi từ sổ lùa , mùi hôi xộc thẳng lên óc.
Tôi lặng lẽ kéo thùng rác sang bên cạnh.
Cô gái ngồi phía trước khó chịu hẳn: “Cô ơi, học mới cứ phá rối phía sau, ảnh hưởng em học tập!”
Cô giáo đẩy gọng kính trên sống mũi: “Minh Giao Giao, em ra ngoài đứng.”
học đầu học quá sớm, tôi còn chưa kịp sáng.
Đứng trước một lúc, tôi đã thấy đói bụng.
Trong , thầy giáo đang giảng bài rất hăng say.
Tôi nghĩ một chút, giờ gõ cũng không tiện, bèn lấy bút viết một mẩu giấy dán lên :
“Thầy ơi, em sáng xong sẽ quay lại đứng phạt.”
Trong căn tin đang dọn dẹp, chỉ còn một quầy còn sót lại ít đồ sáng chưa hết.
là lần đầu tiên tôi bánh chiên.
Vỏ ngoài giòn rụm, nhân bên trong mềm mịn, thơm béo.
Ngon đến mức mắt tôi sáng rực có sao trời.
Tiếc là chỉ còn đúng hai cái.
Tôi đi , cúi đầu không để ý nên va người khác.
Đường trắng dính đầy lên ngực áo người đó.
Tôi còn chưa kịp ngẩng đầu thì cái bánh còn lại trong tay đã bị đối phương giật mất.
“Bánh chiên, chia tôi một miếng.”
Tôi nhớ đến lời ba , người ở cũng sống rất khổ.
Quả thật là khổ thật, trông cậu ta sắp đói đến xỉu.
Nhìn cậu ta ngấu nghiến xong, tôi đưa luôn cái bánh cuối cùng cậu ta.
Cậu ta nhướng mày, hơi bất ngờ: “Cậu không sợ tôi à?”
Tôi lắc đầu.
“Cậu đang cố lấy lòng tôi?” — giọng cậu ta nghe có vẻ tâm trạng tốt.
Tôi lại lắc đầu.
“Tôi chỉ bị hạ đường huyết thôi, chuyện hôm nay mà cậu dám ra, tôi cậu chết chắc.” Giọng cậu ta lại trở nên dữ tợn.
Tôi gật đầu lia lịa.
“Thôi , xem cậu cũng biết điều, sau trong tôi sẽ che chở cậu.”
Tôi lại gật đầu, nhưng lát sau hơi ngẩng mặt lên, đầy nghi hoặc: “Nhưng… cậu là vậy?”
Cậu ta tức điên, nghiến răng nghiến lợi nhìn tôi: “Cậu … cậu không biết tôi là ?!”
“Không biết tôi là ?!”
“Tôi là ?!”