Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
4
Trương Tử Hàm tính cách rất giống mình — nhiều, hay cãi, mà logic cứ kỳ quặc thế nào ấy.
“ Giao Giao, đồ nghèo kiết xác, cậu dựa cái mà dám cạnh anh Kỷ?”
“Tôi và anh ấy là thanh mai trúc mã, cậu có biết ‘thanh mai trúc mã’ là không?”
Tôi lắc đầu:
“Không biết, tôi biết xuân trúc và mai mã.”
“ Giao Giao!” — Trương Tử Hàm hét to mức như muốn nổ tung màng nhĩ.
“Cậu chửi tôi đúng không?! Tôi có đấy nhé!”
Cô ấy đi đôi giày Adidas mũi vỏ sò, có thắt nơ, giậm chân liên tục tức giận.
“Cậu đừng có mơ tưởng! Giao Giao! Trái tim của anh Kỷ mãi mãi là của tôi!”
“Cứ chờ đó!”
Tôi chỉ lắc đầu, mắt Trương Tử Hàm đỏ hoe tức,Muốn đó, cuối cùng nuốt lời trở về.
Trái tim của Kỷ Hứa chưa chắc là của cậu, chắc chắn thuộc về… bánh chiên.
Trận rào mùa hè đổ xuống bất ngờ, to dồn dập.
Buổi tối, có một nam sinh tới lớp, truyền lời tôi:
“ tự học, cậu cửa trường nhé.”
“Kỷ Hứa gọi cậu.”
xong, cậu ta chạy biến, chẳng tôi cơ hội hỏi thêm câu nào.
Tôi có đó lạ lạ, không giống phong cách của Kỷ Hứa chút nào.
thế, tôi cẩn thận mang theo một cây dù cán dài, đi về phía cửa trường.
càng lúc càng nặng hạt, đèn ngoài cửa cũng bị hắt nước, nhấp nháy rồi tắt hẳn.
Trong bóng tối, tôi lờ mờ ba tên đầu vàng vây thành một vòng tròn.
“Cô gái, chuyện nhờ anh dạy dỗ bạn học của , anh có ghi âm rồi nhé.”
“Nếu đoạn ghi âm này lộ ngoài, còn có chỗ trong trường không?”
“Ngoan ngoãn đưa thêm anh ít tiền đi.”
“Không … để anh vui vẻ một chút cũng được.”
“Da mịn thế này, anh còn chưa sờ qua bao .”
“Mấy… mấy dám à?! Nếu tôi có mệnh hệ , nhà tôi sẽ không bỏ qua các đâu!”
Tuy nhìn không rõ mặt, chỉ nghe giọng là tôi đã nhận – bị vây chính là Trương Tử Hàm.
một tên kéo áo cô ấy, tôi cầm dù lao thẳng .
Cán dù bằng sắt quất mạnh mặt một tên đầu vàng,Ngay lập tức để một vết đỏ hằn sâu trên má hắn.
Tên đó ôm mặt kêu đau, nhảy dựng lên như bị giẫm trúng đuôi.
“Con nhỏ chết tiệt! Mày từ đâu chui thế hả?!”
“Anh ! Đập nó tao!”
Trời nên nền đất trơn trượt,Tên đầu vàng thứ lao tới lập tức ngã một cú “chó ăn bùn”.
Tên thứ ba chửi một câu, còn chưa kịp đỡ tên thứ dậy,Đã bị tôi quật một phát bằng cán dù.
Lần này tôi dùng lực mạnh hơn,Tên thứ ba bị tôi đánh ngã xuống đất,Tên thứ hay trở thành cái đệm thịt.
Đau mức đứa lăn lộn dưới đất, khóc gọi cha gọi .
Tôi đè đầu tên đầu vàng, giữa mà bắt chúng “chơi chạm trán”.
“ Giao Giao! Đằng !”
Giọng hét chói tai của Trương Tử Hàm vang lên.
Một con dao sáng loáng lao thẳng về phía tôi.
Tên đầu vàng thứ nhất không biết từ bao đã dậy,Kỷ Hứa chạy tới kịp lúc, tung một cú đá mạnh hắn.
Lưỡi dao sượt ngang qua má tôi, chỉ cách một chút là rạch da.
Tim tôi đập thình thịch, gần như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
“ Giao Giao, sao mở “trận combat” đây vậy?”
Nước theo từng sợi tóc của Kỷ Hứa chảy xuống mặt,Đôi mắt đào hoa xinh đẹp bị nước tạt nỗi gần như không mở nổi.
“Tôi tưởng cậu đây, ai ngờ…”
Kỷ Hứa chỉ lên khu giảng đường: “Tôi trên kia nhìn cậu đi qua.”
Một tưởng đối phương đây,
Một đối phương mà chạy .
Cả chúng tôi bật cười giữa cơn .
Tiếng hét nãy của Trương Tử Hàm khiến bảo vệ chạy tới.
Ánh đèn pin quét từ xa, cô ấy co ro trong góc, bật khóc “oa –” một tiếng thật lớn.
Tôi viết xong bản tường trình đồn cảnh sát,Lúc bước Trương Tử Hàm vẫn mắng cô ấy sảnh.
Cô ấy khóc mức nấc nghẹn,Một câu đầy đủ cũng chẳng nổi.
tôi, Trương Tử Hàm kéo con gái .
“Xin lỗi ta!”
Trương Tử Hàm bị đẩy mức còn không vững: “T… tôi xin lỗi! Giao Giao!”
“Cảm ơn… cảm ơn cậu, và cũng… cảm ơn đã cứu tôi.”
Kỷ Hứa hỏi tôi có định tha thứ Trương Tử Hàm không.
Tôi không hiểu lắm.
tôi không bị tổn thương nghiêm trọng,Nên với tôi, khái niệm “tha thứ” vốn không tồn tại.
Trương Tử Hàm nghĩ khác.
Cô ấy bắt đầu dùng cách của mình để đối xử tốt với tôi.
Đôi khi là một chiếc móc khóa treo cặp nhỏ xuất hiện trong túi bút.
Đôi khi là chiếc bánh gấu xinh xinh đặt trên bàn thể dục giữa .
Đôi khi là lưng, cô ấy cãi nhau đỏ mặt tía tai với những kẻ tôi nghèo hèn.