Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
8
đá còn chưa chạm tới bậu cửa sổ, rơi xuống đất lăn lóc.
Tôi tháo dây buộc tóc xuống,Lại lấy cặp một chiếc bút than.
Dây buộc tóc móc nắp bút, kéo căng, bắn.
“Bốp!”
Tiếng vang giòn giã,Viên bút chạm thẳng kính cửa sổ phòng Kỷ Hứa Niên.
Cửa sổ đóng chặt im lìm, chỉ một lúc sau, khe cửa bị đẩy .
Và , Kỷ Hứa Niên — mấy không gặp — từ bên thò đầu ,Gương mặt tiều tụy hẳn đi.
ngay sau đó, ánh cậu ấy sáng :
“Hai cậu tới đây làm gì vậy?”
Cậu ấy chụm tay thành hình cái loa, giọng vẫn rất .
“Cậu ăn cơm chưa?” — tôi hỏi.
Cậu ấy lắc đầu, vỗ nhẹ cơ bắp trên cánh tay:
“Không đói.”
“ này lại vì chuyện gì ?” — ngẩng đầu hỏi cậu ấy.
“Em tôi xé quyển tập sai đề tôi, tôi đánh nó một trận.”
“Bố tôi dù học cũng chẳng đỗ, tôi cãi lại ông ấy.”
“Mẹ tôi bênh em , bảo tôi cút khỏi cái nhà này.”
Khi nhắc mẹ, Kỷ Hứa Niên hít một hơi, mũi khẽ run .
“ tôi đánh Triệu Gia Thịnh, bố tôi là cái thứ chuyên gây rắc rối.”
“ rằng tôi cũng chẳng đỗ đại học, còn bắt ông ấy phải phiền lòng.”
“Mẹ tôi có giúp tôi mấy câu.”
“Tôi tưởng bà là duy nhất vẫn về phía tôi.”
“Haiz… tôi đúng nên hiểu từ sớm .”
“Minh , , hai cậu học cho tốt .”
“Tôi… tôi… tôi sẽ không tham gia kỳ đại học .”
Giọng cậu ấy càng lúc càng ,Như một lính đào ngũ, trước những đồng đội cũ, lặng lẽ bỏ rơi chiến trường .
Tôi lấy một viên kẹo đào túi,Ném thẳng trán Kỷ Hứa Niên.
“Á đau!”
“Minh !”
Kỷ Hứa Niên ôm trán, trợn nhìn tôi.
khi thấy đó là kẹo đào,Cậu ấy lập tức cúi xuống nhặt , cẩn thận như nhặt một báu vật.
“Kỷ Hứa Niên, ăn chút gì đi, chuyện sau.”
Vị ngọt kẹo giúp miệng không còn đắng .
lòng Kỷ Hứa Niên, vẫn đắng nghét.
Chúng tôi ngoài trò chuyện rất lâu.
nhà họ Kỷ chắc chắn để ý.
sợ mẹ biết trốn học, nên không dám .
Tôi tự bước phòng khách.
Mẹ Kỷ ngồi trên chiếc sofa da,Trên là bộ sườn xám xanh đậm, tao nhã, sang trọng.
“Cháu là bạn học Hứa Niên?”
Tôi gật đầu: “Cháu là Minh .”
“Nghe quản gia , cháu muốn gặp ta?”
Tôi gật đầu : “Dì ơi, dì có… yêu Kỷ Hứa Niên không?”
Mẹ Kỷ bật cười, ánh dịu dàng nhìn về phía đứa con phòng ăn: “Không có mẹ nào là không yêu con cả.”
“Mẹ lại làm bánh bí đỏ cho con à, con không muốn ăn.” — giọng cậu bé bất mãn vang .
“Không ăn thì thôi, mẹ sẽ làm cho con món khác.”
Cậu con được nuông chiều hết mực,Còn cậu con lớn… đang đói mức chịu đựng từng cơn hạ đường huyết.
Tôi chợt nhớ đầu gặp Kỷ Hứa Niên,Chính là vì cậu ấy hạ đường huyết.
“Dì có biết Kỷ Hứa Niên bị hạ đường huyết không?”
Mẹ Kỷ khựng lại một chút: “Có lẽ Hứa Niên kén ăn quá, không chịu ăn uống tế nên mới như vậy.”
Tôi lắc đầu, xé bỏ lớp che đậy lời bà: “ cậu ấy đói suốt… mấy .”
Sắc mặt dì Kỷ thoáng cứng lại.
Tình yêu cha mẹ vốn khó lòng san bằng.
Có lẽ họ trao cho Kỷ Hứa Niên một thứ tình thương “vừa đủ”:
Không nhiều mức khiến cậu cảm thấy hạnh phúc, cũng chẳng ít mức khiến cậu đoạn tuyệt với họ.
Chỉ là… phần dành cho cậu em thì lại quá nhiều.
Vì vậy, Kỷ Hứa Niên chỉ có thể nhìn, giữa nơi ấy, đau đớn trọn đời.
Tôi xoay , bước cầu thang.
Ở góc rẽ, Kỷ Hứa Niên đang đó nhìn tôi,Đôi đào hoa đẹp mức hơi ửng đỏ.
Cậu ấy thực sự… rất giống mẹ ,Nhất là đôi .
Tôi nắm lấy tay Kỷ Hứa Niên, kéo cậu ấy ngoài.
“Lúc nào nghĩ rằng cậu ấy không hiểu chuyện,thì cũng nên nghĩ lại một chút…”
“Tại sao con biết cách thể hiện tình yêu,mà lại chẳng bao giờ nhận … chính đang thiên vị?”
Kỷ Hứa Niên vượt qua chính nhanh hơn tôi tưởng.
có kết quả , cậu ấy vừa đủ điểm đỗ Đại học Công an.
Còn tôi, giành vị trí thủ khoa thành phố, cùng Kỷ Hứa Niên Kinh Thị học.
thì, ngay thứ hai sau khi xong, bay nước ngoài.
Mẹ ấy bảo, đăng ký cho ấy một dự án công ích… cho kangaroo ăn,
Để ấy làm quen trước với môi trường du học.
Mỗi , ấy đều gọi điện cho tôi,Cách nhau hai tiếng chênh lệch múi giờ.
Một bị đánh thức giữa giấc ngủ trưa vì tiếng gọi ấy,Tôi ngồi thẳng dậy, xin lịch trình bay riêng cho phi cơ ba,Bay thẳng tới Canberra.
“Ý cậu là… cái máy bay này, là nhà cậu đấy à?!”
há hốc mồm, sân bay nhìn tôi.
Tôi gật đầu: “Ừ.”
“Không phải nhà cậu… chỉ trồng đào thôi sao?!”