Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

Ta xuyên không đây khi câu chuyện đã đi đến hồi kết.

Nữ chính mang thai, nam chính đang chuẩn bị cho nàng ta một lễ phong linh đình. Hắn còn muốn giải tán cung, giữa ba nghìn nước chỉ muốn múc một gáo duy nhất.

ta, chính là “ánh trăng sáng” bị giải tán của hoàng đế —— Quý phi.

Ngay trong yến tiệc, tên cẩu hoàng đế Vệ Kỳ Niên đã không thể chờ đợi thêm mà tuyên bố giải tán cung. Hắn căn cứ theo vị phần mà chia cho mấy người chúng ta ít ruộng đất, bạc trắng, còn nói này hôn gả tự do, chúng ta ngày mai phải rời cung ngay.

Có mấy người tâm lý yếu đã khóc ngất ngay trên bàn ăn rồi.

Ta nhìn bàn thức ăn đầy ắp trước , khó khăn nuốt nước miếng một cái. Hay là… ăn xong bữa này rồi hẵng đi?

Ta bưng chén canh lên húp một ngụm lớn, bên trong là “Phật Nhảy Tường”, được hầm nhừ đậm đà, tươi đến nỗi suýt rụng cả lông mày. Lại còn món sườn cừu nướng này , nước thịt tràn trề, cắn một miếng thơm đến mức muốn gọi cả bà ngoại luôn.

Bào ngư, vi cá trên bàn không một thứ nào thoát nạn, tất cả đều chui tọt bụng ta.

“Nương nương!”

Cung nữ Đông Thanh hầu hạ bên cạnh cứ ngỡ ta vì quá đau buồn mới ăn uống vô độ, thế là nhìn ta bằng ánh mắt đầy xót xa. Ta quệt dầu mỡ bên miệng, đưa bát qua, ra hiệu cho nàng ấy múc thêm bát cháo hải sản để “tráng ruột” cho xuôi.

Đông Thanh rưng rưng nước mắt múc cháo, ta hài gật đầu.

Vừa định đánh chén tiếp thì phía trên đột nhiên truyền đến giọng của nữ chính Thẩm Quân Mai, suýt chút làm ta sặc chết.

“Tô muội muội thật là bụng ăn nha.”

“Hì hì.”

Ta cười ngây ngô. Trong mắt Thẩm Quân Mai loé lên một tia nghi hoặc, dường như rất kinh ngạc trước ta đón nhận chỉ dụ giải tán cung của hoàng đế một cách bình thản như . Không khóc cũng không náo loạn.

Vệ Kỳ Niên nhìn Tô ở phía dưới, có một khoảnh khắc ngẩn ngơ. Hắn vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn tinh thần để quở mắng nàng, nhưng không ngờ, nàng lại chấp nhận như thế.

Thấy nàng ăn ngon lành như , trong hắn đột nhiên dâng lên một cảm giác mất mát khó hiểu. Nàng mà… không buồn chút nào ?

1

Trước khi đi, ta đi cầu kiến Vệ Kỳ Niên. Cứ ngỡ phải đợi ở bên ngoài một lúc, nhưng bao lâu , công công Phúc Lai đã tươi cười mời ta .

“Có ?”

Ta cung kính quỳ xuống, nói rõ ý định của mình: “ hạ, Đông Thanh là người lúc trước đã đi theo thần thiếp ở phủ riêng, thần thiếp đã rồi, muốn mang nàng ấy theo.”

Cả căn phòng im lặng như tờ, ta len lén ngẩng đầu, lại thấy sắc Vệ Kỳ Niên có chút đen lại.

“Điều ngươi muốn nói, chỉ có mỗi cái này?”

??? Thế không thì còn gì ? Đầu ta đầy dấu hỏi chấm.

Vệ Kỳ Niên phất tay áo quay lưng đi, ta quỳ một lúc lâu, đến khi đầu gối đầu tê dại mới nghe thấy hắn nói: “Đứng lên đi.”

Hắn xoay người lại, không cảm xúc: “Đông Thanh nếu ngươi đã dùng thì cứ mang đi cùng đi.”

“Đa tạ hạ!”

tạ ơn rối rít rồi đi ra ngoài, Vệ Kỳ Niên trong lại thấy không dễ chịu cho lắm. Dù cũng là người nữ nhân hắn từng yêu thời trẻ, nếu không phải nàng quá kiêu căng, lúc nào cũng nạt Quân Mai thì hắn cũng sẽ không đuổi nàng ra khỏi cung.

2

phải tự nhiên mà nói “ánh trăng sáng” vẫn có chút trọng lượng, những Vệ Kỳ Niên chia cho ta đều là những nơi nhất ở ngoại thành kinh đô.

Nguyên thân vốn là trẻ mồ môi, cha mẹ mất sớm, nhỏ đã được nuôi dưỡng bên cạnh Thái . Mà Thái hai năm trước đã qua đời, kể đó, Tô hoàn toàn không còn chỗ dựa.

Các phi tần khác cơ bản đều nhà mẹ đẻ, chỉ có ta là mang theo hành lý đi thẳng đến ngay trong đêm.

Đêm đó, ta liền dọn ở luôn. Đông Thanh chỉ huy đám gia nhân trong , khí thế mười phần.

“Đi đun ít nước nóng cho nương nương, nước phải dùng nước suối ở núi đấy. Mấy người khiêng rương kia cẩn thận một chút, đồ bên trong quý giá lắm, chớ có làm hỏng.”

Ta ngồi cắn hạt dưa xem thoại bản, ngón tay gõ nhẹ lên bàn hai cái, Đông Thanh lập tức tiến lại rót thêm hạt dưa cho ta.

“Nương nương…”

“Đông Thanh, ta không còn là Quý phi rồi.”

Vành mắt Đông Thanh đỏ hoe, khẽ gật đầu: “Vâng, cô nương.”

Nàng đặt ấm xuống rồi nói tiếp: “Đúng rồi cô nương, trong toàn là mấy bà vú lớn tuổi, ngày mai có đi mua mấy tiểu nha đầu không?”

“Ngươi cứ quyết định là được, cẩu… à… hắn cho ta rất nhiều tiền, ngươi cứ chọn thoải mái, rồi tuyển thêm vài người hộ viện …” Ta khựng lại, đặc biệt bổ sung thêm: “Phải chọn người tướng mạo đoan chính đấy.”

“Vâng.”

3

Tốc độ làm của Đông Thanh cực nhanh, lúc ta còn đang ngủ nướng khò khò thì nàng ấy đã dẫn người môi giới đến rồi.

Ta được gọi dậy một cách dịu dàng, một hồi chải chuốt điểm, ta ngái ngủ ngồi trong sảnh, trước là người môi giới đã đợi lâu. Đông Thanh gắp một miếng bánh cuốn tơ vàng đĩa, lại bưng lên một bát cháo hầm trắng như sữa.

“Cô nương ăn tạm một chút.”

Gì cơ? Cái này gọi là ăn tạm? Ta nhìn bàn điểm tâm, thức nhắm, cộng lại tất thảy mười sáu món! mà Đông Thanh cứ làm như nương nương đang phải chịu uất ức lớn lắm không bằng. Đây chính là cuộc sống của Quý phi ? Xa hoa thế này ư? Nước miếng không tự chủ được mà chảy ra … khóe mắt ta.

Đông Thanh tưởng ta đang chạnh nhớ quá khứ, cũng lập tức đỏ hoe mắt: “Cô nương khi nào phải chịu khổ thế này, ở đây đến cả một đầu bếp tinh thông tám hệ ẩm thực cũng không có.”

Người môi giới đang quỳ dưới đất: Mấy người có lịch sự chút nào không thế?

Ăn xong, ta nhấp một ngụm , thoải mái híp mắt lại. Đám nha đầu do người môi giới mang đứng đầy sân, ước chừng hai mươi người, Đông Thanh đang xem xét từng người một. Ta không có hứng thú với phụ nữ cho lắm, đợi Đông Thanh chọn xong rồi gật đầu là xong chuyện.

Màn kịch chính là ở đám hộ viện phía .

Rất nhanh, các ứng hộ viện đã đứng thành một hàng ngang, ta lúc này mới lấy lại tinh thần, mở to đôi mắt sắp nhắm tịt lại. Đầu ngón tay điểm một cái, Đông Thanh hiểu ý, gọi người đó lên trước trả lời.

“Bao nhiêu tuổi rồi?”

“Mười tám.”

“Có luyện võ không?”

nhỏ đã đầu luyện võ.”

, lắm, nhìn khối cơ ngực săn chắc này đi, dù mặc bao nhiêu lớp áo cũng không che giấu nổi. Hì hì hì.

Ta lấy quạt tròn che đi khóe miệng sắp ngoác tận mang tai, không nhịn được mà đầu mơ tưởng đến kịch bản giữa chàng vệ sĩ điển trai góa phụ giàu có. Cứ như thế, ta chọn ra sáu người hộ viện có diện mạo khôi ngô nhất. Nhìn bọn họ, bữa trưa ta cũng ăn thêm được mấy bát.

4

Mùa xuân tháng Tư là thời điểm thích hợp nhất để thả diều. Nhân lúc xuân quang tươi đẹp, ta mang theo diều dát vàng chuẩn bị đi dạo xuân.

“Á, cô nương, diều bị đứt dây rồi.”

Ta xoa xoa đôi mắt hơi đỏ: “Đông Thanh à, lần làm diều thì làm loại bình thường thôi là được rồi.” diều dát vàng này mà bị người khác nhặt mất thì ta lỗ to…

Mới buồn được một lát, xa đã có một bóng người chạy lại. Ta nhìn kỹ, đó chính là đội trưởng thị vệ Lăng Việt ta vừa mới tuyển!

“Cô nương, diều của người đây.”

Ta nhận lấy diều, đầu ngón tay vô tình chạm bàn tay rõ khớp xương của Lăng Việt. Nhưng hắn giống như bị kinh hãi, trực tiếp vứt luôn diều của ta đi.

“…”

“Cô nương xin thứ tội!” Hắn quỳ một gối dưới đất, cúi gầm đầu xuống.

“Thôi bỏ đi, ngươi đi nhặt lại lần đi.”

Nhìn bóng lưng của Lăng Việt, trong ta đột nhiên thấy hơi bực bội. Dù ta cũng được coi là một đại mỹ nhân, hắn làm như ta là hồng thủy mãnh thú không bằng, phải chỉ mới chạm cái tay nhỏ thôi !

5

Cái kiểu sống tự do tự tại này đúng là thoải mái thật. Không cần chưa sáng rõ đã phải bò dậy đi thỉnh an, muốn ngủ đến lúc nào thì ngủ, thỉnh thoảng còn có thể trêu chọc đội hộ viện một chút. Đúng là ngày tháng của thần tiên mà.

“Cô nương, hạ rồi!”

Ta nhảy dựng một cái rồi đứng phắt dậy, Đông Thanh thì khóc đến mức nấc cụt: “Trong hạ… hức… rốt cuộc vẫn có cô nương!”

Tên Vệ Kỳ Niên này rốt cuộc là đang diễn cái trò gì ?

Trong đại sảnh, ta Vệ Kỳ Niên trố mắt nhìn nhau. Nhìn dáng vẻ của hắn, giống như là đang đi vi hành.

“Ờm… không biết hạ ghé thăm là vì gì ạ?”

“Đêm qua, trẫm mơ thấy Hoàng tổ mẫu, người quở trách trẫm vì đã đuổi ngươi ra khỏi cung, trẫm thăm ngươi.”

Ta gật đầu: “Ồ~~ ra là .”

Trong phút chốc, đại sảnh lại khôi phục sự yên tĩnh. Đông Thanh bưng lên, ta nở nụ cười tươi rói, tiếp đón Vệ Kỳ Niên: “Mời , mời .” Đây còn là Lão Quân Mi mang trong cung ra đấy, đúng là rẻ rúng cho tên cẩu hoàng đế nhà ngươi rồi.

“Ngươi…” Vệ Kỳ Niên cầm chén , tay khựng lại một chút: “Ở đây có không?”

Ta gật đầu như bổ củi: “ ạ, lắm ạ.”

Hắn liếc nhìn ta một cái, lạnh lùng cười nói: “ ?”

??? Không phải chứ, ông anh này đột nhiên nổi giận với ta cái gì thế? Hắn rốt cuộc là muốn ta sống hay sống không đây?

6

Vệ Kỳ Niên cảm thấy bản thân sắp bị Tô làm cho tức đến ngất xỉu rồi.

Hắn đặc biệt thăm nàng, lại còn nói năng thẳng thừng như , nàng chỉ cần tỏ ra yếu đuối một chút là hắn có thể tìm cớ đưa nàng cung ngay. Nhưng nàng lại dám nói mình ở đây rất !

Thế này là để lại cho hắn chút đường lui nào cả. lẽ hắn còn phải hạ mình dỗ dành nàng cung hay ?

“Nếu ngươi đã ở thì cứ tiếp tục ở đó đi!”

Vệ Kỳ Niên nói xong liền định đứng dậy rời đi, ta vội vàng đứng bật dậy kéo tay áo hắn lại. Hắn nhướng mày, giọng điệu bỗng trở kiêu ngạo lạ thường:

nào? Có chuyện gì muốn nói à?”

“Hì hì.”

Ta xoa xoa hai bàn tay nhau, có chút ngại ngùng:

hạ, lúc thần thiếp mới dọn đây, bên này có thứ gì cả phải sắm sửa rất nhiều đồ đạc… Thế là, số bạc ngài đưa lúc đó, thần thiếp đã tiêu gần hết rồi…”

Nhìn cái Vệ Kỳ Niên ngày càng đen lại, giọng ta cũng nhỏ dần đi.

“Hay là… ngài cho thêm một ít đi?”

Hắn nhìn ta bằng nửa mắt, gân xanh trên trán giật liên hồi.

hạ, trong phủ quả thực đang thiếu bạc ạ. Cô nương vốn được nuông chiều nhỏ, ở đây ăn mặc đều đơn sơ, giờ người đã gầy đi một vòng rồi…”

Đông Thanh giỏi lắm! Ta lén giơ ngón tay cái tán thưởng với nàng ấy ở góc mà Vệ Kỳ Niên không thấy được. Rồi ta lại rút khăn tay ra đầu thút thít:

hạ, ban đầu thần thiếp cứ nghĩ hay là lấy ít bạc đi làm ăn kinh doanh, ai ngờ lại thua lỗ đến trắng tay… Lúc này mới phải dày đi xin hạ…”

“Cô nương! Là Đông Thanh vô dụng! Nếu lúc trước Đông Thanh học tính toán chăm chỉ hơn một chút thì giờ phủ chúng ta đã không đến mức thu không đủ chi!”

Vệ Kỳ Niên nhíu mày, nhìn ta Đông Thanh tung hứng biểu diễn một hồi lâu, cuối cùng cũng chịu nới lỏng miệng, bực dọc nói:

“Được rồi, cái đầu óc của ngươi thì làm ăn được cái gì. Quay ta sẽ cho người giao thêm cho ngươi hai cửa hiệu ở trong kinh, ngươi cứ thành thật ở đây mà đợi người ta mang tiền đến là được!”

“Đa tạ hạ!”

Ta thu lại nước mắt, cười rạng rỡ đầy vẻ nịnh bợ.

Tùy chỉnh
Danh sách chương